“Tôi thấy ngài rất tốt, Điện hạ.”
—-
“Khó chịu” chỉ được nói rất khẽ, nhưng ngay khoảnh khắc thốt ra hai chữ ấy, Thời Tinh lại cảm thấy chúng nặng trĩu như có thực thể.
Theo bản năng, cậu ngẩng đầu chớp mắt, cố hết sức kìm nén, nhưng vành mắt vẫn nóng lên.
Bây giờ trông mình chắc hẳn rất mất mặt, Thời Tinh nghĩ.
Không nhịn được, cậu khẽ liếc Trì Diệu bằng khóe mắt. Vị Điện hạ xuất thân từ hoàng thất lặng lẽ đứng trước mặt cậu, y phục chỉnh tề, gương mặt không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng khí độ của một người ở địa vị cao lại như hình với bóng. Chỉ cần tùy ý đứng đó thôi, cũng đủ toát lên vẻ đường hoàng và chuẩn mực khiến người khác không thể xem nhẹ.
Đúng vậy, vừa đường hoàng vừa chuẩn mực, dường như bất kể xử lý chuyện gì cũng đều thành thạo, ung dung.
Đứng trước một người như vậy, bộ dạng hiện tại của cậu chắc chắn thảm hại lắm.
Lại một lần nữa cảm thấy mất mặt.
Thời Tinh càng ra sức kìm nén những cảm xúc đang cuộn trào, muốn ép chúng xuống.
Phòng khách lại một lần nữa chìm vào yên tĩnh.
Thời Tinh ngẩng đầu chớp mắt, rồi lại ngẩng đầu chớp mắt, khẽ nghiêng người, xoay mặt về phía ngược với Trì Diệu, một lúc sau lại cẩn thận ngẩng đầu lên……
Biết Thời Tinh là một đứa trẻ vừa hướng nội vừa có chút sĩ diện, vốn dĩ Trì Diệu đã không định lên tiếng, nhưng khi anh nhìn vành mắt cậu càng cố nhịn càng đỏ, cuối cùng vẫn không nỡ, nói: “Nếu không nhịn được thì đừng cố nhịn nữa.”
“Lúc tủi thân, càng cố nhịn chỉ càng thấy tủi thân.”
“Chi bằng cứ trút hết ra đi.”
Giọng nói trầm thấp, ôn hòa, hai chữ “tủi thân” như một mũi kim đâm trúng tâm trạng của Thời Tinh, khiến cảm xúc của cậu hoàn toàn mất khống chế ngay trong khoảnh khắc.
Có thứ gì đó ấm nóng rơi xuống, Thời Tinh lập tức đưa mu bàn tay che kín mắt.
Khẽ thở dài một tiếng, Trì Diệu xoay người, dùng giọng điệu hết sức tự nhiên hỏi: “Muốn uống một cốc nước không?”
Không cho Thời Tinh cơ hội lựa chọn, anh lại nói: “Hay là uống ngụm nước rồi hẵng nói.”
Tiếng bước chân cùng tiếng lấy cốc vang lên, nhận ra Trì Diệu không còn nhìn mình nữa, Thời Tinh lập tức thả lỏng hơn rất nhiều, sự giằng co với chính bản thân trong lòng cũng dịu xuống, chỉ là sau khi Trì Diệu nói hai câu ấy…… cậu dường như thật sự không nhịn nổi nữa……
Một tiếng động rất khẽ vang lên, một hộp khăn giấy được đặt xuống bên cạnh Thời Tinh.
“Ta có thể ngồi cạnh cậu không?”
Thời Tinh không nói nên lời, chỉ khẽ gật đầu.
Cậu cảm nhận được chiếc ghế sofa bên cạnh hơi lún xuống, ngay sau đó một cốc nước được đặt lên bàn trà trước mặt.
Trì Diệu cũng rót cho mình một cốc, cầm trên tay nhấp từng ngụm.
