Chương 15: Sụp đổ

“Điện hạ, hình như có người đang quấy rầy Thời Tinh.”

—-

Nhìn thấy Lục Luật như vậy, tim Thời Tinh khẽ run lên.

Cậu đã gọi đối phương lại, mà nếu đã chịu dừng bước quay đầu, Lục Luật cũng không ngại tiến thêm vài bước, từng bước từng bước đi đến trước mặt Thời Tinh, để cậu nhìn rõ dáng vẻ của mình.

Đến khi đứng gần, vị thiếu gia họ Lục vốn luôn hăng hái, rạng rỡ ấy để lộ rõ hơn những nét tiều tụy trên gương mặt.

Vành mắt đỏ ngầu, quầng thâm hiện rõ dưới mắt, thần sắc cũng tràn ngập vẻ mệt mỏi và hốc hác……

Chỉ cần nhìn là biết mấy ngày nay Lục Luật hầu như không được nghỉ ngơi tử tế.

Còn vì sao lại như vậy, trái tim Thời Tinh không khỏi run lên lần nữa, cậu đương nhiên biết rõ.

Giữa hai người chỉ còn cách một sải tay, Lục Luật dừng lại, chăm chú nhìn Thời Tinh không chớp mắt. Bị ánh mắt ấy nhìn thẳng, Thời Tinh cảm thấy trong lòng vừa dằn vặt vừa không nỡ, nhưng trên gương mặt vẫn không để lộ chút khác thường nào.

Cả hai nhất thời đều không lên tiếng.

Yên tĩnh, yên tĩnh đến mức ngột ngạt.

“Gọi tôi lại rồi lại không nói gì sao?” Giọng Lục Luật khàn đặc, thô ráp như bị giấy nhám mài qua.

Thời Tinh hít sâu một hơi, nhắm mắt rồi lại mở ra, ánh mắt đã trở nên trong trẻo và bình tĩnh.

“Cậu đến chỗ ở của tôi chẳng phải để tìm tôi sao?”

“Chẳng phải cuối cùng cậu cũng chịu gặp tôi rồi sao?”

Thời Tinh hiểu Lục Luật, nếu thật sự muốn tránh mặt cậu, Lục Luật sẽ không đường hoàng xuất hiện ngay trước cửa nơi ở. Nếu đã quyết tâm trốn, Thời Tinh sẽ không có bất kỳ cơ hội nào để gặp được hắn.

Lời giải thích hợp lý nhất là cuối cùng Lục Luật cũng quyết định đáp lại lời hẹn trong máy liên lạc của cậu, nên trực tiếp đến tìm.

Chỉ là có lẽ Lục Luật không ngờ Thời Tinh lại được Đàm Diễm đưa về. Danh sách những người tham gia ghép đôi, trong đó có Đàm Diễm và Hạng Hòa Trạch đã được công bố. Chỉ cần lên Tinh Võng là biết họ đến vì ai, mà Lục Luật lại càng rõ hơn ai hết.

Bản thân đang giày vò trong lòng, lại vừa hay bắt gặp Đàm Diễm vừa cười vừa nói đưa Thời Tinh về tận nơi, Lục Luật nổi giận cũng là điều dễ hiểu.

Lòng kiêu hãnh của vị thiếu gia họ Lục khiến hắn quay người bỏ đi trong cơn bực tức.

Câu hỏi của Thời Tinh khiến Lục Luật im lặng.

Mà đôi khi, im lặng cũng đồng nghĩa với thừa nhận.

Quả nhiên, Lục Luật là đến tìm cậu.

Giữa hai người lại một lần nữa rơi vào yên lặng.

Trong lòng cả hai lúc này đều cuộn trào vô vàn cảm xúc, nhưng khi đứng đối diện nhau, lại không hẹn mà cùng giữ im lặng.

“Ngay từ đầu cậu đã sớm quyết định rồi?”

Lục Luật cuối cùng cũng cất tiếng, giọng khàn khàn.

“Ngay từ đầu đến cuối, cậu vốn chưa từng nghĩ sẽ chọn tôi, đúng không, Thời Tinh?”

Lục Luật cất giọng chất vấn.

“Cũng không hẳn.” Giọng Thời Tinh rất khẽ. “Trước đây, tôi cũng từng nghĩ đến.”

Ở kiếp trước, cậu từng nghĩ như vậy, cũng đã lựa chọn như vậy, đáng tiếc, kết cục lại chẳng hề tốt đẹp.

