“Lục Luật, cậu còn định trốn tránh nữa sao?”
—
Sau khi hoàn tất đánh giá thiên phú, Tổ Cây lập tức bị phong tỏa.
Ngoại trừ các sĩ quan cấp cao vốn đang sinh sống bên trong vẫn có thể đi lại như bình thường, cổng chính của Tổ Cây đã bị đóng hoàn toàn, chỉ mở cổng phụ dành cho các ứng viên ghép đôi vào làm bài kiểm tra cấp bậc tinh thần lực. Suốt dọc đường đều có nhân viên an ninh giám sát, chỉ được đi thẳng vào rồi đi thẳng ra, những khu vực khác của Tổ Cây đều không mở cửa cho họ.
Vài ngày sau, xác nhận tất cả người Lam Tinh đã tham gia đánh giá thiên phú đều nghỉ ngơi và hồi phục hoàn toàn, Tổ Cây mới mở cửa trở lại.
Lần mở cửa này cũng là một tín hiệu.
Đồng thời, toàn bộ kết quả đánh giá cấp bậc cùng các thông tin cơ bản của tất cả người Lam Tinh trong đợt đánh giá thiên phú đều được mở cho các ứng viên ghép đôi tra cứu.
Kể từ ngày Tổ Cây mở cửa trở lại cho đến khi kết thúc thời hạn nộp đơn, danh sách ứng viên ghép đôi chính thức được xác nhận, đồng thời hoàn tất việc thu thập dữ liệu cấp bậc tinh thần lực của toàn bộ ứng viên (những năm trước thường là trước khi tiệc ghép đôi chính thức bắt đầu khoảng hai ngày), trong khoảng thời gian này, các ứng viên có thể nộp đơn xin gặp người Lam Tinh mà mình mong muốn.
Nộp đơn trong ngày, thông thường hôm sau sẽ có hồi đáp. Có đồng ý gặp hay không hoàn toàn do người Lam Tinh quyết định.
Ngay trong ngày mở đơn đăng ký, Thời Tinh cũng nhận được một lời mời, nhưng không phải từ ứng viên ghép đôi nào, mà là từ vị Điện hạ kia.
Thời Tinh cẩn thận để ý thêm một chút, mở hệ thống lên, cậu lập tức nhìn thấy ảnh đại diện của đối phương hôm nay đã chuyển sang màu xám, ở trạng thái không thể nộp đơn xin gặp. Hàng mi khẽ cụp xuống, trong lòng đã mơ hồ đoán ra được, mấy ngày nay, có lẽ Điện hạ và quản lý đã sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện liên quan đến cậu.
Nghĩ cũng phải, cấp bậc của cậu quá cao, các sĩ quan đều có mục đích riêng. Chỉ cần có cơ hội, bất kể cuối cùng có thể ghép đôi thành công hay không, bọn họ chắc chắn đều sẽ nộp đơn. Thay vì phải vắt óc tìm hiểu bối cảnh của từng sĩ quan rồi mới cân nhắc lựa chọn, để Trì Diệu và quản lý trực tiếp sắp xếp cho cậu hiển nhiên sẽ hiệu quả và thuận tiện hơn nhiều.
Dù sao, vị Điện hạ ấy cũng đã hứa rằng người ghép đôi với cậu sẽ không tệ.
Hơn nữa, đối với việc gặp mặt, người Lam Tinh nhìn chung đều không từ chối. Dẫu sao thì tuy gọi là ghép đôi, nhưng thời đại liên sao từ lâu đã không còn đề cao kiểu “cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy” như thời cổ đại nữa. Lựa chọn là từ cả hai phía, đề xuất của quang não cũng chỉ mang tính tham khảo, còn quyết định cuối cùng vẫn phụ thuộc vào lựa chọn trong lòng của cả sĩ quan và người Lam Tinh.
Đó cũng là lý do kiếp trước Thời Tinh có thể đi theo Lục Luật.
Thật ra, cho dù cậu không bỏ đói bản thân để hạ điểm đánh giá thì vẫn có thể ghép đôi thành công, chẳng qua sẽ trở nên quá nổi bật, về sau cũng sẽ gặp thêm không ít phiền phức mà thôi.
Nghĩ đến đây, Thời Tinh theo bản năng liếc nhìn máy liên lạc của mình. Trước đây vẫn luôn là Lục Luật liên tục gửi tin nhắn đuổi theo cậu, mong nhận được một câu trả lời. Thế nhưng bây giờ, khi chính cậu chủ động hẹn đối phương nói rõ chuyện này, Lục Luật lại chùn bước.