Thời Tinh không muốn quay đầu để Trì Diệu nhìn thấy gương mặt mình, bèn lần mò cầm hộp khăn giấy đặt trước người, ôm đầu gối co mình vào một góc ghế sofa.
Sau khi ngồi xuống, Trì Diệu thấy cậu nhóc lại dè dặt nhích thêm sang mép ghế một chút, cố gắng co người lại nhỏ hơn nữa.
Anh liếc nhìn khoảng trống giữa hai người, rộng đến mức ngồi thêm một người nữa cũng chẳng thành vấn đề, không khỏi khẽ bật cười, nhưng vẫn không nói gì.
Cứ như vậy không biết đã qua bao lâu, đến khi cảm giác tủi thân trong lòng dần lắng xuống, Thời Tinh cũng lấy lại được bình tĩnh, cậu mới quay đầu lén nhìn Trì Diệu.
Người đàn ông ngồi rất tùy ý, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, dường như không hề chú ý đến cậu.
“Điện hạ…… cảm ơn ngài.” Giọng nói rất khẽ, còn mang theo chút khàn đặc sau khi khóc.
Trì Diệu ung dung hỏi: “Cảm ơn chuyện gì? Vì ta khuyên cậu vài câu, đưa khăn giấy cho cậu, hay là rót cho cậu một cốc nước?”
“…… Đều cảm ơn ngài.” Giọng điệu nghe vô cùng ngoan ngoãn.
“Nếu đã cảm ơn ta, vậy cậu có thể cân nhắc trả lời câu hỏi của ta không?”
Thật ra, từ đêm đầu tiên vì liên kết mà tỉnh dậy cùng Thời Tinh, Trì Diệu đã luôn thấy khó hiểu.
Anh không sao hiểu nổi một người Lam Tinh được Tổ Cây chăm sóc, nuôi dưỡng cẩn thận từ nhỏ rốt cuộc đã phải trải qua những chuyện gì mới đến cả lúc ngủ cũng không thể yên giấc.
Đầu óc Thời Tinh chậm chạp xoay chuyển một lúc, lúc này mới nhớ ra câu hỏi ban đầu của Trì Diệu.
Trì Diệu nói: “Đương nhiên, nếu chuyện này không liên quan đến quy chế của Tổ Cây thì cậu không nói cũng không sao.”
Trì Diệu nói tiếp: “Ta không có ý dò hỏi chuyện riêng tư của người khác.”
Thời Tinh xoay người lại, ôm đầu gối, vành mắt đỏ hoe, nhỏ giọng đến lạ: “Vậy, nếu là tôi muốn nói thì sao?”
Trì Diệu nghe vậy nhìn Thời Tinh, đôi mắt màu xám khói vẫn bình lặng như mọi khi.
Hàng mi Thời Tinh khẽ run, muốn cười, nhưng không cười nổi: “Tôi, cảm thấy mình rất vô dụng.”
Cậu cúi đầu nhìn bàn tay mình, trên gương mặt non trẻ lại hiện lên vẻ chua xót vượt xa độ tuổi vốn nên có.
“Là một người Lam Tinh, trước kỳ trưởng thành……”
Nuốt xuống những lời oán trách quá đỗi chua xót, Thời Tinh nói: “Phải dựa vào người khác, không thể tự mình nắm giữ số phận, không thể, không thể hoàn toàn tự mình giành lấy……”
Thời Tinh nhắm mắt: “Điều đó khiến tôi cảm thấy mình rất bị động, rất vô dụng.”
Mọi thứ có được đều là do người khác ban cho.
Một khi người khác không muốn cho nữa, thì ngay cả vùng vẫy cũng chỉ là vô ích.
Sợi dây số phận của họ từ đầu đến cuối đều nằm trong tay người khác.
