Chương 3: Gặp lại

“Cậu không sao chứ?”

Thời Tinh vừa dứt lời, Vu Mãn đã vèo một cái rụt tay về.

Thậm chí vì quá chấn động, dù không đứng dậy nổi, cậu ta vẫn chật vật ngồi dịch lùi về sau hai bước để tránh xa Thời Tinh, trong mắt đầy vẻ khiếp sợ.

“Tinh Tinh, cậu…… bước vào kỳ trưởng thành rồi sao?” Lục Luật ở bên cạnh hoàn hồn lại, chần chừ hỏi.

Chuyện Vu Mãn bước vào kỳ trưởng thành cả Tổ Cây đều biết, Lục Luật lại cực kỳ hiểu rõ đặc tính chủng tộc của người Lam Tinh, vì vậy mới vô thức đoán như thế.

Ánh mắt Thời Tinh cuối cùng cũng dừng trên người Lục Luật.

Lúc này Lục Luật vừa tròn 20, còn chưa vào trường quân sự học tập, cũng chưa trải qua vô số trận chiến lớn nhỏ với tinh thú sau này, bỏ đi vẻ trầm ổn nơi khóe mày đuôi mắt, hiện tại hắn không nghi ngờ gì vẫn còn non nớt.

Đúng như quản lý miêu tả, Lục Luật vẫn mang theo vài phần khí chất đơn thuần của thiếu niên.

Thời Tinh có chút hoài niệm Lục Luật như vậy, nhưng không lưu luyến.

Có vài thứ lúc cắt đứt thì khó khăn, nhưng khi thật sự buông bỏ rồi, chỉ còn thấy bình yên và nhẹ nhõm.

Người đã nếm đủ lòng người như Thời Tinh của mấy năm sau, trong ánh mắt lúc này đã chất chứa quá nhiều cảm xúc phức tạp. Dù ánh mắt ấy chỉ nhẹ bẫng rơi lên người Lục Luật, nhưng thiếu gia nhỏ nhà họ Lục vốn nhạy bén vẫn lập tức nhận ra sự khác thường, không hiểu sao lại vì cái nhìn ấy mà hoảng hốt.

Thời Tinh cười với Lục Luật, nụ cười rất nhạt và mong manh: “Vẫn chưa.”

“Cậu nói dối!” Vu Mãn buột miệng phản bác.

Ngay giây tiếp theo, Thời Tinh không nói một lời đã áp mu bàn tay lên trán Vu Mãn. Tưởng rằng Thời Tinh phát điên rồi còn muốn hút tinh thần lực của mình, Vu Mãn sợ đến mức hét lên, vừa định giãy giụa thì chạm phải ánh mắt ghét bỏ của Thời Tinh, lúc này mới muộn màng nhận ra chẳng có gì xảy ra cả.

Thời Tinh: “Tôi đang nói dối sao?”

Vu Mãn xấu hổ đến đỏ bừng cả vành tai.

Đương nhiên là không, tình trạng dao động của tinh thần lực rất khó qua mắt người Lam Tinh. Tay Thời Tinh chẳng những không chủ động hấp thu tinh thần lực của cậu ta, Vu Mãn cũng không cảm nhận được loại rối loạn chỉ thuộc về kỳ trưởng thành kia, ngược lại…… còn cực kỳ ổn định.

Thậm chí ổn định đến mức có chút không giống trạng thái trước kỳ trưởng thành.

Sự im lặng của Vu Mãn không nghi ngờ gì chính là một câu trả lời đầy sức nặng.

Thời Tinh không để tâm Vu Mãn nghĩ gì, sau khi chứng thực xong, cậu nói với Lục Luật: “Chúng ta đổi chỗ nói chuyện chứ?”

Lục Luật gật đầu, rồi thấy Thời Tinh ngay cả ý định đỡ Vu Mãn một cái cũng không có, liền xoay người rời đi.

Trong lòng cảm thấy chuyện này không giống cách hành xử thường ngày của Thời Tinh, nhưng nghĩ đến chuyện Vu Mãn vừa làm, Lục Luật khẽ cụp mắt, đi theo Thời Tinh rời khỏi đó.

Đến khi Vu Mãn muộn màng nhận ra tất cả những gì vừa xảy ra có ý nghĩa gì, trong lòng cậu ta lại một lần nữa bị chấn động lấp đầy, cảm giác chênh lệch quá lớn khiến từng khớp ngón tay siết chặt lại.

Kể từ khi nào, Thời Tinh đã trở nên mạnh như vậy?

