Có thể cho tôi thử không?
—
Đồng tử Thời Tinh khẽ co lại, cậu vô thức siết chặt bàn tay đang nắm lấy tay đối phương.
Chỉ một động tác nhỏ như vậy, người đàn ông chỉ cúi mắt liếc nhìn một cái, không nói gì, nhưng tinh thần lực đang bao phủ trên người Thời Tinh lại đồng loạt rung lên. Dù chỉ là chuẩn bị phát động tấn công, nhưng sự dao động rất nhỏ của tinh thần lực cấp cao cũng đủ khiến người đang cận kề kỳ trưởng thành như Thời Tinh cảm thấy vô cùng khó chịu.
Cơ thể Thời Tinh khẽ lảo đảo.
Người đàn ông dường như nhận ra điều gì lập tức lên tiếng ra lệnh: “Thu hết tinh thần lực lại.”
Ngay giây tiếp theo, từng luồng uy áp đang đè lên người Thời Tinh liền rút đi như thủy triều.
Thời Tinh thất thần trong chốc lát, ánh mắt dần lấy lại tiêu cự, gương mặt người đàn ông trước mắt cũng theo đó trở nên rõ ràng.
Đôi mày sắc nét, ngũ quan sâu sắc và rõ ràng, khí chất xuất chúng, khi lặng lẽ nhìn người khác tự có uy nghiêm không giận mà uy.
Là anh, chính là vị Điện hạ mà Thời Tinh đã va phải ở Công viên trung tâm.
Lúc này đối phương vẫn chưa trải qua sự mài giũa của năm tháng để trở nên trầm ổn, kín đáo như sau này, nên nhìn càng có sức sống hơn, khí thế bức người cũng bộc lộ rõ ràng hơn.
Thế nhưng khí chất cao quý ấy vẫn trước sau như một, chưa từng thay đổi.
Lần này, khi bị đối phương từ trên cao nhìn xuống, Thời Tinh càng cảm nhận rõ khoảng cách về thân phận giữa hai người.
“Cậu có khỏe không?”
Thấy Thời Tinh mãi không nói gì, Trì Diệu lại hỏi thêm một lần nữa.
Nhận ra mình thất lễ, Thời Tinh theo phản xạ muốn buông tay đối phương ra, nhưng vừa cử động, đầu óc cậu lại choáng váng một trận. Lấy lại lý trí, Thời Tinh không dám tiếp tục hấp thu tinh thần lực của đối phương nữa, cố sức giãy khỏi bàn tay đang nắm lấy mình, khó nhọc bật ra từng tiếng: “Buông, buông ra, tôi, kỳ trưởng thành.”
“Cậu bước vào kỳ trưởng thành?”
Thời Tinh gật đầu, sốt ruột lại muốn rút tay ra, vừa cử động, tay đối phương đã tự nhiên chuyển sang đỡ lấy cánh tay áo cậu, cách một lớp vải nâng đỡ cậu, nhưng cũng không hoàn toàn buông ra.
“Cảm ơn, thật sự, xin lỗi.”
Thời Tinh gần như không còn sức để nói chuyện, đến chính cậu cũng nhận ra mình phải khó nhọc nói ra từng chữ một.
Nâng mắt lên, Thời Tinh mới muộn màng phát hiện phía sau đối phương còn có một hàng dài quân nhân đứng chỉnh tề, số người đi theo còn nhiều hơn lần trước cậu nhìn thấy. Chỉ lướt mắt nhìn qua, hành lang dài như không thấy điểm cuối, Thời Tinh cũng không chắc có đủ một trung đội hay không.
Đột nhiên, một bàn tay khẽ chạm lên trán cậu, Trì Diệu đang kiểm tra nhiệt độ cơ thể của Thời Tinh: “Cậu phát hiện mình bước vào kỳ trưởng thành từ khi nào?”
“Vừa rồi?” Thời Tinh khàn giọng đáp: “Tôi cần tinh thạch, phải đi tìm quản lý.”
Trì Diệu đã hiểu.
Hẳn là vì sự xuất hiện đột ngột của mình nên người Lam Tinh trước mắt mới không liên lạc được với người quản lý Tổ Cây.
“Cậu còn chịu được sao?”
Thời Tinh yếu ớt gật đầu.
Trì Diệu nói: “Vậy đi cùng chúng ta đi, ta cũng đang định đến gặp người quản lý của cậu.”