Đúng vậy, những chuyện giữa Thời Tinh và Lục Luật trước đây khiến Thời Tinh cảm thấy rất tủi thân, nhưng sau khi mất đi năng lực, mãnh liệt hơn cả tủi thân là sự bất lực, là cảm giác bất lực ăn sâu tận đáy lòng.
Lục Luật có gia đình, có người thân, còn có người yêu hắn, tất cả đều có thể bắt đầu lại từ đầu, nhưng cậu……
Một người như cậu vì sự keo kiệt của người khác mà mất đi năng lực, thì không được.
Mọi thứ của cậu dường như đều dừng lại ở khoảnh khắc đó.
Trước đó, cậu vẫn là một người Lam Tinh có vô vàn khả năng, sau đó, cuộc đời cậu chỉ còn lại chờ chết.
Khẽ nhíu mày, Trì Diệu chăm chú quan sát vẻ mặt của Thời Tinh, xác nhận đối phương thật sự không nói đùa, vẻ mặt Trì Diệu cũng trở nên nghiêm túc.
Theo bản năng ngồi thẳng người, Trì Diệu cau mày hỏi: “Cậu thật sự nghĩ như vậy sao?”
Thời Tinh khẽ đáp một tiếng.
Dù không biết đầu đuôi câu chuyện, nhưng sau khi nhận được câu trả lời khẳng định của Thời Tinh, sắc mặt Trì Diệu vẫn không khỏi khó coi thêm vài phần.
Bởi vì anh nhận ra, đứng từ góc độ của người Lam Tinh mà nhìn, những lời này thật sự rất chân thành, cứ như…… là những cảm khái được đúc kết từ chính trải nghiệm của bản thân vậy.
Hai người im lặng rất lâu, cuối cùng Trì Diệu trầm giọng nói: “Ta không thích đưa ra những lời an ủi giả dối, trước kỳ trưởng thành, người Lam Tinh quả thật rất bị động.”
“Nếu là người Lam Tinh khác nói những lời này, có lẽ ta sẽ không nói gì.”
“Nhưng với cậu, một người đạt đánh giá cấp SS+, ta vẫn có trách nhiệm phải nói vài câu.”
Thời Tinh nhìn Trì Diệu với đôi mắt xanh như nước biển trong veo, cậu vẫn ôm đầu gối ngồi đó, trông chẳng khác nào một học sinh ngoan đang chăm chú nghe giảng.
Trông thì rất ngoan, nhưng câu hỏi cậu đưa ra lại khó giải quyết đến vậy.
Trì Diệu: “Cậu từng nghe câu này chưa, chưa bao giờ có sự bay lượn mà không cần chống lại trọng lực.”
“Đúng vậy, giai đoạn đầu quá trình trưởng thành của các cậu rất gian nan, thậm chí vì cấp bậc của cậu quá cao, trong kỳ trưởng thành cậu sẽ phải trải qua nhiều thử thách hơn những người Lam Tinh cấp thấp, cũng rất có thể sẽ trải qua một kỳ trưởng thành dài hơn.”
“Nhưng một khi vượt qua kỳ trưởng thành…….” Khi nói câu này, ánh mắt Trì Diệu nhìn Thời Tinh mang theo ánh sáng: “Cậu biết mình sẽ trở thành người như thế nào không?”
Thời Tinh dường như bị ánh mắt ấy làm cho khựng lại, nhỏ giọng hỏi: “Là người như thế nào?”
“Cậu sẽ trở thành vị trị liệu sư cấp SS đầu tiên, thậm chí có thể là cấp SSS đầu tiên của toàn Đế quốc, thậm chí của cả tinh hệ này.”
“Cậu có biết một trị liệu sư cấp S được đãi ngộ thế nào trong quân đội không? Có biết chỉ vì hơn một trăm trị liệu sư đó mà bệnh viện Đế quốc đã giảm được bao nhiêu ca tinh thần lực không thể chữa trị không? Có biết trong quân đội có một trị liệu sư cấp S thì mỗi năm có thể giảm được bao nhiêu thương vong không?”