*

“Tinh Tinh, cậu sắp bước vào kỳ trưởng thành rồi sao?”

Sau khi tìm một chiếc ghế dài ở nơi yên tĩnh trong Vườn Cây ngồi xuống, không đợi Thời Tinh lên tiếng, vừa ở riêng với nhau, Lục Luật đã nở một nụ cười rạng rỡ không chút nghĩ ngợi hỏi.

Thời Tinh không biết nên trả lời thế nào, cũng may Lục Luật vốn không thật sự muốn có một đáp án chính xác, thấy cậu không nói gì liền xem như ngầm thừa nhận, lại nói: “Những lời hai người vừa nói, mình đều nghe thấy cả.”

Đôi mắt sáng ngời của thiếu niên chăm chú nhìn Thời Tinh, dưới ánh hoàng hôn như có ánh vàng rơi vào đáy mắt, lấp lánh rực rỡ.

Rực rỡ đến mức chỉ nhìn thôi Thời Tinh cũng cảm thấy mắt mình hơi nhói.

Đã từng có lúc, điều cậu thích nhất chính là nụ cười của Lục Luật, sáng sủa, ấm áp, như thể chẳng hề có lấy một tia u ám.

Lục Luật nhìn quanh hai bên một lượt, hạ giọng xuống rất thấp hỏi: “Cậu thật sự đang cố ý để mình bị đói sao?”

Trong lời nói thấp thoáng một chút mong chờ mà ngay cả chính Lục Luật cũng không nhận ra.

“……”

Khoảng cách giữa hai người quá gần, Thời Tinh khẽ đẩy Lục Luật ra xa một chút mới bình thản phủ nhận: “Không có.”

Thoáng nghe câu trả lời ấy, trong lòng Lục Luật lướt qua một tia mất mát mà ngay cả bản thân hắn cũng không hiểu vì sao, nhưng ngay sau đó lại cười lên, vui vẻ từ tận đáy lòng nói: “Không có thì tốt, nếu không mình sẽ lo cho cậu.”

Lời nói vừa nghiêm túc vừa tự nhiên, dưới ánh mắt chăm chú không rời của Lục Luật, bầu không khí dần trở nên mập mờ ngoài tầm kiểm soát.

Ánh hoàng hôn cũng phủ lên gương mặt Thời Tinh, khiến đôi mắt xanh nhạt của cậu càng thêm trong trẻo, Lục Luật nhìn Thời Tinh như vậy, tình cảm thầm kín trong lòng khẽ dậy sóng, hiếm khi thấp thỏm hỏi: “Chẳng phải cậu nói muốn bàn chuyện ghép đôi sao, Tinh Tinh, cậu đã suy nghĩ thế nào rồi?”

Vừa dứt lời, như chợt nhớ ra điều gì, hắn lại thò tay vào túi lấy ra một nắm đồ nhét vào tay Thời Tinh.

“À đúng rồi, trước đây đã nói sẽ đưa cho cậu, vừa hay, cậu sắp bước vào kỳ trưởng thành rồi sẽ cần dùng đến.”

Là một nắm tinh thạch.

Là tinh thạch cao cấp, năng lượng dồi dào và tinh khiết, mỗi lần gặp mặt ở Tổ Cây, Lục Luật đều tiện tay nhét cho Thời Tinh một nắm như vậy.

Cảm nhận dòng năng lượng đang lưu chuyển trong tinh thạch, vẻ mặt Thời Tinh trở nên phức tạp.

Lục Luật của hiện tại chưa từng làm tổn thương cậu, ngược lại, những gì hắn dành cho cậu đều là sự quan tâm và giúp đỡ.

Thời Tinh cũng đã quên thói quen này bắt đầu từ khi nào, dù sao phủ Thân vương cũng không thiếu những thứ này, ban đầu cậu còn từ chối đôi lần, về sau khi đã quyết tâm sẽ ở bên Lục Luật nên cậu không từ chối nữa, còn bây giờ……

Thời Tinh lại đưa nắm tinh thạch trả về cho Lục Luật, khẽ nói: “Tinh thạch đen từ mỏ quặng ngoài tuyến phong tỏa, anh trai cậu mang về cũng chẳng được bao nhiêu, đưa cho tôi thì quý quá.”

“Sao cậu……” Lục Luật ngạc nhiên, hắn không nhớ mình từng kể với Thời Tinh những chuyện này.

Khẽ cụp mắt xuống, Thời Tinh ngắt lời hắn: “Lục Luật, tôi thấy…… có lẽ chúng ta không hợp nhau.”