Thời Tinh khẽ mỉm cười, nụ cười ấy không chạm tới đáy mắt, chỉ còn lại vị đắng chát và cay xè, một vẻ mặt mà từ trước đến nay Lục Luật chưa từng nhìn thấy.

“Nhưng hiện thực và lý tưởng lúc nào cũng có khoảng cách, cậu cũng đã thấy rồi, chúng ta…… không hợp.”

Câu nói đã bị Thời Tinh nhiều lần kìm nén nơi cổ họng, cuối cùng cũng được cậu nghiêm túc và dứt khoát nói ra.

Cậu còn lặp lại một lần nữa: “Đúng vậy, chúng ta không hợp.”

“Lục Luật, cậu không thể lo nổi cho tôi, còn tôi đối với cậu cũng là một gánh nặng.”

“Nếu đã vậy, chi bằng thực tế một chút.”

Sau một khoảng lặng rất dài, Thời Tinh lại khẽ cười, lần này, ánh mắt cậu đã hoàn toàn sáng tỏ.

“Đến đây thôi.”

Đôi mắt nhìn Lục Luật rất sáng, như vừa được phủ một tầng nước mỏng. Thời Tinh đã trải qua rất nhiều thời khắc mang tính hủy diệt trong đời: khi phát hiện thái độ thật sự của Vương phi, khi mất đi năng lực, khi biết giữa mình và Lục Luật đã không còn bất kỳ khả năng nào nữa…… Thế nhưng, cậu chưa từng khóc.

Rất đau, rất khó chịu, nhưng lại không muốn khóc.

Vậy mà đúng vào lúc này, khi số phận đã thật sự rẽ sang một hướng khác, khi cuối cùng cũng xuất hiện một tia cơ hội khác, Thời Tinh lại khác thường cảm nhận được hơi nước đang dâng lên nơi khóe mắt.

Lục Luật cũng đang nhìn cậu, đến khi nhận ra Thời Tinh không hề nói đùa, vẻ mặt hắn tràn đầy vẻ không thể tin nổi, thân thể cũng vô thức lảo đảo một chút.

Vị thiếu gia họ Lục hé miệng, nhưng chẳng thể thốt ra nổi một lời.

Mãi một lúc lâu sau, hắn mới cất giọng khàn đặc hơn trước: “Đến đây thôi?”

“Đến đây là thế nào?”

Thời Tinh đáp: “Chuyện ghép đôi giữa chúng ta, dừng ở đây đi, đừng nhắc đến nữa.”

Lời nói rất dứt khoát, nhưng sau khi thật sự nói ra, cậu lại cảm thấy nhẹ nhõm.

Giống như cuối cùng cũng có thứ gì đó đã đè nặng trong lòng suốt một thời gian dài được gỡ bỏ.

Lục Luật bất giác lùi lại một bước, ánh mắt không ngừng dao động.

Thời Tinh hoàn toàn không biết mấy ngày nay hắn đã giày vò và đau khổ đến mức nào.

Nhưng điều Thời Tinh càng không biết hơn là, ngay cả khi đã đến nước này, Lục Luật vẫn chưa từng muốn từ bỏ. Hắn vẫn luôn tìm mọi cách, vẫn luôn nghĩ xem…… liệu giữa họ còn khả năng ghép đôi hay không.

Mấy ngày qua, cuối cùng Lục Luật cũng hiểu rõ mình thích Thời Tinh đến nhường nào.

Thế nhưng những lời Thời Tinh vừa nói lại khiến tất cả những gì hắn đã làm trở nên chẳng khác nào một kẻ ngốc, hoàn toàn không còn bất kỳ ý nghĩa gì.

Lục Luật nhìn thật sâu vào người trước mặt, như thể đây là ngày đầu tiên hắn quen biết Thời Tinh…… Những lời ấy thật sự là do Thời Tinh nói ra sao? Hay là từ trước đến nay, hắn chưa từng thật sự hiểu Thời Tinh?

Lục Luật vẫn nhớ rất rõ những gì mình đã trải qua sau khi kết thúc buổi đánh giá thiên phú.

Lúc đầu chỉ là một mớ hỗn loạn hoàn toàn không có đầu mối, tin tức dồn dập như thủy triều tràn tới, khiến Lục Luật cảm thấy bản thân gần như đã tê liệt một nửa.

