Đôi mắt màu xám khói
—
Năm Tinh Lịch 331 vào ngày đầu năm mới, tuyết rơi dày đặc.
Gương mặt tái nhợt của Thời Tinh được bao bọc trong lớp cổ áo lông dày cộm, cậu bước lên chuyến tàu từ thành An đến Đế đô.
Khoảng thời gian cận Tết nên hành khách trên tàu không nhiều. Thời Tinh chọn một góc khuất rồi ngồi xuống, chiếc áo choàng rộng che khuất vóc dáng, bao bọc lấy cậu một cách kín kẽ.
[Bản tin nhanh Đế đô, hôm nay, phủ Thân vương sẽ tổ chức hôn lễ long trọng cho Trung tướng Lục Luật, như mọi người đều biết, với thân phận là con út của Thân vương, Trung tướng Lục Luật sở hữu tinh thần lực được đánh giá ở cấp SS hiếm có……]
[Một nhân vật chính khác của hôn lễ là Thiếu tướng Tất Thư, được biết, cậu ấy và Trung tướng đã có hôn ước từ khi còn nhỏ, tinh thần lực cũng đạt cấp S. Hôn lễ lần này là sự kết hợp giữa phủ Thân vương và Thượng viện. Hai người được cộng đồng Tinh Võng bình chọn là cặp đôi mới cưới xứng đôi nhất thế kỷ…… Sau đây, chúng tôi sẽ kết nối với phóng viên đang có mặt tại hiện trường trước phủ Thân vương……]
Trong khoang tàu vắng vẻ, tiếng bản tin phát ra từ màn hình ánh sáng vang lên đặc biệt rõ ràng.
Hàng mi của Thời Tinh khẽ run lên, cậu chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt xanh như nước biển phản chiếu ánh sáng từ màn hình lặng lẽ dõi theo bản tin về hôn lễ ấy.
Phủ Thân vương vẫn lộng lẫy y như trong ký ức của cậu, đội cận vệ xếp hàng ngay ngắn đứng chật kín cả hai con phố trước sau, long trọng đón chào những vị khách quý của Đế đô đến tham dự tiệc cưới.
Phóng viên hiện trường đang đứng trước cổng chính, người qua kẻ lại tấp nập, bầu không khí vô cùng náo nhiệt.
Theo bản năng, Thời Tinh đưa mắt nhìn xung quanh.
Trong toa tàu chỉ có lác đác hai ba vị khách, ngoài cửa sổ tuyết rơi trắng xóa như lông ngỗng, phóng mắt nhìn ra xa, cả đất trời đều chìm trong vẻ trang nghiêm và tĩnh mịch.
Sự náo nhiệt, ồn ào trên màn hình và không gian tĩnh lặng, cô tịch nơi Thời Tinh đang ngồi tựa như hai thế giới hoàn toàn biệt lập.
Một tia châm biếm dâng lên trong lòng, Thời Tinh khẽ cong khóe môi, muốn cười, nhưng cuối cùng vẫn không cười nổi.
Một tiếng sau, đoàn tàu cập bến Đế đô.
Hệ thống phát thanh tại nhà ga liên tục phát thông báo nhắc nhở hôm nay tuyết rơi rất dày, khuyên người dân khi ra ngoài nhớ chuẩn bị sẵn ô bảo hộ.
Thời Tinh đứng lặng trước cửa ra một lúc, ngắm màn tuyết trắng xóa như muốn nuốt chửng cả đất trời, rồi cậu hạ quyết tâm.
Cậu gọi một phương tiện bay đến phủ Thân vương.
Vừa lên xe, tài xế nhiệt tình nói: “Cậu đến phủ Thân vương xem hôn lễ phải không? Nghi thức hôn lễ mở cửa cho công chúng tham quan, rất nhiều người trẻ đều đến xem đấy.”