Lời từ chối vốn đã hạ quyết tâm nói ra, cuối cùng vẫn bị những thiện ý trong quá khứ làm mềm đi, trở nên uyển chuyển hơn.

Nếu có thể, Thời Tinh vẫn hy vọng hai người có thể chia tay trong hòa bình, không ai nợ ai.

Lục Luật sững người: “Ý cậu là sao?”

Thời Tinh nhìn thẳng vào mắt Lục Luật: “Cậu đã từng nghĩ chưa, có lẽ tôi sẽ trở thành gánh nặng của cậu, cậu…… không nuôi nổi tôi?”

Lục Luật lại sững người, rồi không nhịn được bật cười: “Tinh Tinh, cậu đang đùa mình à? Những thứ như tinh thạch với thú hạch, phủ Thân vương muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, sao có thể để cậu chịu đói được?”

Nhưng Thời Tinh không hề đùa, nghiêm túc nói: “Tinh thạch và thú hạch thông thường thì phủ Thân vương quả thật có rất nhiều, nhưng nếu thứ tôi cần không chỉ có vậy thì sao?”

“Nếu tôi cần tinh thạch cao cấp, tinh thần lực từ cấp S trở lên, còn cả thú hạch cấp cao vượt trên cấp S để nuôi dưỡng năng lực, Lục Luật, cậu sẽ làm thế nào?”

Nụ cười trên môi Lục Luật khựng lại.

Ai cũng biết, người Lam Tinh trong kỳ trưởng thành rất yếu ớt, đồng thời cần hấp thu một lượng lớn năng lượng để nuôi dưỡng năng lực phát triển. Sau kỳ trưởng thành, trị liệu sư càng mạnh thì trong suốt kỳ trưởng thành, lượng năng lượng cần đến lại càng nhiều không kể xiết.

Từ tinh thạch thông thường đến tinh thạch cao cấp.

Từ tinh thần lực cấp A ưu tú đến cấp S.

Những thứ này vẫn còn ổn.

Nhưng thú hạch cấp S thì trên thị trường đã rất hiếm lưu thông, còn loại vượt trên cấp S thì gần như chỉ có thể lấy ngay trên chiến trường.

Mà tinh thú vượt trên cấp S, tinh thú cấp SS là sự tồn tại như thế nào, Lục Luật vẫn hiểu rất rõ. Tự hỏi bản thân, trong thời gian Thời Tinh trải qua kỳ trưởng thành, hắn không thể nào trưởng thành nhanh đến mức đủ sức giết được chúng.

Nhưng……

“Nếu đã cần đến thú hạch cấp SS, thì thiên phú năng lực ít nhất cũng phải đạt cấp S.” Lục Luật nghiêm túc nói: “Nhưng trong ba đợt người Lam Tinh tham gia ghép đôi của mười năm qua, đánh giá thiên phú cao nhất mà Tổ Cây từng đưa ra cũng chỉ là cấp A.”

Không đợi Thời Tinh nói câu “mình không giống người khác”, bàn tay Lục Luật đã đặt lên trán cậu.

“Có phải cậu bước vào kỳ trưởng thành nên cơ thể khó chịu lắm không?”

“Ghép đôi là chuyện lớn, nhất thời chưa suy nghĩ kỹ cũng là bình thường. Mình không có ý giục cậu, cậu đừng căng thẳng, mình cũng sẽ không ép buộc cậu đâu, Tinh Tinh.”

“Nhưng những lời như vậy, sau này đừng nói nữa, được không?”

Lục Luật lại mỉm cười, trong giọng nói thoáng mang theo vẻ cứng rắn: “Nếu không mình sẽ cho rằng cậu chỉ đang tìm cớ để từ chối mình.”

“……”

Nhận ra Lục Luật căn bản không hề nghĩ đánh giá của mình có thể vượt quá cấp A, Thời Tinh lập tức im lặng. Thêm cả câu nói cuối cùng kia, cậu không hề nghi ngờ nếu mình tiếp tục tranh cãi chuyện này, ngược lại chỉ càng khiến Lục Luật tin rằng cậu đang tìm cớ, cuộc nói chuyện sẽ càng đi chệch hướng.

Chuyện đánh giá thiên phú khiến Thời Tinh chợt nghĩ ra cách lùi một bước để tiến hai bước, cậu nói: “Hai ngày nữa sẽ có đánh giá, vậy đến lúc đó hẵng nói tiếp.”

Tranh cãi không có ý nghĩa, chi bằng để sự thật lên tiếng.