Thời Tinh bị hỏi đến nghẹn lời.
Mục đích của Trì Diệu không phải để phổ cập những điều đó cho cậu, mà là trịnh trọng nói với cậu: “Một trị liệu sư cấp S đã quý giá đến vậy, cấp bậc của cậu sau kỳ trưởng thành chắc chắn còn cao hơn cấp S.”
“Trong lĩnh vực y học, các vấn đề về tinh thần lực của nhóm người có cấp bậc cao đang tồn tại một khoảng trống rất lớn.”
“Chỉ cần cậu thuận lợi vượt qua kỳ trưởng thành và trở thành trị liệu sư……”
Ánh mắt Trì Diệu lướt từ trên xuống dưới Thời Tinh, chắc nịch nói: “Đến lúc đó, cả Đế quốc đều sẽ phải dựa vào năng lực của cậu.”
“Mà Đế quốc cũng chỉ là một hành tinh trong tinh hệ này, bên ngoài Đế quốc còn có Liên minh và vô số quốc gia tiểu hành tinh khác, trong toàn bộ tinh hệ hiện nay, chỉ có người Lam Tinh được biết là sở hữu năng lực chữa trị, nói cách khác, bên ngoài Đế quốc còn tồn tại một khoảng trống y tế lớn hơn nữa.”
Trì Diệu khẽ cười, nụ cười rất nhạt, nhưng sự chắc chắn toát ra trong đó lại đặc biệt khiến người khác tin tưởng.
“Mặc dù với thân phận của ta thì không nên nói những lời này, nhưng sự thật là như vậy, chờ cậu trưởng thành, biết đâu ngay cả trên phương diện ngoại giao, Đế quốc cũng sẽ phải dựa vào cậu, hiểu chưa?”
Thời Tinh ngơ ngác: “Tôi, tôi có thể trở thành một trị liệu sư như vậy sao?”
Không phải cậu không biết sau này cậu sẽ rất mạnh, nhưng mạnh đến mức nào, đây vẫn là lần đầu tiên có người miêu tả cụ thể cho cậu nghe.
Trì Diệu nhìn thẳng vào Thời Tinh: “Đúng vậy, trước kỳ trưởng thành, cậu buộc phải dựa vào người khác, cố gắng sinh tồn.”
“Nhưng đó chỉ là trước kỳ trưởng thành.”
“Sau kỳ trưởng thành, ta có thể khẳng định, cậu không chỉ có thể hoàn toàn làm chủ số phận của mình, mà thậm chí……” Trì Diệu nhìn Thời Tinh, giọng nói bỗng trở nên rất khẽ: “Thậm chí số phận của nhiều người hơn nữa, cũng sẽ nằm trong một suy nghĩ của cậu.”
“Trên đời này vốn chưa từng có chuyện tốt nào tự nhiên từ trên trời rơi xuống.”
“Vấn đề cậu nói, ta không thể giúp cậu giải quyết, cũng không muốn dùng những lời an ủi giả dối để dỗ dành cậu.”
“Điều duy nhất ta có thể nói với cậu là, bây giờ cậu có thể cảm thấy mình rất vô dụng, cũng buộc phải dựa vào người khác, nhưng điều đó sẽ không kéo dài mãi mãi, sẽ có một ngày, cậu không chỉ có thể tự lập, mà còn có thể dùng năng lực của mình để che chở cho nhiều người hơn.”
“Nhưng điều kiện tiên quyết là, cậu phải thuận lợi vượt qua kỳ trưởng thành.”
“Những người sinh ra đã mạnh mẽ vốn rất ít, nhóc con, hãy kiên nhẫn một chút, cho bản thân thêm chút thời gian.”
Trì Diệu không an ủi Thời Tinh, từ đầu đến cuối, chỉ đơn thuần thuật lại sự thật.
Nhưng…… Thời Tinh thật sự bị tương lai mà Trì Diệu miêu tả thu hút.