Tin nhắn gửi từ hai ngày trước đến giờ vẫn chưa nhận được bất kỳ hồi âm nào.
Hiểu quá rõ tính cách của Lục Luật, Thời Tinh biết vị thiếu gia họ Lục kiêu ngạo kia hẳn vẫn cần thêm chút thời gian để chấp nhận sự thật.
Người dẫn đường dừng lại trước một cánh cửa, cắt ngang dòng suy nghĩ của Thời Tinh: “Điện hạ đang ở bên trong, ngài cứ trực tiếp vào là được.”
Thời Tinh gõ cửa, một luồng tinh thần lực hùng hậu quét qua người cậu, nhanh đến mức cậu còn chưa kịp phản ứng thì sau khi xác nhận thân phận, cánh cửa đã tự động mở ra.
Tòa nhà này vốn dùng để tiếp đón khách quý của Tổ Cây, đây cũng là lần đầu tiên Thời Tinh thấy nơi này được mở cửa, vì vậy lúc bước lên tấm thảm thủ công lộng lẫy để đi vào, trong lòng cậu không khỏi có chút thấp thỏm.
Dường như lúc nào cũng vậy.
Mỗi lần gặp vị Điện hạ này, cậu đều ít nhiều cảm thấy một sự gò bó khó diễn tả.
Bước vào trong, Trì Diệu đang ngồi phía sau bàn làm việc. Trên mặt bàn chất đầy tài liệu, những màn hình công văn dạng chiếu nổi lơ lửng xung quanh, bao bọc lấy hắn thành một vòng tròn. Xuyên qua tầng tầng lớp lớp hình chiếu quang học phức tạp ấy, Thời Tinh lén nhìn đối phương một cái, rồi nhanh chóng xác nhận rằng hôm nay là lần ăn mặc tùy ý nhất của Trì Diệu kể từ khi hai người gặp nhau.
Bộ trang phục màu đen được điểm xuyết bằng những đường thêu chỉ vàng và bạc ở các chi tiết, kín đáo, giản dị nhưng tuyệt đối không hề đơn giản.
Vẫn rất hợp với anh.
Có điều, với gương mặt của vị Điện hạ này, e rằng cũng chẳng có bộ quần áo nào mặc lên lại không đẹp.
Thời Tinh khẽ lên tiếng: “Điện hạ, chúc ngài một ngày tốt lành.”
Trì Diệu đang xử lý một phần công văn, vẻ mặt nghiêm nghị, Thời Tinh vốn đã chuẩn bị tinh thần đợi đối phương giải quyết xong mới lên tiếng, vậy mà Trì Diệu vẫn bình thản đáp như thường lệ: “Cứ ngồi đi, đợi ta một lát.”
Thời Tinh gật đầu.
Ngay sau đó, thị quan mang trà và điểm tâm lên, Thời Tinh nhấp một ngụm, là trà trái cây, bánh ngọt cũng rất ngon.
Ban đầu cậu chỉ định nếm thử, nhưng đi bộ một quãng đường đến đây, quả thật cũng thấy hơi đói, thế là ăn thêm hai miếng.
“Nếu thích thì để họ gói cho cậu một hộp mang về.”
Cứ ngỡ đối phương còn phải xử lý công vụ khá lâu nên Thời Tinh ăn rất chăm chú. Bất ngờ nghe thấy giọng nói vang lên ngay bên cạnh, cậu giật mình suýt nữa bị sặc.
Vội vàng đưa tay tìm cốc nước, nhưng một bàn tay với những khớp xương thon dài đã đưa ly đến trước mặt cậu trước một bước. Thời Tinh nhận lấy, xấu hổ đến mức chỉ hận không thể cúi gằm đầu xuống, chôn luôn mặt vào ly nước.
Bên tai vang lên giọng nói mang theo ý cười của đối phương: “Chậm thôi, sao lại giống đứa cháu nhỏ của ta thế.”
Đợi cơn sặc qua đi, vì vừa làm trò mất mặt nên Thời Tinh hoàn toàn không muốn ngẩng đầu lên. Điều kỳ lạ là Trì Diệu cũng không hề thúc giục, chỉ kiên nhẫn chờ cậu.
Ừm, có lẽ người trong hoàng thất đều có giáo dưỡng rất tốt.
Mãi đến khi thấy không thể tiếp tục kéo dài thêm được nữa, Thời Tinh mới khó nhọc ngẩng đầu: “Tôi cứ tưởng ngài còn phải xử lý công vụ thêm một lúc nữa.”
