Chương 9: Liên kết

“Bệ hạ, năm nay ngài cũng không định đưa bất kỳ người Lam Tinh nào đi sao?”

Tâm trạng của Thời Tinh vô cùng phức tạp, cậu quyết định tắm trước để đầu óc tỉnh táo hơn. Tắm xong, cậu ngồi lên giường, mở toàn bộ tin nhắn chiếu ra trước mắt.

Đầu cậu đau như búa bổ, nhưng dù đau đầu hay bối rối đến đâu thì vẫn phải đối mặt.

Có hơn mười tin nhắn, nếu so với phong cách nhắn tin ngắn gọn thường ngày của Lục Luật thì từng ấy đã được xem là rất nhiều.

Tin nhắn cuối cùng là lời Lục Luật bảo cậu đừng sợ, đồng thời nói rõ rằng hắn không hề có ý ép cậu phải lập tức đưa ra câu trả lời.

Cho dù Thời Tinh đã quyết định sẽ không thay đổi lựa chọn của mình nữa, nhưng khi nhìn thấy Lục Luật, người vốn luôn kiêu ngạo lại hạ mình nói ra những lời như vậy, cậu vẫn không khỏi thất thần trong chốc lát, không nỡ nhẫn tâm làm ngơ.

Đương nhiên, với thân phận của thiếu gia nhà họ Lục, cậu cũng không thể không để ý tới.

[Về đến nơi là tôi nằm xuống sofa rồi ngủ mất, vừa mới tỉnh.]

Thời Tinh: [Để tôi xem đã, xem xong sẽ trả lời cậu.]

Đúng như Thời Tinh dự đoán, Lục Luật vẫn luôn chờ trước máy liên lạc, gần như trả lời ngay lập tức: [Được.]

Thời Tinh hít sâu một hơi, lấy hết can đảm kéo lên đọc từ đầu.

Những tin nhắn phía trên vẫn còn khá bình thường, chỉ là vài câu hỏi thăm sức khỏe, hỏi cậu đang làm gì và đôi ba lời xã giao.

Nhưng càng đọc về sau, ngoài những lời bộc bạch cậu đã thấy khi vừa tỉnh dậy, còn có không ít tin nhắn khác…… Những lời ấy, từng câu từng chữ đều khơi lên trong lòng Thời Tinh những cảm xúc vô cùng phức tạp.

[Lúc đầu mình cũng không rõ lắm, chỉ là cảm thấy cậu rất dễ gần, ở bên cậu luôn thấy rất thoải mái. Về sau, mỗi lần trở lại Đế đô, mình đều nhớ những ngày ở Tổ Cây. Dĩ nhiên, thứ mình nhớ nhất vẫn là những người bạn ở Tổ Cây…… và cả cậu nữa.] [Mình cũng không biết tình cảm ấy bắt đầu từ khi nào, chỉ là đến khi nhận ra, mình đã không thể tiếp tục xem như không có gì xảy ra được nữa.] [Ở Đế đô có rất nhiều thứ mới mẻ, thú vị, đủ để khiến người ta mở mang tầm mắt. Mỗi lần nhìn thấy chúng, mình đều nghĩ, giá như cậu cũng ở đây thì tốt biết mấy, nhưng cậu không thể rời khỏi Tổ Cây. Thế nên sau này, mỗi lần trở về mình đều mang cho cậu vài món đồ, chỉ mong giữa chúng ta có thêm nhiều chuyện để nói. Mà hình như…… mình cũng luôn vô thức muốn đến gần cậu, muốn đối xử thật tốt với cậu.] [Bây giờ nghĩ lại, có lẽ cũng đã rất lâu rồi.]

Quả thật đã rất lâu, ngay từ năm thứ hai Lục Luật đến Tổ Cây ở tạm, mỗi lần từ Đế đô trở về, hắn đều mang quà cho Thời Tinh.

Nếu chỉ là những món đồ bình thường thì cả lớp ai cũng có phần, nhưng nếu là thứ hiếm có, Lục Luật sẽ lặng lẽ đưa riêng cho Thời Tinh.