Nếu kết quả đánh giá vượt quá cấp A, dưới sự tranh giành của các thế lực, giữa họ cũng sẽ không còn bất kỳ liên hệ nào nữa.

Lục Luật đã nhận định Thời Tinh chỉ vì bước vào kỳ trưởng thành nên cảm xúc bất ổn, không hề để trong lòng, thậm chí còn dịu giọng dỗ dành: “Được, được mà, Tinh Tinh nhất định sẽ được đánh giá không thấp đâu, mình sẽ chờ xem.”

Thời Tinh: “…………”

Thời Tinh thật sự không muốn nói thêm lời nào nữa.

*

Trở về phòng, việc đầu tiên Thời Tinh làm là lấy toàn bộ số tinh thạch do Tổ Cây phát mà cậu cất ra, hấp thu từng viên một.

Lúc chia tay, Lục Luật còn định nhét số tinh thạch kia cho cậu, nhưng cậu kiên quyết không nhận. Hai bên giằng co một lúc, cuối cùng Lục Luật cũng không ép nữa, chắc là nghĩ cậu đang trong kỳ trưởng thành nên cảm xúc không ổn định, cần được nhường nhịn.

Đợi đến khi lại cảm nhận được biển tinh thần trở nên tràn đầy, Thời Tinh lấy bản thân làm trung tâm, phóng thích tinh thần lực.

Từng tầng một lan ra, từng chút một trải rộng, mãi đến khi cảm thấy bắt đầu quá sức mới dừng lại.

Hôm nay, lúc phát hiện mình đang đói, cậu còn phát hiện thêm một chuyện khác.

Bây giờ Thời Tinh đã xác nhận, cảm nhận của mình không hề sai.

Mặc dù vẫn chưa bước vào kỳ trưởng thành, nhưng năng lực của cậu đã không còn là năng lực của mình ở thời điểm này trong kiếp trước.

Biển tinh thần của cậu rộng lớn và sâu thẳm hơn, không phải trạng thái trước kỳ trưởng thành, mà là trạng thái ngay vào khoảnh khắc cậu mất đi năng lực.

Chỉ có điều tinh thần lực của cậu vẫn còn rất yếu.

Nhưng cơ thể hiện tại cũng đã bị bỏ đói quá lâu, Thời Tinh không thể xác định đây là hậu quả của việc đó, hay là do đặc tính suy yếu trước khi bước vào kỳ trưởng thành.

Tóm lại, hiện giờ cậu vẫn chưa thể điều động những sợi tinh thần lực bên trong biển tinh thần.

Còn lượng tinh thần lực có thể điều động và sử dụng được, lại vừa khéo phù hợp với quy mô biển tinh thần của cậu năm đó.

Không bao lâu sau, Thời Tinh cảm thấy một cơn mệt mỏi ập đến. Trước đó cậu đã để mình đói quá lâu, hôm nay lại đột ngột hấp thu quá nhiều năng lượng, khiến cơ thể cần thời gian để tiêu hóa.

Không nghĩ ra thì tạm gác lại, đợi ngày mai hấp thu hết toàn bộ số năng lượng này rồi xem tình hình có thay đổi hay không.

Rửa mặt xong đánh răng rồi lên giường, đầu vừa chạm gối, mí mắt Thời Tinh đã nặng trĩu không thể mở nổi.

Nửa đêm, Thời Tinh bị chính mình nóng đến tỉnh giấc, rõ ràng trước khi ngủ cậu mới hấp thu một lượng lớn tinh thạch, vậy mà biển tinh thần lại lần nữa cảm thấy trống rỗng, thậm chí còn đói hơn cả trước khi hấp thu tinh thạch, đói đến mức hoàn toàn không thể chỉ dựa vào ý chí mà chịu đựng.

Thời Tinh vỗ mạnh lên trán mình, cậu chợt bừng tỉnh.

Kỳ trưởng thành.

Nếu trước đây không phải cậu cố ý để mình bị đói, mà Vu Mãn đã bước vào kỳ trưởng thành rồi, vậy sau khi cậu ăn no……

Chết tiệt.

Cảm giác đói càng lúc càng dữ dội, đột ngột bước vào kỳ trưởng thành, Thời Tinh cần nhiều tinh thạch hơn nữa.

Ý thức được cơ thể không thể chờ thêm, Thời Tinh khó nhọc thay quần áo rồi ra ngoài tìm quản lý. Ngay sau khi cậu rời đi, loa phát thanh trong phòng vang lên yêu cầu toàn bộ người Lam Tinh ở yên trong phòng, Tổ Cây sẽ tạm thời phong tỏa trong vài tiếng để đón tiếp một vị khách quan trọng.