Trì Diệu đáp: “Chuyện của cậu cũng là chính sự.”
Giọng điệu nhàn nhạt, không hề nhấn mạnh câu nào, nhưng Thời Tinh vẫn sững người nhìn đối phương. Chỉ thấy Trì Diệu kéo một màn hình từ giữa những hình chiếu đến đặt trước mặt hai người, dáng vẻ hoàn toàn công tư phân minh.
Đến lúc này Thời Tinh mới chợt nhận ra, đối phương thật sự nghĩ như vậy.
Ánh mắt khẽ dao động, cậu bất giác ngồi ngay ngắn lại, bày tỏ sự tôn trọng.
“Có lẽ cậu vẫn chưa biết tình hình, để ta nói sơ qua.”
“Kết quả đánh giá thiên phú đã được công bố trên Tinh Võng. Hiện tại có rất nhiều đơn đăng ký mới đổ về Thượng Nghị viện, về cơ bản đều nhắm đến cậu. Ta đã yêu cầu Thượng Nghị viện chọn lọc toàn bộ đơn đăng ký của những người có cấp bậc từ SS trở lên gửi tới đây. Như cậu thấy, tất cả đều ở đây.”
“Việc ghép đôi là lựa chọn từ hai phía. Trong số này, những người thật sự không phù hợp ta đã loại trước rồi, số còn lại vẫn chưa kịp xem kỹ. Cậu xem trước đi.”
Thời Tinh kinh ngạc đến mức không dám tin: “Tôi?”
Trì Diệu hoàn toàn không có ý đùa: “Đúng vậy, cậu lọc một lượt trước, thông tin đều có ở trên, đều là những sĩ quan có thân phận và địa vị. Nếu có ai cậu không nắm rõ, còn có thể lên Tinh Võng xem đánh giá của bên ngoài.”
“Vậy…… tiêu chuẩn sàng lọc là gì?”
Trì Diệu chợt bật cười, khiến Thời Tinh càng thêm mơ hồ.
“Chuyện đó chẳng phải nên hỏi cậu sao?”
Hiếm khi Trì Diệu để lộ vẻ trêu chọc: “Ví dụ như người nhìn không vừa mắt thì loại, cấp bậc tinh thần lực quá thấp thì loại, tính cách không thích thì loại……”
Nhìn người Lam Tinh nhỏ tuổi đang ngơ ngác trước mặt, ý cười trên môi Trì Diệu càng đậm hơn: “Cậu chọn bạn đời mà lại hỏi ta tiêu chuẩn sàng lọc, không thấy kỳ lạ sao?”
Thời Tinh: “.”
Thời Tinh phản ứng lại.
Thời Tinh bị cười đến nóng bừng cả vành tai.
Mất mặt, thật sự là…… lại một lần nữa cảm thấy quá mất mặt.
Trì Diệu thấy phản ứng của cậu thú vị, ánh mắt không chớp nhìn Thời Tinh một lúc lâu. Thời Tinh muốn né tránh, nhưng thân phận của Trì Diệu lại khiến cậu không dám thất lễ. Trong lòng không ngừng giằng co, chẳng bao lâu sau, dưới ánh nhìn chăm chú của đối phương, vành tai cậu đỏ bừng cả lên vì xấu hổ.
Biết nếu còn trêu nữa thì thành bắt nạt người ta thật, Trì Diệu mới chậm rãi dời mắt đi.
Quay đầu lại, anh đã trở về dáng vẻ nghiêm túc như cũ: “Buổi sáng cậu cứ ở đây tiến hành vòng sàng lọc đầu tiên. Có gì thắc mắc thì cứ hỏi ta.”
Nghĩ một chút, anh lại bổ sung rất chu đáo: “Nếu thấy ngại không tiện hỏi ta thì hỏi Phù Thanh cũng được, khỏi phải gượng gạo.”
“À đúng rồi, Hạng Hòa Trạch với Đàm Diễm, cậu cân nhắc một chút, đến trưa chọn một người dùng bữa cùng.”
“Đại khái chỉ có vậy.”
Thấy Trì Diệu sắp xếp chu toàn cho mình đến thế, nói Thời Tinh không cảm động là giả. Ánh mắt cậu dõi theo đối phương vài bước, cố nén cảm giác chua xót xen lẫn biết ơn trong lòng, lấy hết can đảm hỏi: “Điện hạ, ngài cảm thấy…… trong hai vị sĩ quan này, ai tốt hơn?”