Cậu lại nhìn bàn tay mình, không chỉ có thể nắm giữ vận mệnh của chính mình, mà ngay cả vận mệnh của nhiều người khác cũng sẽ nằm trong một suy nghĩ của mình sao?
Phải thừa nhận rằng, Thời Tinh rất mong chờ ngày đó.
Đó là một lời hồi đáp còn tốt hơn cả sự an ủi.
Thời Tinh nói: “Cảm ơn ngài, Điện hạ.”
Trì Diệu khẽ cười, lại hỏi cậu: “Cảm ơn chuyện gì?”
Thời Tinh đáp: “Cảm ơn ngài đã bằng lòng nói với tôi những lời này, cảm ơn ngài vì từ đầu đến cuối chưa từng qua loa với tôi.”
Thời Tinh có thể cảm nhận được, ở chỗ Trì Diệu, cậu luôn được tôn trọng và được quan tâm.
Trì Diệu ngẫm nghĩ về câu trả lời ấy, tiện tay đưa chiếc cốc chỉ còn lại chút nước dưới đáy cho Thời Tinh: “Vậy để tỏ lòng cảm ơn, giúp ta rót một cốc nước được không?”
Đợi Thời Tinh rót nước quay lại, trịnh trọng đưa cho Trì Diệu, rồi đứng ngay ngắn bên cạnh, chăm chú nhìn Trì Diệu uống nước.
Trì Diệu bật cười, trêu cậu: “Không buồn nữa rồi? Đứng đây chờ ta khen sao?”
Thời Tinh lắc đầu.
Nghĩ một lúc, Thời Tinh cẩn thận nói: “Tôi cảm thấy ngài rất tốt, Điện hạ.”
Lần này Trì Diệu thật sự cười: “Trong toàn Đế quốc không ai dám nói ta không tốt.”
Nhưng lời này do Thời Tinh, người vẫn chưa biết thân phận của Trì Diệu nói ra nghe vẫn rất vừa lòng.
Thời Tinh nhìn Trì Diệu, lặng lẽ nói trong lòng, không phải, không phải kiểu “tốt” đơn giản như vậy.
Mà là ở mọi phương diện, từ tu dưỡng, phong thái cho đến cách đối nhân xử thế, đều rất tốt.
Thời Tinh không biết phải khen đối phương thế nào, đến khi lời ra khỏi miệng cũng chỉ còn lại một chữ “tốt” giản đơn.
Nhưng trong số những người Thời Tinh từng gặp, đặc biệt là những người ở địa vị cao, thì Trì Diệu thật sự là người quá tốt.
*
Buổi chiều, Trì Diệu bảo người quản lý đi cảnh cáo Lục Luật. Đến tối, tình hình mà quản lý báo lại còn phức tạp hơn anh tưởng, vì Thời Tinh quá đặc biệt, người muốn gặp cậu thật sự nhiều vô kể.
Chưa kể hệ thống của Tổ Cây và hòm thư đã chật kín những lá thư xin được gặp Thời Tinh.
Còn có rất nhiều sĩ quan và chính khách mà với cương vị của mình, quản lý không thể từ chối, trực tiếp liên lạc yêu cầu được gặp Thời Tinh.
Từ khi Tổ Cây mở cửa, khu nhà ở cũng thường xuyên có người cố ý đi đường vòng qua đó, chỉ mong tình cờ gặp được Thời Tinh.
Quản lý nói: “Điện hạ, chỗ ngài còn rất nhiều phòng trống, hay là…… để Thời Tinh chuyển sang ở bên đó được không?”
Có người dám đến gây khó dễ cho quản lý, nhưng tuyệt đối không ai dám đến quấy rầy Trì Diệu.
Hứa Kim đến đây vốn là để thúc giục chuyện ghép đôi của Trì Diệu, người vừa tới, quản lý đã lập tức đưa ra đề nghị này, khiến Trì Diệu không khỏi nghi ngờ hai người đã bàn bạc trước với nhau.