Khi đó, Vu Mãn ngồi ngay cạnh Thời Tinh, lại vốn có thiện cảm với Lục Luật. Những hành động nhỏ của Lục Luật có thể qua mắt người khác, nhưng tuyệt đối không thể giấu được Vu Mãn. Chuyện ấy kéo dài hết lần này đến lần khác, sao trong lòng cậu ta có thể giữ được bình tĩnh?

Ban đầu, Vu Mãn cũng từng tranh giành, hoặc cố tình “tình cờ” bắt gặp, hoặc xen vào mỗi khi hai người ở cùng nhau, những trò vặt vãnh ấy cứ liên tiếp xuất hiện. Về sau, Lục Luật nhận ra, dứt khoát nhờ giáo viên đổi chỗ ngồi, tách Vu Mãn ra xa Thời Tinh.

Kể từ đây, Vu Mãn không còn làm những chuyện vô ích nữa, nhưng mâu thuẫn giữa cậu ta và Thời Tinh lại ngày một trầm trọng hơn.

Thời Tinh khi ấy vẫn luôn là người rất biết nhẫn nhịn, cậu càng nhịn, Vu Mãn lại càng được nước lấn tới.

Khi ấy, Thời Tinh vẫn chưa hiểu rằng có những chuyện chỉ nên nhịn một lần, hai lần, chứ không thể có lần thứ ba. Mù quáng nhẫn nhịn mãi rồi cũng sẽ đến lúc không còn đường lui. Có những điều… ngay từ đầu đã không thể nhượng bộ.

Nghĩ đến đó, Thời Tinh mới giật mình nhận ra suy nghĩ của mình đã đi quá xa. Khi ánh mắt một lần nữa dừng lại trên màn hình chiếu, trong lòng cậu cũng đã có quyết định.

Đúng vậy, có những chuyện ngay từ đầu đã không nên đi chệch hướng.

Thực ra, hôm ở Tổ Cây, ngoài lời từ chối rõ ràng, cậu cũng đã nói rất cặn kẽ vì sao hai người không thích hợp.

Lục Luật không chịu tin, cậu cũng không muốn ép buộc hay nói những lời quá tuyệt tình, vốn định đợi đến sau khi có kết quả đánh giá thiên phú rồi mới nói tiếp…… Nhưng tuyệt đối cậu không dự đoán được, Lục Luật lại tỏ tình.

Trực giác mách bảo Thời Tinh rằng đây chính là thời điểm thích hợp nhất để từ chối. Cậu khẽ thở ra một hơi, rồi gõ xuống mấy chữ: [Mình đọc xong rồi.]

Bốn chữ ngắn gọn chỉ đơn thuần thuật lại, không mang theo bất kỳ cảm xúc hay thái độ nào. Lục Luật vừa nhìn thấy đã có linh cảm, mở đầu như thế này…… e rằng không ổn.

Quả nhiên, Thời Tinh không hề nhắc đến chuyện tỏ tình, mà ngược lại nói: [Ở Tổ Cây lâu như vậy, chắc cậu cũng biết rồi chứ? Một khi người Lam Tinh đã chọn ai, cũng đồng nghĩa với việc giao cả mạng sống của mình cho người đó.]

Lời nói quá nặng, ngay khi nhìn thấy mấy chữ “giao cả mạng sống của mình”, mí mắt Lục Luật khẽ giật, cảm giác bất an trong lòng cũng càng lúc càng mãnh liệt.

[Mình biết.]

[Người Lam Tinh khác với người Đế quốc, dù biển tinh thần của người Đế quốc có khô cạn thì vẫn có thể sống rất lâu. Nhưng nếu biển tinh thần của người Lam Tinh bắt đầu khô cạn trong thời kỳ trưởng thành, thì chỉ vài năm sau sẽ tự nhiên qua đời.]

Ngón tay Lục Luật vẫn gõ phím rất vững vàng, đầy hứa hẹn: [Mình sẽ không để cậu rơi vào hoàn cảnh đó.]

Thời Tinh: “……”

Thời Tinh khẽ cười, nhưng đó là một nụ cười chua chát.