Giao Thời Tinh cho cấp dưới, Trì Diệu bình tĩnh sắp xếp: “Đưa ghế bay cho cậu ấy, chú ý đừng để chạm vào da cậu ấy.”
Thời Tinh được một vị Thiếu tướng đỡ lấy, khoảnh khắc rời khỏi tầm mắt của người đàn ông, cậu bỗng thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Đến lúc này, Thời Tinh mới chậm chạp nhận ra vị Điện hạ này tuy nói năng ôn hòa với cậu, nhưng khí thế toát ra từ người anh vẫn vô hình khiến người khác e dè.
Thời Tinh được đỡ ngồi lên ghế bay, đội ngũ phía trước không vì cậu mà dừng lại, vẫn đồng loạt tiếp tục tiến lên, như thể đang bị một thứ vô hình nào đó thôi thúc.
“Trên đường nếu thấy chỗ nào không thoải mái thì cứ nói.” Vị Thiếu tướng phụ trách Thời Tinh dặn dò.
Thời Tinh gật đầu: “Cảm ơn ngài.” Ánh mắt cậu lướt qua quân hàm trên vai đối phương: “Thiếu tướng.”
Vị Thiếu tướng mỉm cười với Thời Tinh, gương mặt quá trẻ kết hợp với quân hàm ấy tạo nên một cảm giác có phần không hài hòa.
Thời Tinh thầm nghĩ, hoặc là bản thân đối phương thật sự quá xuất sắc, hoặc là…… người mà anh ta đi theo có thân phận và địa vị quá cao, nên cũng dễ lập quân công hơn.
Nghĩ đến cách xưng hô “Điện hạ” cùng huy hiệu Hoàng gia mình vừa nhìn thấy, Thời Tinh theo bản năng nghiêng về khả năng thứ hai.
Sau khi ngồi vững, vì quá quen thuộc, Thời Tinh nhận ra chiếc ghế này là loại chuyên dùng trong y tế. Ngẩng đầu lên lần nữa, cậu thấy ở cuối đội ngũ, mấy quân y đang vây quanh một khoang cấp cứu y tế bay lướt qua bên cạnh mình.
Thời Tinh cảm nhận được trong khoang y tế có một luồng tinh thần lực dao động cực kỳ bất ổn, bất cứ lúc nào cũng có thể rơi vào trạng thái hỗn loạn mất kiểm soát.
“Không phải của Điện hạ các ngài chứ?” Thời Tinh nhìn khoang y tế hỏi.
Trong mắt vị Thiếu tướng thoáng hiện lên một tia u buồn, cũng không giấu cậu: “Người ở bên trong là cấp trên của tôi.”
Thảo nào bọn họ lại gấp gáp như vậy, Thời Tinh đại khái đã hiểu chuyến đi này của họ là vì điều gì.
Tổ Cây nuôi dưỡng người Lam Tinh, đồng thời cũng sở hữu công nghệ y học tiên tiến nhất toàn Đế quốc trong việc điều trị các vấn đề liên quan đến tinh thần lực. Sau khi bước qua kỳ trưởng thành, người Lam Tinh sẽ không quay lại Tổ Cây nữa, nhưng bản thân tinh thần lực của Cây Mẹ đã có tác dụng xoa dịu vô cùng mạnh mẽ. Trong phạm vi tinh thần lực của Cây Mẹ bao phủ, cho dù không thể chữa khỏi tận gốc thương tổn, thì hiệu quả điều trị vẫn tốt hơn bất kỳ nơi nào khác.
Chỉ là…… Điện hạ của họ không ghép đôi với người Lam Tinh sao?
Ngay khi ý nghĩ ấy xuất hiện trong đầu, Thời Tinh đã có đáp án, rõ ràng là không. Nếu có, họ sẽ không phải đích thân đến đây chỉ vì nguồn lực y tế.
Thiết bị liên lạc vang lên, nhìn thấy tên người gọi, Thời Tinh khẽ thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng quản lý cũng nhìn thấy cuộc gọi của cậu.
*
Trì Diệu và Thời Tinh gần như đồng thời đến đại sảnh tiếp đón, nơi quản lý đang ở.
Tình trạng của Thời Tinh đã được hỏi rõ trên đường đi, vì vậy vừa gặp mặt quản lý, cậu đã được nhân viên y tế của Tổ Cây đón sang đó.