Hắn hoàn toàn không biết phải làm gì, cấp bậc của Thời Tinh quá cao. Dù lý trí hiểu rõ mình nên nhanh chóng hành động để tìm cách giải quyết, nhưng trong sâu thẳm nội tâm vẫn luôn có một giọng nói không ngừng phủ nhận, nói rằng tất cả những gì hắn muốn làm đều vô nghĩa.

Sinh ra trong một gia đình quân nhân, anh cả lại là Thượng tướng nhiều năm trấn thủ biên cảnh, nên Lục Luật hiểu rất rõ tình huống này.

— Từ bỏ mới là lựa chọn tốt nhất.

Thế nhưng tình cảm lại không cho phép, hắn có thể từ bỏ một người Lam Tinh cấp SS+, nhưng không thể từ bỏ Thời Tinh, chỉ cần tưởng tượng đến điều đó thôi cũng đủ khiến linh hồn hắn như bị lửa thiêu đốt.

Cứ như vậy trôi qua hai ngày, trước khi bước vào giai đoạn ghép đôi, ở nhà Lục Luật đã không biết bao nhiêu lần lẩm nhẩm gọi tên Thời Tinh. Đến khi mở máy liên lạc, người nhà cũng đều biết chuyện gì đã xảy ra. Cha và chị hai đều an ủi hắn, nhưng điều Lục Luật cần chưa bao giờ là những lời an ủi.

Chỉ có anh cả không nỡ, nên đã chỉ cho hắn một cách. Anh ấy nói, kết quả ghép đôi cuối cùng vẫn phụ thuộc vào lựa chọn của mỗi người, nếu không cam lòng, nếu vẫn không thể buông bỏ, thì hãy đến gặp Thời Tinh thử một lần.

Cho dù thất bại, cũng còn hơn sau này nhớ lại rồi hối hận vì mình chẳng làm gì cả.

Lục Luật động lòng, nhưng hắn vẫn sợ, sợ rất nhiều thứ không thể gọi tên…… Cho đến khi mẹ hắn nói bà sẽ đến.

Mẹ hắn vốn là người chẳng bao giờ bận tâm đến những chuyện như thế này, quanh năm sống ở Đế đô như một quý phu nhân an nhàn. Ngay cả bà sau khi biết tin cũng sẵn lòng đến đây giúp hắn nghĩ cách, vậy thì bản thân hắn, người trong cuộc, còn có gì phải sợ nữa?

Việc Vương phi lên phi thuyền đến thành An ở bên cạnh Lục Luật đã tiếp thêm cho hắn dũng khí rất lớn, thế nên mới có chuyện hôm nay hắn quyết định đánh cược tất cả để đến tìm Thời Tinh.

Chỉ không ngờ rằng, con đường tưởng chừng có nhiều hy vọng nhất lại là con đường không thể đi được nhất.

Phản ứng của Thời Tinh khiến những dằn vặt suốt mấy ngày qua của hắn trở thành một trò cười.

Đúng là một trò cười.

Trong lòng Lục Luật chỉ còn lại một khoảng hoang vu, nhìn Thời Tinh, hắn bỗng bật cười, một nụ cười đầy mỉa mai, cười chính mình, cũng cười cả nhà họ Lục.

“Đến đây thôi, là xong sao?”

Lặp lại lời của Thời Tinh, vành mắt Lục Luật đỏ đến mức bất thường, nghiến chặt răng nói: “Chuyện nợ nần còn có thể xóa sạch, vậy giữa tôi và cậu thì tính thế nào?”

Lục Luật đột ngột bước lên một bước thật lớn, nhìn Thời Tinh bằng ánh mắt đầy áp bức, giọng nói gần như được ép ra từ kẽ răng: “Tôi thích cậu nhiều đến thế thì tính thế nào?”

“Không phải một ngày hai ngày, cũng chẳng phải một hai tháng. Mấy năm rồi, Thời Tinh, tròn mấy năm rồi, tình cảm này, cậu thật sự không cảm nhận được chút nào sao?”

“Tôi đối xử với cậu không tốt sao? Tôi không tốt sao?”

Hai tay Lục Luật siết chặt lấy vai Thời Tinh, dáng vẻ gần như phát cuồng, giọng nói khàn đặc đến biến dạng, nhưng từng câu từng chữ lại như những chiếc đinh ghim chặt Thời Tinh tại chỗ.

“Mấy năm nay, cậu thật sự chưa từng có dù chỉ một chút cảm giác với tôi sao?”