[Lục Luật, tôi muốn trở thành một trị liệu sư.]

Thời Tinh không đáp lại lời hứa của Lục Luật, mà đột ngột nói sang một chuyện hoàn toàn khác. Tuy đó không phải lời từ chối, nhưng Lục Luật cũng không phải người ngốc.

Đặc biệt là sau khi một mình bày tỏ suốt cả buổi mà vẫn không nhận được bất kỳ lời hồi đáp rõ ràng nào, câu nói ấy rơi vào tai Lục Luật chẳng khác nào một mồi lửa châm ngòi, triệt để thiêu bùng sự nôn nóng và bất an trong lòng hắn: [Ở bên mình thì không thể trở thành trị liệu sư sao?]

Cảm xúc vừa trào dâng đã không còn cách nào kìm nén.

[Là nhà họ Lục có chỗ nào không tốt? Hay là…… mình có chỗ nào không tốt?]

Thời Tinh bị hỏi đến mức nhất thời không biết phải trả lời thế nào. Sự im lặng ngắn ngủi ấy trong mắt Lục Luật chẳng khác nào một lời ngầm thừa nhận, càng khiến cảm xúc trong lòng Lục Luật thêm kích động.

Lục Luật: [Lúc trước cậu lo mình không nuôi nổi cậu, sau đó mình đã đến thư viện, lật xem toàn bộ kết quả đánh giá thiên phú, rồi xác nhận đi xác nhận lại rằng từ trước đến nay Tổ Cây cao nhất cũng chỉ từng đưa ra đánh giá cấp A.] [Mặc dù những lời này đáng lẽ mình không nên nói, nhưng cho dù cậu thật sự là cấp A, sau này trở thành một trị liệu sư cấp S, Lục gia nuôi cậu, mình cũng không thấy có vấn đề gì.]

Không đợi Thời Tinh trả lời, Lục Luật lại nhắn tiếp: [Đúng là bây giờ mình vẫn chưa được phân cấp, nhưng Lục gia tuyệt đối không bao giờ thiếu tinh thạch. Còn thú hạch thì có thể đổi với sáu quân đoàn còn lại, dù thật sự không đổi được thì chợ đen của Liên minh lúc nào chẳng có? Chỉ cần trả giá cao hơn là được!]

[Đợi sau khi phân cấp, tinh thần lực của mình đạt cấp SS cũng không thành vấn đề.] [Thời Tinh, mình không hiểu, thật sự không hiểu rốt cuộc cậu có điều gì còn phải e ngại.]

Đồng ý với hắn khó đến vậy sao, hắn…… cũng đâu phải người có điều kiện quá kém, ngược lại, trong số những người cùng trang lứa, hắn vẫn luôn là người xuất sắc.

[Hay là…… cậu đã có lựa chọn khác rồi, không còn coi trọng Lục gia, cũng không còn coi trọng mình nữa.]

Lời tự giễu gần như để trút hết cảm xúc ấy quá đỗi sắc bén, Thời Tinh rất lâu vẫn không trả lời.

Đợi đến khi Lục Luật chợt nhận ra mình đã nói không đúng, muốn thu hồi tin nhắn thì cũng đã muộn.

Thời Tinh: [Chẳng phải cậu đã nói sẽ không ép tôi sao?]

Những lời Lục Luật vừa gửi lại bị Thời Tinh lặp lại nguyên vẹn, tựa như một hồi chuông cảnh tỉnh bất ngờ vang lên bên tai, khiến hắn bừng tỉnh.

Thời Tinh: [Tôi không hề e ngại.]

Đã nói đến mức này rồi, Thời Tinh cũng từ bỏ ý định nói vòng vo: [Nhà họ Lục rất tốt, cậu cũng rất tốt.]

Khoảnh khắc nhìn thấy chín chữ ấy, tim Lục Luật bỗng hẫng một nhịp.