Đám đông lập tức chia thành hai nhóm, các nhân viên y tế vây quanh Thời Tinh, còn các quân nhân thì hộ tống Trì Diệu cùng những người phụ trách của Tổ Cây đứng về một phía. Một luồng tinh thần lực vô hình được triển khai ngăn cách cuộc trò chuyện giữa quản lý và các vị khách.
“Cậu ấy đang bước vào kỳ trưởng thành, nhiệt độ cơ thể hơi cao, phải nhanh chóng đưa đến phòng y tế để theo dõi.”
Sau khi kiểm tra sơ bộ, bác sĩ đã nói như thế.
Trong tầm mắt Thời Tinh, quản lý và Trì Diệu cùng đi về phía cậu, nghe vậy, quản lý nhìn sang vị Điện hạ kia.
Trì Diệu hiểu ý: “Đây là bác sĩ mà các vị chuẩn bị cho chúng ta sao?”
Trong lúc nói chuyện, vị bác sĩ cũng không hề nhàn rỗi mà nhanh chóng bước đến trước khoang y tế để kiểm tra các số liệu.
Quản lý gật đầu: “Bác sĩ Vương hiện là bác sĩ giỏi nhất Tổ Cây trong việc điều trị rối loạn tinh thần lực. Chúng tôi cũng đã lập tức gọi các bác sĩ khác đến cho Thời Tinh, nhưng Tổ Cây đã ban lệnh phong tỏa, vì vậy họ vẫn cần thêm chút thời gian mới tới được.”
Nói cách khác, vị bác sĩ đang kiểm tra cho Thời Tinh vốn là người chờ sẵn để điều trị cho vị Thượng tướng trong khoang y tế, chứ không phải cho cậu.
“Tình trạng của Thượng tướng Phí không mấy khả quan, nếu mở khoang để kiểm tra, tôi cần tiến hành trong phòng cách ly tinh thần lực của phòng y tế.” Bác sĩ Vương lại nói.
Không muốn khiến quản lý khó xử, Thời Tinh chủ động nhượng bộ: “Biển tinh thần của tôi vẫn còn khá ổn định, có thể chờ được.”
Đây đã là lần thứ hai Thời Tinh bước vào kỳ trưởng thành, cậu hiểu rất rõ tình trạng của mình.
So ra thì, người trong khoang y tế hiển nhiên đang khẩn cấp hơn.
Cậu vốn nghĩ đối phương sẽ thuận thế đồng ý, không ngờ người đàn ông lại bước đến gần cậu hai bước, đưa mắt đánh giá cậu. Đôi mắt xám khói nghiêm nghị, anh hỏi bác sĩ để xác nhận: “Cậu ấy chờ được chứ?”
Trong lòng Thời Tinh bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ vì được người khác để tâm.
“Tình trạng của cậu ấy vẫn khá ổn định.” Bác sĩ Vương đưa ra một phương án giải quyết trọn vẹn: “Hay là tôi đưa cả Thượng tướng và Thời Tinh đến phòng y tế trước, đợi các bác sĩ khác đến rồi giao Thời Tinh cho họ?”
Trì Diệu quyết định ngay: “Vậy đi thôi, ta cũng đi cùng.”
Đã có quyết định, Thời Tinh được giao lại cho y tá.
Không biết là y tá không có kinh nghiệm trong việc này hay không hiểu phải tránh hiềm nghi, mà cô ta vẫn luôn đi cách bác sĩ Vương không xa. Bác sĩ Vương đang trao đổi tình trạng bệnh với Trì Diệu, quản lý cũng đang nói chuyện với một vị sĩ quan. Mặc dù Thời Tinh không nghe được họ nói gì, nhưng ở quá gần những nhân vật lớn như vậy vẫn khiến cậu thấy không được tự nhiên, cứ liên tục đổi tư thế ngồi trên ghế.
Đột nhiên, Trì Diệu ngoảnh đầu liếc cậu một cái, cơ thể đang ngọ nguậy của Thời Tinh lập tức cứng đờ.
Chưa kịp căng thẳng, ánh mắt ấy đã nhanh chóng dời đi, như thể chỉ là một động tác vô tình.
Không biết đối phương có ý gì, Thời Tinh cũng không dám cử động lung tung nữa, dứt khoát nhắm mắt nằm xuống.
*
Vừa nhắm mắt, tinh thạch được nhân viên y tế nhét vào tay vẫn đều đặn truyền năng lượng cho cậu, Thời Tinh bất giác thiếp đi.