Thần sắc điên cuồng, nhưng giọng điệu lại hèn mọn đến tận cùng, Thời Tinh chưa từng thấy một Lục Luật như thế này.

Không biết phải đáp thế nào, Thời Tinh chỉ có thể ép bản thân bình tĩnh lại: “Lục Luật, cậu bình tĩnh……”

Thế nhưng câu nói ấy lại phản tác dụng, triệt để châm ngòi cho cảm xúc đã bị Lục Luật dồn nén đến cực hạn.

“Bình tĩnh? Tôi bình tĩnh kiểu gì? Tôi làm sao bình tĩnh được?!”

“Cậu có biết mấy ngày nay tôi đã sống như thế nào không!”

“Cậu có biết tôi mang tâm trạng gì đến đây không hả, Thời Tinh? Cậu có biết……”

“Có biết tôi đã suy sụp đến mức nào không?”

Đúng vậy, là suy sụp.

Nước mắt lặng lẽ rơi khỏi khóe mắt Lục Luật, nhưng chính hắn cũng không hề hay biết. Hắn chỉ nhìn chằm chằm Thời Tinh, ánh mắt chất chứa sự chất vấn gần như hóa thành thực chất.

Giọng Lục Luật lại hạ xuống, nhưng từng câu từng chữ lại càng nặng nề hơn: “Từ trước đến nay, tôi chưa từng vì bất kỳ ai mà làm đến mức này.”

“Ngay cả người nhà tôi cũng chưa từng.”

“Anh cả tôi vẫn đang ở tuyến biên cảnh, nơi tinh thú dị biến tập trung dày đặc. Nửa đêm còn giữ liên lạc với tôi để nghĩ cách, chị hai tôi chuẩn bị gác lại công việc để về Đế đô sớm hơn dự định, cha tôi ngày đêm đảo lộn vì họp ở bộ quân vụ, vậy mà vẫn nhắn tin cho tôi…… Còn có mẹ tôi nữa, vừa nghe tin về cấp bậc của cậu, bà lập tức gọi cho tôi, nói sẽ đến thành An ở cùng tôi, giúp tôi nghĩ cách.”

“Điều tôi thật sự không ngờ là người đầu tiên bảo tôi từ bỏ…… lại là chính cậu.”

“Lại là cậu…… sao có thể là cậu……”

Nỗi đau đã lên đến cực hạn, hai tay Lục Luật siết vai Thời Tinh càng lúc càng mạnh, khiến cậu đau đến nhíu mày.

Thế nhưng đúng lúc ấy, sau khi nghe thấy một điều gì đó, trong mắt Thời Tinh lại dâng lên một cảm xúc khác. Cậu gần như lập tức thoát khỏi nỗi bi thương của Lục Luật, không kìm được mà hỏi.

“Mẹ cậu…… Thân vương phi Đàm Thiều sắp đến Tổ Cây?”

“Đúng vậy, hôm qua bà lên phi thuyền, hôm nay sẽ đến.”

Khóe môi Thời Tinh khẽ cong lên thành một nụ cười đầy mỉa mai, giọng nói bỗng lạnh hẳn: “Lục Luật, có phải cậu đã hiểu lầm điều gì rồi không?”

“Bà ấy đến thành An ở cùng cậu thì tôi tin, nhưng nói là đến giúp cậu nghĩ cách…… thì cậu nhầm rồi.”

“Cậu đang nói gì vậy?” Lục Luật sững người.

Ngay cả Thời Tinh cũng không biết sức lực ấy từ đâu mà có, có lẽ những cảm xúc đã bị dồn nén quá lâu, đến hôm nay cuối cùng cũng bùng cháy như pháo hoa, thiêu rụi tất cả, cậu mạnh mẽ gạt tay Lục Luật ra.

Lục Luật theo bản năng định bước lên lần nữa, nhưng ngay sau đó, Thời Tinh đã dùng hết sức đẩy hắn lùi hẳn ra.

“Nếu tôi đoán không sai, bà ấy chỉ nói sẽ đến ở cùng cậu thôi.”

“Còn những chuyện khác…… đều chỉ là cậu tự cho là đúng.”

Lục Luật chợt nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt khẽ biến đổi: “Cậu có ý gì?”

Đã đến nước này rồi, cũng chẳng còn gì phải giấu nữa.

Móng tay Thời Tinh bấu chặt vào lòng bàn tay, đột nhiên cậu nhận ra, có lẽ mình đã chờ khoảnh khắc này quá lâu, lâu đến mức lúc này hoàn toàn không thể kìm nén được nữa, liền một hơi nói hết tất cả:

“Ý trên mặt chữ.”