“À đúng rồi, nghe nói hôm nay Bệ hạ cũng sẽ đích thân đến dự, mấy năm nay Bệ hạ ít khi lộ diện, mấy tin đồn thất thiệt suốt ngày bịa đặt rằng tinh thần lực của ngài rối loạn nghiêm trọng, đang trong tình trạng nguy kịch, nên hôm nay cũng có rất nhiều người đến chỉ vì Bệ hạ……”
Thời Tinh lịch sự mỉm cười, khẽ đáp: “Tôi là đến phủ Thân vương.”
Nhưng không phải để xem hôn lễ.
Cũng không phải khách mời.
Nếu nhất định phải nói, thì đại khái là một vị khách không mời mà đến để phá đám.
Dù sao, với thân phận là chồng cũ của Lục Luật, e rằng nhà họ Lục chẳng ai muốn nhìn thấy Thời Tinh xuất hiện trong hôn lễ.
*
Tài xế thả Thời Tinh xuống điểm dừng gần phủ Thân vương nhất.
Xuống xe, cậu mở ô phòng hộ, tuyết rơi lên lớp lá chắn năng lượng trong suốt phía trên đầu, không khí lạnh tràn vào phổi, Thời Tinh dưới tán ô bỗng khom người, phát ra một tràng ho dữ dội.
Cơn ho kéo dài hồi lâu, khiến lồng ngực Thời Tinh phập phồng dữ dội, đầu óc cũng choáng váng vì kiệt sức. Cậu tìm một chiếc ghế gỗ ven đường ngồi xuống, nghỉ rất lâu mới miễn cưỡng thở đều trở lại.
Nhìn lòng bàn tay trắng bệch không còn chút huyết sắc, Thời Tinh nghĩ, có lẽ đây sẽ là chuyến đi cuối cùng của mình.
Là lần cuối cùng, khép lại những chuyện còn dang dở, cũng tốt.
Đợi thể lực hồi phục được đôi chút, Thời Tinh đứng dậy đi thẳng về phía phủ Thân vương.
Cậu không có thiệp mời nên đúng như dự đoán, vừa đến cổng đã bị chặn lại, Thời Tinh bình tĩnh đọc ra một cái tên, chẳng bao lâu sau, một gương mặt quen thuộc xuất hiện trước cổng lớn phủ Thân vương. Hai người từ xa nhìn đối diện nhau qua khoảng không, khoảnh khắc nhìn rõ Thời Tinh, đồng tử của người kia chợt chấn động.
“Thời, bác sĩ Thời…… Thời……”
Đã mấy năm trôi qua, thân phận cũng đã thay đổi, người kia đổi cách gọi mấy lần, cuối cùng lại phát hiện chẳng có cách xưng hô nào thích hợp.
“Cứ gọi tôi Thời Tinh là được.”
Giọng nói dịu dàng, ôn hòa, vừa cất tiếng, vừa mỉm cười, nếu không nhìn gương mặt tái nhợt ấy, thì Thời Tinh dường như vẫn là vị quân y nhỏ thân thiện, ôn hòa của năm nào.
Thời Tinh cũng không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề: “Tôi muốn vào trong, hy vọng Thiếu tướng có thể cho tôi qua.”
Người kia lộ vẻ khó xử.
Thời Tinh hứa: “Tôi sẽ không làm loạn đâu, chỉ muốn vào nhìn một chút, có lẽ còn sẽ nói vài câu, rồi sẽ rời đi.”
“Anh hiểu tôi mà, nếu thật sự muốn gây chuyện, thì từ lâu tôi đã kiện lên Tòa án Đặc biệt rồi, chứ không chọn cách này.”
Vẻ mặt vị Thiếu tướng đầy phức tạp, im lặng hồi lâu, anh ta như muốn khuyên nhủ: “Bác sĩ Thời, đã đến nước này rồi, hà tất phải vậy chứ?”
Hà tất phải khiến tất cả mọi người đều khó xử?
Hà tất phải vạch trần lớp màn che cuối cùng?