Không hề e ngại, nhà họ Lục rất tốt, cậu cũng rất tốt….. Mở đầu như vậy……

Nỗi hoảng hốt khổng lồ bất ngờ ập đến nhấn chìm Lục Luật……

Thời Tinh: [Chuyện ghép đôi không phải chuyện nhỏ, vốn dĩ tôi định sẽ suy nghĩ thật kỹ.]

Là suy nghĩ xem làm thế nào để giảm tổn thương xuống mức thấp nhất.

[Nhưng nếu hôm nay cậu nhất định muốn có một câu trả lời.]

Thời Tinh mới gõ được một nửa câu “Tôi nghĩ chúng ta không phù hợp……”.

[Xin lỗi!] Lời xin lỗi đột ngột của Lục Luật cắt ngang câu trả lời của cậu.

Tin nhắn ấy gần như hoàn toàn xuất phát từ bản năng, thậm chí trước khi Lục Luật kịp nhận ra mình vừa làm gì, ngón tay đã gõ xong rồi nhấn gửi trước cả khi suy nghĩ kịp theo sau.

Một lúc sau, Lục Luật nhắn lại: [Xin lỗi, vừa rồi mình kích động quá.] [Mình vốn không có ý ép cậu, chỉ là….. có lẽ dạo này mình quá lo được lo mất.] [Mình nh thật sự rất thích cậu, Tinh Tinh.]

Thích đến mức hoàn toàn không dám đối mặt với những lời mà trực giác mách bảo hắn rằng Thời Tinh sẽ nói tiếp theo.

[Điều cậu vừa nói, “suy nghĩ thật kỹ”, là thật chứ?] [Thôi, không sao, cậu nói đúng, mình không nên ép cậu, cậu cũng không cần vội đưa ra câu trả lời ngay hôm nay.] [Nếu cậu vẫn chưa yên tâm, vậy thì chúng ta đợi đến sau khi đánh giá thiên phú rồi hãy nói tiếp. Chờ cậu thật sự yên lòng, cũng đã suy nghĩ kỹ càng, chúng ta sẽ tiếp tục.]

Cũng để chính Lục Luật có thời gian bình tĩnh lại, sắp xếp cho rõ những suy nghĩ trong lòng.

Im lặng một lúc, Lục Luật lại khẳng định: [Đúng, đợi có kết quả đánh giá thiên phú rồi hẵng nói.]

Đợi có kết quả đánh giá, ít nhất sẽ không còn cái cớ “không nuôi nổi” nữa.

[Xin lỗi vì tối nay mình đã mất bình tĩnh. Vậy nhé, mình thoát đây.]

Thời Tinh còn chưa kịp hoàn hồn thì ảnh đại diện của Lục Luật đã chuyển sang màu xám.

Lục Luật…… đang sợ bị cậu từ chối sao?

Không có đáp án, Thời Tinh thử gửi thêm vài tin nhắn nữa, nhưng tất cả đều như đá chìm đáy biển. Xác nhận Lục Luật sẽ không trả lời nữa, Thời Tinh mới tắt máy liên lạc.

Ngay cả cậu cũng không biết mình nên thấy may mắn hay tiếc nuối, trong lòng chỉ còn lại một mớ suy nghĩ rối bời.

Thôi vậy, cứ đợi đến sau khi có kết quả đánh giá thiên phú rồi hẵng nói. Đến lúc đó, Lục Luật sẽ không còn cho rằng những lý do cậu đưa ra chỉ là cái cớ để từ chối nữa.

*

Trước khi chìm vào giấc ngủ, Thời Tinh thầm nghĩ dạo này mình nhất định phải nghỉ ngơi thật tốt. Một Vu Mãn, một Lục Luật, kỳ đánh giá thiên phú lần này cậu tuyệt đối không thể để xảy ra sai sót nữa.

Có lẽ vì vừa được tỏ tình, cũng có lẽ vì cuộc trò chuyện ấy đã gợi lại một vài ký ức trong quá khứ, Thời Tinh lại gặp ác mộng.

Lần này giấc mơ vô cùng rõ ràng, giọng của Vương phi chân thực đến lạ.

—- “Đủ rồi, nếu thật sự không được thì đưa nó về lại Tổ Cây đi.”