“Nói chuyện của cậu thì cứ nói chuyện của cậu, đừng lôi gia đình cậu vào.”

“Hơn nữa, cậu thật sự cho rằng mình hiểu rõ tình hình nhà mình, hiểu rõ thái độ của cha mẹ cậu sao?”

Sắc mặt Lục Luật trầm xuống: “Đừng nói linh tinh về cha mẹ tôi.”

Lần này đến lượt Thời Tinh cười, cũng là một nụ cười đầy mỉa mai, nhưng bởi vì đã thật sự trải qua tất cả, nên sự mỉa mai ấy càng thêm sắc bén.

“Lục Luật, tôi nói chúng ta không hợp không phải là nói bừa, cấp bậc của cậu và tôi không hợp, gia đình cậu cũng sẽ không đồng ý.”

“Có những chuyện cậu không biết, không sao cả, cậu có thể tự đi tìm hiểu.”

“Dù sao hôm nay mẹ cậu cũng sẽ đến, nếu cậu không tin tôi thì cứ đích thân hỏi bà ấy, thử dò xem rốt cuộc bà ấy đến để giúp cậu nghĩ cách, hay là đến khuyên cậu từ bỏ!”

“Cậu cho rằng anh cả cậu nhiều năm không về nhà vì Quân đoàn số 3 thật sự không thể điều người khác ra trấn thủ biên cảnh sao?”

“Cậu cho rằng anh ấy bảo cậu ở bên Thân vương phi nhiều hơn, chỉ vì bản thân bận quân vụ nên không thể về nhà?”

Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Lục Luật, Thời Tinh tàn nhẫn nói: “Cậu chẳng biết gì cả.”

Hắn chẳng biết năm xưa nhà họ Lục từng vì Văn Hy mà xảy ra những chuyện gì, chẳng biết Thân vương phi có thái độ phức tạp thế nào đối với người Lam Tinh, cũng chẳng biết…… Gia đình hắn vốn không hề chào đón cậu.

“Cậu đi đi.”

“Gia đình cậu không chào đón tôi.”

“Chúng ta không hợp, tôi cũng sẽ không chọn cậu.”

“Tinh Tinh……” Lục Luật vẫn định đưa tay kéo Thời Tinh lại.

Thời Tinh lập tức hất phăng tay đối phương: “Lục Luật, cậu có thể thực tế một chút được không?”

Cảm xúc của cả hai đều dao động dữ dội, khiến tinh thần lực cũng trở nên hỗn loạn. Cuộc đối thoại vốn được che chắn cũng loáng thoáng truyền ra ngoài. Phù Thanh, người đã đến chỗ ở của Thời Tinh để đưa các đơn đăng ký từ trước, đứng ngoài xem hồi lâu. Dù chỉ nghe được câu cuối cùng, nhưng anh vẫn vô cùng chấn động.

Thời Tinh đây là bị một ứng viên ghép đôi quấn lấy rồi sao? Nhanh như vậy?!

Phù Thanh lập tức quay một đoạn video gửi cho Trì Diệu, đồng thời xin chỉ thị: [Điện hạ, hình như có người đang quấn lấy Thời Tinh. Chuyện này đã kéo dài một lúc rồi, có cần tôi xử lý không?]

Trong video, Thời Tinh hiện rõ chính diện, còn Lục Luật chỉ lộ bóng lưng.

Trì Diệu khẽ nhíu mày: [Trong thời gian ghép đôi, sĩ quan không được phép quấy rầy người Lam Tinh.]

Thấy hai người giằng co ngày càng gay gắt, sắc mặt người Lam Tinh nhỏ tuổi cũng không ổn lắm, suy nghĩ một lát, Trì Diệu mới đáp: [Đưa cậu ấy về đây.]

Ít nhất thì ở chỗ anh, sẽ không có ai dám làm loạn.

Phù Thanh đáp một tiếng: [Rõ.]

Đúng lúc Lục Luật còn định đưa tay kéo Thời Tinh lần nữa, thì một luồng tinh thần lực cấp cao đột ngột ập đến, trong khoảnh khắc, Lục Luật lập tức bị đánh bật văng ra ngoài.

—-

Tác giả có lời muốn nói:

Bé Tinh đi tìm chồng tương lai, chồng tương lai ôm ôm.

0 0 đánh giá
Đánh giá
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x