Thời Tinh lại khẽ cười, nụ cười không chạm đến đáy mắt, cậu lẩm bẩm: “Đúng vậy, hà tất phải thế chứ……”
“Có lẽ, chỉ khi chính mắt mình xác nhận, tôi mới thật sự cam lòng từ bỏ.”
Thời Tinh ngẩng đầu, gương mặt tái nhợt như hòa vào làm một với sắc tuyết phía sau, nhưng ánh mắt lại kiên định đến lạ kỳ: “Làm phiền Thiếu tướng rồi.”
Cuối cùng Thời Tinh cũng được đưa vào trong Phủ Thân vương.
Thậm chí, vì sợ giữa đường cậu bị người khác nhận ra rồi ngăn lại, người nọ đã chu đáo hộ tống cậu đến tận bên ngoài phòng nghỉ của Lục Luật rồi mới yên tâm rời đi.
Thời Tinh nhìn màn hình thiết bị liên lạc, chỉ còn nửa tiếng nữa là hôn lễ bắt đầu.
Cậu đưa tay kéo lại chiếc áo choàng, chăm chú nhớ lại, lần cuối cùng hai người liên lạc với nhau là khoảng bảy tám tháng trước. Khi đó cậu đã yếu đến mức chẳng thể xuống giường, Lục Luật bảo cậu cứ tịnh dưỡng cho tốt, còn thề thốt nhất định sẽ tìm ra cách chữa trị cho cậu.
Lời hứa năm nào dường như vẫn còn văng vẳng bên tai, thế nhưng sau mấy tháng sống trong mơ hồ hỗn độn, điều Thời Tinh nhận được lại là tin đối phương tái hôn.
Thời Tinh không tin, cho nên cậu đã đến đây.
Trước khi đến thì dũng cảm không màng tất cả, nhưng thực sự đến khoảnh khắc sắp đối mặt, lòng cậu vẫn không tránh khỏi thấp thỏm, lo âu.
Dù cho cậu đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho tình huống tồi tệ nhất.
Hít sâu, thở ra, lại hít sâu……
Ngay khi Thời Tinh xác nhận cơ thể mình vẫn còn gượng được, vừa định nhấc chân bước đi thì một bóng người quen thuộc đã lướt qua trước mắt cậu sớm hơn một bước. Người đó bước đi nhẹ nhàng, gõ vang cửa phòng: “A Luật —“
Giọng gọi vô cùng thân mật.
Thời Tinh nhận ra người này, chính là nhân vật chính còn lại của đám cưới ngày hôm nay, Tất Thư.
Tim Thời Tinh như bị ai đó nện mạnh một cái.
Giây tiếp theo, cánh cửa từ bên trong mở ra, gương mặt người yêu đã lâu không gặp xuất hiện trong tầm mắt Thời Tinh, đối phương mỉm cười với Tất Thư, dịu dàng gật đầu rồi gọi một tiếng: “Tiểu Thư”.
Sự dịu dàng, thân mật trong tiếng gọi đó chẳng hề kém cạnh câu “A Luật” vừa rồi.
Tiếng ù tai chói gắt bất ngờ ập đến.
Những khung cảnh tiếp theo trong mắt Thời Tinh đều biến thành một bộ phim câm không lời. Cậu nhìn thấy Tất Thư ghé sát vào tai Lục Luật nói gì đó với nụ cười rạng rỡ, Lục Luật im lặng lắng nghe. Thần sắc anh tuy không đến mức vui mừng ra mặt, nhưng nét cười nhàn nhạt nơi đuôi lông mày và khóe mắt kia tuyệt đối không thể nói là bị bất kỳ ai ép buộc…..
Tất Thư nói, Lục Luật nghe.
Tất Thư nói xong, Lục Luật gật đầu.
Tất Thư tinh nghịch thè lưỡi, Lục Luật đưa tay khẽ gõ lên trán đối phương một cái.
Tất Thư ôm trán làm nũng, Lục Luật lại vuốt ve đỉnh đầu y như để dỗ dành……
Đủ rồi.
Thời Tinh đột ngột nhắm nghiền hai mắt.