Nhưng…… đây đúng là cách giải quyết tốt nhất ở thời điểm hiện tại.
Nếu cứ để Thời Tinh quay về chỗ ở cũ, chưa biết sẽ lại xảy ra chuyện gì.
Sau nhiều lần cân nhắc, cuối cùng Trì Diệu vẫn gật đầu.
Khu nhà bên anh hiện chỉ có thị quan, Phù Thanh và chính anh ở, dù có thêm Thời Tinh và Hứa Kim thì vẫn còn rất nhiều phòng trống.
Ngay sau khi đến, Hứa Kim tiếp quản toàn bộ công việc chăm lo sinh hoạt hằng ngày của Bệ hạ, phòng của Thời Tinh cũng do ông sắp xếp. Tuy không công khai bố trí ngay cạnh phòng Trì Diệu, nhưng lại được xếp cạnh phòng Phù Thanh. Nói cách khác, cũng chỉ cách phòng Trì Diệu không xa.
Đến tối, Thời Tinh được chuyển sang căn phòng cạnh Phù Thanh, toàn bộ đồ đạc ở chỗ ở cũ đều được robot đóng gói rồi chuyển sang. Trước khi đi ngủ, cậu vẫn còn hơi chưa quen, nhưng vừa nghĩ đến việc quay về nơi ở cũ…… nhớ tới Lục Luật vẫn không ngừng dây dưa với mình, Thời Tinh lập tức thấy thôi thì ở đây vẫn hơn.
Cứ ngỡ đêm nay sẽ được nghỉ ngơi tử tế, nào ngờ giữa đêm Thời Tinh lại tỉnh giấc.
Lần này không phải vì ác mộng, mà là vì bị một luồng tinh thần lực cấp cao quét qua, khiến cậu giật mình tỉnh lại.
Chịu đựng luồng tinh thần lực đang điên cuồng càn quét, Thời Tinh mở cửa bước ra ngoài. Vừa ra đến nơi, cậu đã bị Phù Thanh, người cũng bị đánh thức vì nguyên nhân tương tự kéo về phía mình rồi đưa vào bên trong lá chắn tinh thần của anh ta.
“Tinh thần lực của Điện hạ bị rò rỉ rồi.” Phù Thanh sốt ruột nói: “Phải có người đi đánh thức Điện hạ!”
Nghe vậy, Thời Tinh mới nhớ ra biển tinh thần của Trì Diệu dường như luôn trong tình trạng rối loạn rất nghiêm trọng.
Chỉ là từ khi quen biết đến nay, cậu chưa từng thấy anh giải phóng tinh thần lực trên quy mô lớn, nên cũng dần quên mất chuyện này.
Vừa nghĩ đến đó, luồng tinh thần lực đang rò rỉ lại càng trở nên cuồng bạo, điên cuồng ập tới, như muốn nghiền nát lá chắn tinh thần của Phù Thanh là kẻ ngoại lai duy nhất trong khu vực này, để hoàn toàn thống trị cả vùng.
Ngay khi nhận ra hai luồng tinh thần lực đang đối kháng nhau, gần như theo bản năng, Thời Tinh cũng mở lá chắn tinh thần của mình.
Áp lực đè nặng lên người Phù Thanh lập tức giảm hẳn.
Ngẩng đầu nhìn cảnh tượng trước mắt, anh ta không dám tin mà thốt lên: “Tinh thần lực của Điện hạ….. vậy mà lại không bài xích cậu!”
—
Tác giả có lời muốn nói:
Bé Tinh biết về vấn đề biển tinh thần của Bệ hạ từ đầu chương 2. Bạn nào quên rồi có thể lật lại xem.
Nhân vật hỗ trợ chuyện tình cảm, thị quan Hứa Kim – chính thức lên sàn.
—-