Cậu mơ thấy quãng thời gian sau khi ghép đôi với Lục Luật.
Thuở ban đầu, ngoại trừ việc trong kỳ trưởng thành hai người không thể quá thân mật, Thời Tinh và Lục Luật thật sự cũng đã từng có một khoảng thời gian rất đẹp.
Thời Tinh không còn nhớ mọi chuyện bắt đầu thay đổi từ khi nào.
Là vào khoảnh khắc cậu điều dưỡng cơ thể cho khỏe, thiên phú quá mức xuất chúng dần bộc lộ, Vương phi bắt đầu nhìn cậu bằng ánh mắt u ám khó hiểu. Hay là khi cậu vào trường quân sự gặp Tất Thư, rồi phát hiện tình cảm của đối phương dành cho Lục Luật không hề bình thường. Hoặc cũng có thể là khi cậu hấp thu bao nhiêu tinh thạch cũng không đủ, cuối cùng nhận ra mình nhất định phải có thú hạch cấp cao hơn để nuôi dưỡng năng lực……
Khung cảnh dừng lại ở khoảnh khắc Lục Luật và Vương phi cãi nhau long trời lở đất.
Thời Tinh giật mình tỉnh giấc.
Bên tai vang lên một tràng tiếng lách cách, Thời Tinh phát hiện không biết từ lúc nào mình đã ở trong phòng y tế, trên người gắn đầy các thiết bị thu thập số liệu. Tiếng động vừa rồi chính là vì cậu cử động quá mạnh làm các đầu dò rơi xuống đầy đất.
Y tá lập tức tiến lên kiểm tra.
Lúc này Thời Tinh mới nhận ra mọi người đều đang nhìn cậu, bao gồm cả vị Điện hạ kia, các sĩ quan phía sau anh, và cả quản lý.
Thời Tinh lúng túng.
Giọng nói bình thản của Trì Diệu lại mang theo đôi phần dịu dàng hiếm có: “Gặp ác mộng sao, sao lại khóc rồi?”
Thời Tinh sững người, đưa tay lên sờ mặt, à, cậu khóc rồi.
Thời Tinh ngơ ngác: “…… Chắc là ác mộng.”
Đột nhiên, một trận dao động tinh thần lực lan ra, tất cả mọi người gần như đồng thời quay đầu lại.
Trong phòng cách ly tinh thần lực chuyên dụng của phòng y tế, Thời Tinh nhìn thấy từng đợt dao động tinh thần hỗn loạn xuyên qua lớp kính đặc chế không ngừng lan ra bên ngoài……
Khoan đã, cậu, nhìn thấy sao?
Ý thức được điều gì đó, Thời Tinh lập tức nhìn sang người đàn ông cùng các sĩ quan bên cạnh anh.
Quả nhiên, khi tập trung quan sát, tinh thần lực của mỗi người đều hóa thành những quầng sáng khác nhau, sáng tối đan xen bao bọc quanh cơ thể họ.
Ngoại trừ vị Điện hạ kia, Thời Tinh đều có thể mơ hồ cảm nhận được cường độ và mức độ dao động của tinh thần lực trên người tất cả những người còn lại.
Thời Tinh không dám tin đưa tay sờ lên khóe mắt mình, năng lực của cậu trở lại rồi sao?
Nhưng bây giờ cậu còn chưa hoàn toàn bước vào kỳ trưởng thành, cũng chưa hoàn tất quá trình thức tỉnh thiên phú mà.?
“Điện hạ, tình trạng rối loạn tinh thần lực của Thượng tướng Phí đã trở nặng, bất cứ lúc nào cũng có thể mất kiểm soát.”
Bác sĩ Vương đẩy cửa bước ra nói.
Trì Diệu khẽ cau mày: “Không còn cách nào để áp chế nữa sao?”
“Ta từ tiền tuyến biên giới vội vã trở về, không phải để nghe kết quả như thế này.”
Bầu không khí lập tức trùng xuống, áp lực đè nặng lên từng người phụ trách của Tổ Cây.
Bác sĩ Vương lau mồ hôi trên trán: “Ngài cũng biết rồi đấy, trong Tổ Cây không có người Lam Tinh nào đã qua kỳ trưởng thành.”