Thế là quá đủ rồi.
—- Lục Luật là tự nguyện.
Xác nhận được điều này, tất cả những gì cậu muốn biết trong chuyến đi này đến đây đã hoàn toàn sáng tỏ, không còn một chút nghi ngờ nào nữa.
Tiếng ù tai vẫn không ngừng vang lên. Mỗi lần cảm xúc dậy sóng, nhịp tim trong lồng ngực Thời Tinh lại càng thêm hỗn loạn. Những ngón tay buông thõng bên người run lên khe khẽ, mặc cậu cố gắng thế nào cũng không sao khống chế được. Khi mở mắt lần nữa, cậu ép mình không nhìn thêm, rồi lặng lẽ xoay người rời đi.
Không quay lại bằng lối cổng chính, Thời Tinh chọn rời đi băng qua công viên trung tâm nằm sát cạnh Phủ Thân vương.
Trước khi ra khỏi phủ, Thời Tinh nhờ một người hầu chuyển giao lại một chiếc hộp cho Lục Luật.
Đó là món quà mang ý nghĩa đặc biệt mà Lục Luật từng tặng cậu. Những năm qua, dù đi đến bất cứ đâu Thời Tinh cũng luôn mang theo bên mình, nhưng bây giờ…… không còn cần thiết nữa.
Chờ đến khi nén chặt mọi cảm xúc bước ra khỏi Phủ Thân vương, Thời Tinh không kìm được mà bắt đầu chạy.
Cậu như thể muốn bỏ lại tất cả những gì khiến mình đau khổ ở phía sau.
Không khí lạnh tràn vào phổi, Thời Tinh lại ho khan vài tiếng, nhưng cậu không muốn dừng lại, cậu muốn nuông chiều bản thân, tùy hứng một lần cuối cùng.
Với tình trạng cơ thể hiện tại, thực chất cậu không thể rời khỏi thành An, chứ đừng nói đến việc lặn lội một quãng đường dài từ thành An đến Đế đô, rồi lại chật vật tới được Phủ Thân vương thế này.
Cậu…… đã bất chấp lời dặn của bác sĩ, hấp thụ một lượng lớn năng lượng từ tinh thạch mới có thể chống đỡ để đến được đây.
Nhưng giờ cậu đã không còn khả năng hấp thụ hoàn toàn số năng lượng ấy nữa, hành động này chẳng khác nào uống thuốc độc để giải cơn khát. Thời Tinh không biết sau ngày hôm nay mình còn có thể đứng dậy được nữa hay không.
Tranh thủ lúc bản thân vẫn còn có thể chạy được, Thời Tinh không muốn để lại bất kỳ nuối tiếc nào nữa.
Thực ra, cậu và Lục Luật có ngày hôm nay cũng không phải không có dấu hiệu từ trước. Vết rạn nứt giữa hai người đã hằn sâu từ lâu, đến mức chẳng còn cách nào hàn gắn được nữa.
Thời Tinh đều biết.
Không ai hiểu rõ điều đó hơn chính cậu.
Nhưng……
Chừng nào chưa đến giây phút cuối cùng, chưa tận mắt nhìn thấy, chưa chính tai nghe được, thì Thời Tinh vẫn luôn ôm một tia hy vọng mong manh.
Lựa chọn mà năm xưa cậu từng tin tưởng không chút nghi ngờ, cùng tình cảm suốt gần mười năm qua, người khác có chế giễu thì cũng thôi, nhưng nếu đến cả chính cậu cũng có thể dễ dàng phủ nhận tất cả, thì cậu còn biết phải đối diện với chính mình thế nào đây?
Công viên Trung ương ngập trong tuyết dày, trước mắt chỉ còn một màu trắng tinh khôi trải dài bất tận, ánh mặt trời chiếu xuống nền tuyết, phản xạ thành những tia sáng chói lòa khiến Thời Tinh không khỏi nheo mắt.