Không cần Trì Diệu nói, Thời Tinh cũng cảm nhận được những đơn đăng ký về sau hẳn sẽ không có ai thích hợp hơn Hạng Hòa Trạch và Đàm Diễm.
Nếu không có gì ngoài ý muốn, hai người này chính là lựa chọn phù hợp nhất với cậu.
Nghe vậy, Trì Diệu quay đầu nhìn Thời Tinh, ý cười trên mặt đã biến mất, ánh mắt mang theo vài phần lạnh lẽo, lặng lẽ đánh giá cậu.
Nếu là trước kia, khi còn chưa tiếp xúc nhiều với Trì Diệu, chỉ sợ lúc này Thời Tinh đã bị ánh mắt ấy dọa đến chột dạ.
Không chỉ không né tránh, cậu cũng không cố gượng nữa, mặc cho sự bất an vì bị đối phương nhìn chằm chằm hoàn toàn bộc lộ dưới ánh mắt ấy. Nhưng từ khi quen biết đến nay, Trì Diệu vẫn luôn thật lòng nghĩ cho cậu, điều đó Thời Tinh có thể cảm nhận được. Vì vậy, dù trong lòng thấp thỏm, cậu vẫn không né tránh ánh nhìn sắc bén ấy.
Không chỉ không né tránh, cậu còn thôi không cố gắng che giấu nữa, để mặc sự bất an của mình hoàn toàn bộc lộ dưới ánh mắt của đối phương.
Không biết đã qua bao lâu, Trì Diệu khép hai ngón tay lại, khẽ gõ lên mặt bàn. Tiếng “cộc cộc” ấy như gõ thẳng vào tim Thời Tinh, anh lạnh giọng hỏi: “Cậu đang hỏi ta với tư cách gì?”
Yết hầu Thời Tinh khẽ động, cậu thành thật đáp: “Điện hạ, tôi muốn thuận lợi vượt qua kỳ trưởng thành.”
“Với tình trạng của tôi, kỳ trưởng thành sẽ không dễ dàng gì. Tôi…… tôi không muốn xảy ra bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào.”
Không muốn lại gặp chuyện ngoài ý muốn nữa.
Không muốn lần nữa nếm trải cảm giác biển tinh thần từng chút một khô cạn.
Cũng không muốn…… khi còn chưa kịp ngắm nhìn thế giới rộng lớn này, đã phải bước lên con đường mang số phận bị tuyên án tử.
Đôi mắt Thời Tinh rất sáng, dường như phủ một tầng nước mỏng lấp lánh. Giọng nói gần như van nài ấy khiến Trì Diệu không thể tiếp tục giữ vẻ mặt lạnh lùng. Hai người nhìn nhau một lúc, cuối cùng anh vẫn nhắc nhở: “Với thân phận của ta, ta không nên phân họ cao thấp.”
Mọi sĩ quan trung thành với Đế quốc đều là niềm vinh quang của Đế quốc.
Xem họ như món đồ để phân biệt ai tốt ai xấu, là một sự xúc phạm đối với họ.
Lựa chọn là từ cả hai phía, Đế quốc tôn trọng người Lam Tinh, đồng thời cũng hy vọng người Lam Tinh dành cho các sĩ quan của Đế quốc sự tôn trọng mà họ xứng đáng có được.
“Tôi không có ý đó, tôi…” Hít sâu một hơi, Thời Tinh lấy hết dũng khí nói: “Tôi muốn xin lời khuyên của ngài với tư cách một người bạn.”
Sau đó cậu lại nhỏ giọng bổ sung: “Đương nhiên…… nếu ngài cảm thấy tôi có vinh hạnh đó.”
Nhìn gương mặt còn quá đỗi non trẻ kia, nghĩ đến tuổi tác và thân phận của đối phương, khí thế mạnh mẽ quanh người Trì Diệu cuối cùng cũng dịu xuống: “Lần sau nhớ nói rõ.”
Không đợi Thời Tinh đáp lại, cuối cùng anh vẫn đưa ra lời khuyên: “Bắc cảnh có cơ cấu khá đơn giản, người nhà họ Đàm đều có cấp bậc tinh thần lực không thấp, sẽ là một lựa chọn tốt để cậu vượt qua kỳ trưởng thành.”
Thời Tinh khẽ đáp: “Cảm ơn ngài, Điện hạ.”
Trì Diệu phất tay, màn hình chiếu các đơn đăng ký lại được đẩy đến gần Thời Tinh hơn một chút, chỉ nói: “Xem các đơn đăng ký đi.”