—- “Trước đây chưa từng có tiền lệ đưa người trở về, vậy thì từ giờ sẽ có!”

Giọng nói sắc nhọn ấy như muốn đâm xuyên đầu óc Thời Tinh, khiến cậu cau chặt mày, tựa như chỉ giây tiếp theo sẽ bừng tỉnh.

Thế nhưng, giây tiếp theo Thời Tinh vẫn không tỉnh lại. Một luồng tinh thần lực mạnh mẽ bất ngờ trấn áp toàn bộ những dao động, chậm rãi chảy qua biển tinh thần của cậu. Tựa như có một đôi tay vừa dịu dàng vừa mạnh mẽ khẽ che mắt, bịt tai cậu lại, khiến mọi âm thanh xung quanh trong khoảnh khắc đều lặng đi.

Thời Tinh cảm thấy luồng khí tức ấy vô cùng quen thuộc, khiến cậu vô thức yên lòng. Thế nhưng nó thuộc về ai thì cậu lại không tài nào nhớ nổi.

Đôi mày đang nhíu chặt của Thời Tinh dần dần giãn ra, rồi cậu lại chìm vào giấc ngủ.

“Điện hạ.”

“Điện hạ!”

Ngay khoảnh khắc Trì Diệu ngồi bật dậy trên giường, Phù Thanh và thị quan của anh gần như đồng thời gõ cửa.

Lúc này Trì Diệu mới nhận ra tinh thần lực của mình đã vô thức tràn ra ngoài.

Đợi hai người bước vào, Trì Diệu đã bắt đầu kiểm tra biển tinh thần của mình. Điều ngoài dự liệu của anh là biển tinh thần không hề có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào. Trái lại, từ khi ở Tổ Cây, trạng thái của nó còn ổn định hơn cả ngày thường.

Trì Diệu nói: “Ta không sao.”

“Biển tinh thần hiện vẫn rất ổn định, còn một thời gian nữa mới đến lúc bùng phát hỗn loạn.”

Thị quan hỏi xong liền lui ra ngoài, Phù Thanh vốn cũng đã định rời đi, nhưng như chợt nhớ ra điều gì, lại dừng bước, quay người lại, vẻ mặt muốn nói rồi lại thôi.

Trì Diệu không thích người khác vòng vo: “Có gì thì nói, không nói thì đi.”

Im lặng một lát, như thể đã hạ quyết tâm nào đó, Phù Thanh quỳ một gối hành lễ: “Bệ hạ, năm nay ngài vẫn không định mang bất kỳ người Lam Tinh nào rời đi sao?”

Đến cả cách xưng hô thường dùng bên ngoài cũng đổi lại, đủ thấy lần này vô cùng nghiêm túc. Nghe vậy, Trì Diệu chỉ lặng lẽ nhìn Phù Thanh.

Phù Thanh nói: “Bác sĩ đã nói rõ, tình trạng hỗn loạn của ngài không thể tiếp tục dùng thuốc cưỡng ép áp chế nữa, nhất định phải được khai thông kịp thời.”

Trì Diệu vẫn không biểu lộ cảm xúc: “Ồ, vậy nên Hội Trưởng lão năm nào cũng thúc giục ta, giờ đến cả ngươi cũng muốn gia nhập bọn họ sao?”

Trì Diệu cũng đổi cách tự xưng theo.

Giọng điệu bình thản đến mức không nghe ra bất kỳ cảm xúc nào khiến mồ hôi lạnh trên trán Phù Thanh lập tức túa ra. Anh biết rõ Bệ hạ ghét nhất là bị người khác nhắc đến chuyện này. Vì vậy, dù ý nghĩ ấy đã quanh quẩn trong lòng từ rất lâu, cũng luôn bị anh cố nén lại, chưa từng nói ra. Nhưng……

Phù Thanh lập tức cúi đầu: “Thần biết là vì vẫn chưa xuất hiện người Lam Tinh có cấp bậc tương xứng, nên ngài vẫn luôn chưa tiến hành ghép đôi. Nhưng năm nay đã khác, năm nay chắc chắn sẽ có một người có cấp bậc không thấp, ngài thật sự cũng không cân nhắc sao?”