Chỉ cần Thời Tinh đi chậm hơn một bước, cậu sẽ biết có nhân vật lớn đến.

Vì thế, khi Thời Tinh theo thói quen đi từ cổng chính đến chỗ quản lý, cậu cảm thấy dọc đường yên tĩnh đến mức khác thường.

Nhưng cậu cũng chẳng còn tâm trí để bận tâm đến điều đó, trán càng lúc càng nóng, mồ hôi không ngừng chảy xuống. Chỉ một quãng đường ngắn mà Thời Tinh đã đi đến mức đầu óc quay cuồng, bước chân loạng choạng.

Các giác quan ngày càng trở nên mơ hồ, Thời Tinh chống tay vào tường để gắng gượng đứng vững, nhưng vẫn không thể liên lạc được với quản lý qua thiết bị liên lạc.

Rẽ qua thêm một góc hành lang nữa, Thời Tinh khom người, cúi đầu bước đi.

Trước khi kịp nhìn thấy mình sắp va phải một nhóm người, biển tinh thần của cậu đã cảm nhận được vài luồng tinh thần lực cấp cao đồng thời lan ra, mang theo uy áp mạnh mẽ xuyên thẳng qua người rồi bao phủ lấy cậu.

“Đứng lại!”

“Là người nào?”

Tiếng quát bất ngờ vang lên bên tai, Thời Tinh vốn đã suy yếu, lại bị vài luồng tinh thần lực quét qua, đầu gối lập tức mềm nhũn. Ngay khi cơ thể sắp khuỵu xuống, một đôi tay đã kịp thời vững vàng đỡ lấy cậu. Cảm nhận được dòng chảy của tinh thần lực, cơ thể cậu còn phản ứng nhanh hơn cả ý thức, gần như theo bản năng lập tức nắm lấy những ngón tay thon dài của đối phương.

Tinh thần lực lập tức theo các ngón tay chảy vào cơ thể.

Tất cả giọng nói xung quanh đồng loạt trở nên hoảng hốt.

“Điện hạ.”

“Điện hạ!”

“Mau buông……”

Bàn tay còn lại đang đỡ cậu khẽ nhấc lên, bốn phía lập tức yên tĩnh trở lại.

Tinh thần lực…… cấp rất cao, không chỉ cấp S, cấp SS? Hay là cấp SSS?

Tóm lại, Thời Tinh chỉ hấp thu một chút, cảm giác choáng váng đã dịu đi rất nhiều.

Tầm nhìn dần trở nên rõ ràng, Thời Tinh nhìn thấy đôi tay đang đỡ lấy mình với những ngón tay thon dài, phần cổ tay áo sơ mi lộ ra dưới ống tay áo khoác được may bằng chất liệu cao cấp, chỉ khẽ nghiêng đã ánh lên sắc vàng nhàn nhạt dưới ánh sáng. Trên cổ tay áo khoác còn có một vòng thêu thủ công tinh xảo, vừa sang trọng vừa tỉ mỉ, thấp thoáng mang theo hoa văn đặc trưng của một gia tộc nào đó. Thời Tinh thấy hoa văn ấy rất quen mắt, nhưng nhất thời lại không nhớ đã từng nhìn thấy ở đâu.

Có lẽ cậu đã đụng phải một nhân vật lớn đến tham dự buổi ghép đôi lần này.

Lại hít thở thêm vài hơi, trong lúc trạng thái của Thời Tinh khá lên thấy rõ bằng mắt thường, đối phương cũng không keo kiệt tiếp tục truyền tinh thần lực cho cậu.

Cảnh tượng này cũng khiến Thời Tinh có cảm giác như đã từng trải qua.

Cậu cố gắng đứng thẳng thêm một chút, bàn tay đang nắm lấy nhau cũng theo đó đổi góc, tiếp tục chống đỡ cậu một cách chu đáo và vững vàng.

Bên ngoài ngón út, một nốt ruồi nhỏ màu đỏ theo đó hiện ra.

Thời Tinh khựng lại.

Chậm rãi ngẩng đầu, cậu lại bắt gặp đôi mắt màu xám khói ấy.

“Cậu không sao chứ?”

Thời gian đổi thay, lần nữa gặp lại, câu đầu tiên đối phương hỏi cậu vẫn là cùng một câu ấy.

—-

0 0 đánh giá
Đánh giá
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x