Trong giọng nói không nghe ra bất kỳ cảm xúc nào, Thời Tinh lại lén liếc đối phương mấy lần, nhưng từ gương mặt bình thản ấy cũng không thể đoán được anh đang nghĩ gì. Do dự một lúc, cậu đành tập trung sàng lọc các đơn đăng ký.
Sau đó, hai người ai làm việc nấy. Cả buổi sáng trôi qua, vậy mà họ không nói thêm với nhau câu nào.
Sau khi Thời Tinh hỏi ý kiến Trì Diệu, đến trưa Trì Diệu liền gọi thẳng Đàm Diễm tới. Cùng với Phù Thanh và Vân Vụ, năm người dùng bữa ngay tại phòng ăn trong tòa nhà nhỏ nơi Trì Diệu đang ở.
Vân Vụ và Đàm Diễm đều là những người hoạt ngôn. Không cần Thời Tinh chủ động hỏi, chỉ sau một bữa cơm, cậu đã nắm được đại khái tình hình của nhà họ Đàm.
Nhà họ Đàm trấn giữ Bắc cảnh, do đặc điểm địa lý, trong quân đoàn có rất nhiều người sở hữu tinh thần lực cấp cao.
Nguyên soái Đàm có bốn người con, ba trai một gái, hiện đều đã hoàn thành phân cấp. Ngoại trừ cô con gái út có cấp SS, ba người con đầu đều sở hữu tinh thần lực cấp SSS. Vân Vụ là bạn đời của người con thứ hai, Đàm Ôn. Đàm Diễm là con thứ ba. Người con cả là Đàm Trì, biển tinh thần từng bị trọng thương trong một trận chiến với tinh thú, từ đó luôn tồn tại tình trạng hỗn loạn và bạo động kéo dài.
Nhắc đến Đàm Trì, Trì Diệu, người vẫn luôn im lặng cuối cùng cũng lên tiếng, dành vài lời khen ngợi và hỏi han.
Ý thức được Đàm Trì chính là nguyên nhân căn bản khiến nhà họ Đàm muốn ghép đôi với mình, Thời Tinh chẳng những không thấy có gì khó chịu, ngược lại còn vì biết mình là trị liệu sư mà nhà họ Đàm đang rất cần nên cảm thấy yên tâm hơn nhiều.
Có giá trị mới tốt, có giá trị thì mới được coi trọng.
Phản ứng của cậu cũng lọt hết vào mắt Trì Diệu, Trì Diệu cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng nhất thời lại không nghĩ ra rốt cuộc là không đúng ở đâu.
Sau bữa ăn, Đàm Diễm chủ động đề nghị đưa Thời Tinh về nơi ở, mọi người đều không có ý kiến.
Đến khi trở lại thư phòng, Trì Diệu mới phát hiện Thời Tinh quên mang theo các đơn đăng ký, nhưng lúc ấy người đã rời đi từ lâu.
Suy nghĩ một chút, anh đưa chiếc máy chiếu siêu nhỏ dùng để lưu trữ các biểu mẫu cho Phù Thanh, bảo Phù Thanh mang đến cho Thời Tinh.
Ở phía bên kia, Đàm Diễm có tính cách cởi mở, hai người trò chuyện khá hợp. Đàm Diễm đưa Thời Tinh đến tận cửa nơi ở, cả hai vui vẻ chào tạm biệt.
Nụ cười trên gương mặt Thời Tinh còn chưa kịp tan đi, vừa quay đầu lại, cậu bất ngờ nhìn thấy Lục Luật không biết đã đứng ở góc đó từ bao giờ, lặng lẽ quan sát tất cả.
Sắc mặt Lục Luật khó coi đến cực điểm, u ám đến đáng sợ.
Trong lòng Thời Tinh chấn động, cậu bước lên một bước: “Lục Luật, tôi có chuyện……”
Lời còn chưa dứt, Lục Luật đã xoay người bỏ đi.
Cảm xúc trong lòng Thời Tinh lập tức lấn át cả lý trí, lời nói bật thốt ra mà không kịp suy nghĩ: “Lục Luật, cậu còn định trốn tránh nữa sao?”
Bóng người phía trước khựng lại, một lúc rất lâu sau, cuối cùng cũng quay người trở lại.
Trong tầm mắt Thời Tinh, vị thiếu gia họ Lục đang nghiến chặt răng, vành mắt đỏ hoe.
—-
Tác giả có lời muốn nói:
Hôm nay cuối cùng tôi cũng có bìa truyện rồi!!!
La la la~ (hét thật to—-)