Cả Trì Diệu lẫn Phù Thanh đều hiểu rất rõ người mà đối phương đang nhắc đến là ai.

Nghe xong, Trì Diệu im lặng rất lâu.

Đúng lúc Phù Thanh bắt đầu nhen nhóm hy vọng, Trì Diệu mới lên tiếng: “Vậy ngươi nghĩ, cậu ấy phải đạt kết quả đánh giá thiên phú ở mức nào mới có thể trở thành một trị liệu sư có tinh thần lực cấp SSS?”

Giọng điệu vẫn lạnh nhạt như cũ, chẳng khác nào một chậu nước lạnh dội thẳng xuống, khiến trái tim Phù Thanh lạnh buốt.

Đúng vậy, cấp bậc tinh thần lực của Bệ hạ quá cao. Nếu không phải trị liệu sư cấp SSS thì e rằng cũng không thể chữa trị được.

Phù Thanh biết Thời Tinh rất có khả năng sẽ vượt qua cấp S, nhưng điều đó và việc cậu có thể đạt tới cấp SSS hoàn toàn là hai chuyện khác nhau. Tổ Cây đã tồn tại hơn 100 năm, vậy mà suốt ngần ấy năm vẫn chưa từng xuất hiện một trị liệu sư cấp SSS……

Ngay cả trị liệu sư cấp SS, Thời Tinh cũng sẽ là người đầu tiên.

Nhưng ý của Bệ hạ đã rất rõ ràng…… Ngài chỉ cần trị liệu sư cấp 3S.

Phù Thanh hồi lâu không lên tiếng, Trì Diệu khẽ phất tay: “Được rồi, lui xuống đi.”

Một luồng gió mang theo tinh thần lực trực tiếp đưa Phù Thanh ra khỏi phòng ngủ. Đợi đến khi Phù Thanh đứng vững, cánh cửa trước mặt đã đóng chặt.

Bị quấy rầy một phen, Trì Diệu cũng không còn buồn ngủ. Anh đứng tựa bên cửa sổ, vừa uống nước vừa chìm trong tinh thần lực bao phủ của Cây Mẹ. Cảm giác đã quấy nhiễu giấc ngủ của anh trước đó lại thấp thoáng xuất hiện. Nhưng lần này Trì Diệu hoàn toàn tỉnh táo, đủ để khẳng định biển tinh thần của mình không hề có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào.

Như chợt nhận ra điều gì, Trì Diệu đưa tay nắm lấy một luồng gió ngoài cửa sổ rồi lại buông ra.

Luồng gió nhỏ mang theo tinh thần lực ấy chậm rãi trôi dưới sự bao phủ của Cây Mẹ, lững lờ bay vào phòng Thời Tinh, cuối cùng lặng lẽ hòa vào cơ thể cậu.

Đến khoảnh khắc cảm giác ấy hoàn toàn lắng xuống, Trì Diệu khẽ cau mày, lẩm bẩm: “Chỉ mới một hai lần thôi mà liên kết đã mạnh đến vậy sao?”

“Hay là vì đang ở trong phạm vi của Cây Mẹ……”

Giọng nói càng lúc càng nhỏ dần, cuối cùng tan biến trong màn gió đêm.

*

Chớp mắt đã lại một tuần trôi qua, trong lần tái khám cuối cùng, bác sĩ xác nhận Thời Tinh đã hoàn toàn không còn vấn đề gì, quản lý cũng chính thức công bố ngày tiến hành đánh giá thiên phú.

Cũng trong ngày hôm ấy, Trung tướng Hạng Hòa Trạch thuộc Quân đoàn số 5 của nhà họ Hạng và Thiếu tướng Đàm Diễm thuộc Quân đoàn số 7 của nhà họ Đàm đồng thời đến Tổ Cây.

—-

Tác giả có lời muốn nói:

Tôi chỉ muốn xem trong khu bình luận có bao nhiêu người sẽ hô: “Đánh nhau đi!” 😆

0 0 đánh giá
Đánh giá
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x