Tầm nhìn bị cản trở, những hình ảnh trong phủ Thân vương lại liên tiếp ùn ùn hiện lên trong đầu cậu.
Nghiền nát tia hy vọng cuối cùng của Thời Tinh.
Đúng như cậu đã nói với người quen, sau khi tự mình xác nhận, cậu cũng chỉ có thể hoàn toàn từ bỏ.
“Ai đó?”
“Đứng lại!”
“Không được nhúc nhích.”
Đột nhiên, những tiếng quát lớn cùng vài luồng tinh thần lực cấp cao đồng loạt bùng nổ.
Những tiếng quát bất ngờ khiến Thời Tinh giật mình. Vừa ngẩng đầu lên, cậu đã kinh ngạc phát hiện trước mặt mình từ lúc nào xuất hiện một nhóm quân nhân trong tư thế sẵn sàng nghênh địch, còn cậu…… lại đang lao thẳng về phía họ…….
Vốn dĩ vẫn có thể dừng lại, nhưng khi bị vài luồng tinh thần lực cấp cao đồng thời quét qua, cơ thể gần như mất khống chế ngay tức khắc, Thời Tinh không sao kiềm chế được mà lao thẳng về phía người đang ngồi ở chính giữa.
Vừa đến gần, cậu đã cảm nhận được một luồng tinh thần lực gần như đáng sợ.
Nguy hiểm!
Trong lòng chấn động, đúng lúc Thời Tinh mặc định mình sắp bị luồng sức mạnh ấy hất văng ra ngoài, thì cảm giác áp bức không thể né tránh kia lại rút đi như thủy triều.
Trước khi ngã xuống, trong khóe mắt, Thời Tinh thoáng thấy đối phương dường như giơ tay ra hiệu về phía sau lưng cậu……
Cú va chạm khiến đầu óc choáng váng.
Trong vài nhịp thở ngắn ngủi, Thời Tinh không nghe thấy gì, cũng không nhìn thấy gì.
Đến khi ý thức dần quay trở lại, cơ thể cậu vẫn đang không ngừng ho dữ dội, cảnh vật trước mắt méo mó……
Cơ thể cậu quá yếu.
Cậu…… sắp chết rồi.
Đợi cơn ho dịu bớt, Thời Tinh mới nhận ra đối phương mặc cho cậu ngã nhào vào người mình. Một tay anh ta đưa ra nắm lấy cánh tay phải của cậu, vừa giúp cậu không ngã hẳn xuống đất, vừa miễn cưỡng giữ lại khoảng cách lịch sự cuối cùng giữa hai người.
Bỗng nhiên, lưng cậu được vỗ nhẹ hai cái đầy ý trấn an, một giọng nam trầm thấp do dự hỏi: “Cậu không sao chứ?”
Thời Tinh che miệng, cố hết sức kiềm chế cơn ho, khàn giọng đáp: “Không sao.”
Đáp lại cậu chỉ là một khoảng lặng.
Thời Tinh nghĩ, có lẽ lời mình nói chẳng hề có chút sức thuyết phục nào.
May mà đối phương cũng không bận tâm chuyện đó: “Tự đứng dậy được không?”
Thời Tinh ngẩng đầu, đập vào ánh nhìn của cậu là một đôi mắt xám khói.
Một màu mắt rất đặc biệt.
Gương mặt người đàn ông ở gần rất sâu sắc, khí chất xuất chúng, khi lặng lẽ nhìn người khác, tự có uy thế không giận mà uy.
Rõ ràng anh ta chỉ hơi nâng mắt nhìn Thời Tinh, nhưng cậu lại thấy mình như đang bị ánh mắt ấy nhìn xuống từ trên cao.
Nghĩ đến luồng tinh thần lực mạnh mẽ kia, lòng Thời Tinh thắt lại, đoán rằng e là mình đã va phải một nhân vật lớn nào đó của Đế quốc. Sống lưng cậu cứng đờ, không kịp nghĩ nhiều, luống cuống vội vàng đứng dậy.
Người đàn ông lại đỡ cậu một tay.