Một khi ghép đôi, người Lam Tinh sẽ rời Tổ Cây theo bạn đời. Những người có thể vượt qua kỳ trưởng thành, nguồn lực y tế của họ sẽ được ưu tiên dành cho người ghép đôi chịu trách nhiệm cung cấp tinh thạch, thú hạch và quân đội trực thuộc của người đó, nên việc thiếu thốn là chuyện thường tình. Người ngoài nếu muốn được điều trị, thời gian chờ hẹn thường tính bằng năm, bởi người Lam Tinh sau kỳ trưởng thành thật sự quá ít.
“Trị liệu sư ở gần thành An nhất đã được Tổ Cây trưng dụng ngay từ lúc đầu, người nhanh nhất cũng phải đến được vào ngày mai, nhưng……”
“Nói.” Chỉ một chữ, lại nặng nề đến mức khiến người khác khó thở.
Yết hầu bác sĩ Vương khẽ động: “E rằng Thượng tướng Phí không chống đỡ được đến lúc đó, biển tinh thần sẽ, sẽ…… bắt đầu co rút.”
Biển tinh thần khô kiệt, tinh thần lực chắc chắn sẽ suy giảm theo.
Còn sẽ giảm đến mức nào thì phải xem biển tinh thần co rút đến mức độ nào.
Nếu giống như Thời Tinh trước đây, khi chạm mức khô cạn hoàn toàn, thì sẽ mất hẳn tinh thần lực, còn không bằng cả người bình thường.
Biết mình không nên xen vào, nhưng Thời Tinh vẫn không nhịn được điều khiển ghế bay tiến lại gần phòng cách ly.
Không ai ngăn cậu.
Dưới ánh mắt lặng im của Trì Diệu, không một ai dám lên tiếng, phòng y tế có lúc yên tĩnh đến mức chết lặng.
Thời Tinh xác nhận, bác sĩ Vương nói không sai.
“Là vết thương do tinh thú cấp C gây ra sao?”
Giọng Thời Tinh đột ngột vang lên, không lớn, nhưng tất cả mọi người đều nghe thấy.
Tim quản lý thắt lại, không hiểu Thời Tinh định làm gì, chỉ sợ cơn giận của Bệ hạ sẽ trút lên người Lam Tinh nhỏ tuổi không biết chừng mực này.
“Đúng vậy.”
Không hỏi Thời Tinh làm sao biết được, người đàn ông trực tiếp cho cậu câu trả lời.
Thời Tinh gật đầu, tinh thú đột biến từ cấp C trở lên đều có khả năng phá hủy biển tinh thần, điểm khác biệt duy nhất là chỉ cần vượt quá cấp C, thì hôm nay cậu cũng đành bất lực.
“Qua thiết bị kiểm tra, hẳn là có một luồng năng lượng cuồng bạo đang chạy khắp biển tinh thần của vị sĩ quan này, đúng không?”
Bác sĩ Vương sững người, buột miệng đáp: “Đúng vậy.”
Thời Tinh nói: “Đó là tinh thần lực của tinh thú đã xâm nhập vào biển tinh thần đang phá hủy các sợi tinh thần lực.”
Giọng cậu rất bình tĩnh, thậm chí còn mang theo vẻ suy yếu. Nhưng khi nhận ra cậu đang nói điều gì, tất cả các sĩ quan đi theo Trì Diệu đều bất giác nghiêm mặt.
Thời Tinh cũng không vòng vo: “Nếu bác sĩ Vương không có cách, có lẽ tôi có thể thử.”
“Nhưng nói trước, nhiều nhất tôi chỉ có thể giúp ngài ấy cầm cự đến hừng đông, sau khi trời sáng, trị liệu sư nhất định phải đến, nếu không……”
Trì Diệu khẽ nheo mắt, khí thế mạnh mẽ tỏa ra từ người anh gần như hóa thành thực thể áp chế đến mức tất cả những người có mặt đều không dám nhúc nhích. Ngay cả Thời Tinh vốn rất tự tin vào bản thân khi bị ánh mắt ấy nhìn chăm chú cũng vô thức nín thở.
“Nếu không?”
Chỉ vỏn vẹn hai chữ, vậy mà Thời Tinh lại nghe ra cảm giác như gió mưa sắp kéo đến.
Ép bản thân nhìn thẳng vào đôi mắt xám khói ấy, Thời Tinh bình tĩnh đáp: “Nếu không, biển tinh thần của ngài ấy sẽ khô kiệt hoàn toàn, thưa Điện hạ.”