Bàn tay vươn ra có khớp xương rõ ràng, bên ngoài ngón út có một nốt ruồi nhỏ màu đỏ.
Đợi Thời Tinh đứng thẳng, giữa một nhóm quân nhân trật tự nghiêm chỉnh, sự uy hiếp vô thanh do kỷ luật nghiêm ngặt ấy mang lại càng trở nên rõ rệt hơn.
Thời Tinh cũng càng cảm nhận rõ địa vị vượt trội của đối phương.
“Xin lỗi vì đã va vào ngài, tôi, không phải cố ý.” Thời Tinh xin lỗi.
“Người Lam Tinh?” Ngón tay thon dài của người đàn ông khẽ gõ lên tay vịn: “Cãi nhau với người giám hộ?”
Ý thức được đối phương hiểu lầm rằng mình vẫn đang trong kỳ trưởng thành, Thời Tinh nhất thời nghẹn lời.
Không biết nên đáp thế nào, Thời Tinh bèn hỏi đường rời đi.
Người đàn ông không nói gì, tùy tùng bên cạnh anh chỉ đường cho Thời Tinh, đồng thời khéo léo tách cậu ra khỏi người đàn ông.
Lại cảm ơn thêm lần nữa, Thời Tinh nói lời tạm biệt.
Nhìn ra Thời Tinh không muốn trả lời câu hỏi của mình, người đàn ông cũng không truy hỏi thêm, chỉ bình tĩnh khẽ gật cằm, xem như chào tạm biệt.
Động tác cao cao tại thượng ấy do anh làm lại có vẻ hết sức tự nhiên, như thể vốn nên như vậy.
Thời Tinh đi được một đoạn, lại bị tùy tùng của anh đuổi theo nhét một viên tinh thạch vào tay.
“Điện hạ bảo tôi giao cái này cho cậu, dù có chuyện gì xảy ra, hy vọng cậu hãy mau chóng quay về bên cạnh người giám hộ của mình.”
Người Lam Tinh đối với Đế quốc vô cùng quý giá, quá trình trưởng thành lại gian nan, nên các quân nhân luôn có thái độ cực kỳ thân thiện với họ.
Năng lượng dồi dào, đây là một viên tinh thạch cao cấp.
Nắm lấy nó, Thời Tinh cảm nhận được thiện ý đã lâu không gặp.
Cách một khoảng không xa không gần, chỉ thấy người đàn ông đang ngồi có bờ vai và sống lưng thẳng tắp, không nhìn rõ thần sắc trên gương mặt anh.
Cũng chẳng biết đối phương có nghe thấy hay không, Thời Tinh vẫn khẽ nói một câu: “Cảm ơn.”
Đợi đến khi bóng dáng Thời Tinh biến mất giữa màn tuyết, một sĩ quan mới nói với người đàn ông: “Điện hạ, hôn lễ bị lùi lại rồi.”
Người đàn ông nhướng mày.
“Bên Trung tướng Lục Luật xảy ra chút chuyện, hình như đang tìm ai đó trong phủ Thân vương.”
“Còn nữa, Viện trưởng Tiết lại gửi thêm mấy tin nhắn, nói hôm nay tuyết quá lớn, kiên quyết yêu cầu ngài quay vào trong xe bay nghỉ ngơi.”
Nếu trước khi rời đi, Thời Tinh chịu để ý kỹ hơn, cậu sẽ phát hiện sắc mặt người đàn ông kia cũng chẳng khá hơn mình là bao.
Cũng là vẻ tái nhợt âm u như đã cạn sinh khí.
Ngày hôm đó, Thời Tinh đã trở về thành An, nhưng lại không chống đỡ được đến lúc về nhà.
Ngã xuống giữa lớp tuyết tồn đọng, trước khi đồng tử tan rã, Thời Tinh mơ hồ nhìn thấy một bông tuyết trong suốt rơi vào mắt mình.
Cậu dường như cũng theo những bông tuyết đầy trời ấy, bay lên.
