Chương 10: Đánh giá thiên phú

“Tôi sẽ cố gắng hết sức trong kỳ đánh giá, Điện hạ!”

—-

“Xác nhận không còn vấn đề gì rồi?”

Trì Diệu một lòng hai việc, vừa phê duyệt văn kiện vừa nghe quản lý báo cáo về việc đã ấn định ngày đánh giá thiên phú. Nghe xong, anh đột nhiên hỏi một câu khiến quản lý viên chẳng hiểu đầu đuôi ra sao.

Im lặng một lát mà không thấy đối phương trả lời, Trì Diệu mới nhận ra quản lý không hiểu mình đang hỏi gì.

“Ý ta là đứa nhỏ đã chữa trị cho Phí Sở, kết quả tái khám xác nhận đã hồi phục hoàn toàn, có thể tham gia đánh giá thiên phú rồi chứ?”

Quản lý: “……”

Đối với việc Bệ hạ đột nhiên nhắc đến Thời Tinh, quản lý lại chẳng thấy bất ngờ chút nào: “Vâng, bác sĩ đã xác nhận, trạng thái của Thời Tinh rất tốt.”

“Biển tinh thần cũng không còn dao động nữa sao?”

Quản lý: “……….”

Quản lý đáp: “Hay là để tôi bảo họ mang báo cáo kiểm tra đến đây?”

Vốn tưởng Bệ hạ đang bận xử lý chính sự ở biên giới sẽ từ chối, nào ngờ Trì Diệu không hề do dự. “Được.”

Quản lý có chút chết lặng liền gọi sang bệnh viện.

Đợi báo cáo kiểm tra được đưa tới, quản lý cung kính đặt lên bàn làm việc trước mặt Trì Diệu. Còn chưa kịp đặt xuống hẳn, đã thấy Trì Diệu gạt màn chiếu công văn sang một bên rồi cầm lấy bản báo cáo khám sức khỏe.

“Các chỉ số đều rất tốt, vậy mà sao vẫn cứ ngủ không yên thế nhỉ……” Trì Diệu lẩm bẩm.

Quản lý nghe không hiểu.

May mà Trì Diệu cũng không nói với ông, đặt báo cáo xuống, anh lại hỏi: “Tính cách cậu ấy thế nào, có sợ người lạ không?”

Phản ứng đầu tiên trong lòng quản lý là: Chẳng phải ngài nên là người rõ nhất sao? Nhưng ngoài miệng vẫn cung kính đáp: “Đứa nhỏ này tính tình rất tốt, ôn hòa, hào phóng, chưa bao giờ chủ động gây chuyện. Còn việc sợ người lạ…… Điện hạ định để các sĩ quan gặp Thời Tinh trước sao?”

“Ta đang cân nhắc.”

Hạng Hòa Trạch của Quân đoàn số 5 và Đàm Diễm của Quân đoàn số 7 đều đã đến Tổ Cây. Biết Trì Diệu đang ở đây, chắc chắn họ sẽ đến xin gặp mặt. Mà cả hai đều vì Thời Tinh mà tới, nên sau khi gặp anh, khó tránh khỏi sẽ đề nghị được gặp Thời Tinh.

“Người Lam Tinh từ nhỏ đã biết sau này mình sẽ được ghép đôi, nên phần lớn đều không từ chối gặp người nằm trong danh sách ghép đôi. Nghĩ đến biểu hiện của Vu Mãn gần đây……” Quản lý nói thêm: “Nếu có thể tìm hiểu trước, e rằng cả hai bên đều sẽ vui lòng.”

Trì Diệu không tỏ rõ thái độ, quản lý cũng không đoán được anh đang nghĩ gì.

Thấy Bệ hạ lại tiếp tục phê duyệt công văn, quản lý đứng thêm một lúc, chuẩn bị tâm lý rất lâu mới cung kính mở lời: “Điện hạ, kỳ hỗn loạn tinh thần lực của ngài cũng sắp đến rồi phải không?”

Trì Diệu không đáp. Quản lý đành lấy hết can đảm nói tiếp: “Hội Trưởng lão đã thông báo với tôi rằng năm nay tình trạng hỗn loạn của ngài không thể tiếp tục dùng thuốc để cưỡng ép áp chế nữa…… Năm nay, ngài vẫn không định đưa người Lam Tinh nào đi sao?”

Yên tĩnh, yên tĩnh tuyệt đối.

Tốc độ phê duyệt công văn của Trì Diệu vẫn không hề chậm lại. Quản lý biết rõ Bệ hạ chắc chắn đã nghe thấy, chỉ là nghe rồi mà không muốn trả lời ông.

Từng giây từng phút trôi qua, trong bầu không khí im lặng kéo dài ấy, đầu quản lý càng lúc càng cúi thấp, mồ hôi lạnh cũng dần rịn ra trên trán.

Ngay khi quản lý còn đang cân nhắc có nên quỳ xuống hành lễ hay không, Trì Diệu đột nhiên lên tiếng, nhẹ nhàng hóa giải mọi chuyện. “Hay là…… ngươi cứ để quang não đề cử cho ta một người ghép đôi trước đi.”

Sau khi kết thúc đánh giá thiên phú, quang não sẽ đề cử cho người Lam Tinh và các sĩ quan đeo vòng tay ghép đôi một đối tượng phù hợp nhất.

Nhưng vì cấp bậc tinh thần lực của Bệ hạ quá cao, nên năm nào cũng vậy…… quang não chưa từng đưa ra bất kỳ đề cử nào.

Nói cách khác, trong đánh giá của quang não, không có bất kỳ người Lam Tinh nào đủ khả năng tương thích với cấp bậc tinh thần lực của Trì Diệu.

Quản lý nghẹn lời, chuyện này vốn cũng không phải điều ông có thể quyết định.

Trì Diệu phất tay, ra hiệu cho ông lui xuống.

*

Thời Tinh lần nữa bước vào thời kỳ trưởng thành. Ngoại trừ khoảng thời gian giữa chừng tự bỏ đói bản thân, những thay đổi và tăng trưởng về thể chất sau đó đều tương đối ổn định.

Ngày trở về, Thời Tinh từng cảm thấy tinh thần lực của mình suy yếu. Sau khi tỉnh lại trong bệnh viện, tình trạng ấy đã khá hơn rất nhiều, nhưng những sợi tinh thần bên trong biển tinh thần vẫn chưa thể hoàn toàn điều động được. Vì chuyện này, Thời Tinh đã làm một loạt kiểm tra chuyên biệt, và bác sĩ cũng đưa ra một lời giải thích tương đối hợp lý.

“Cơ thể không có vấn đề gì, cũng không phải rối loạn chức năng.”

“Có lẽ là do tiến cấp quá nhanh, bình thường mà nói, bước vào thời kỳ trưởng thành là một bước, thức tỉnh thiên phú lại là một bước nữa. Còn cậu thì tương đương với việc trong một khoảng thời gian rất ngắn đã liên tiếp tiến hai bước. Cả sự bất ổn của thời kỳ trưởng thành lẫn việc thức tỉnh thiên phú đều cần thời gian để cơ thể thích nghi. Gánh nặng quá lớn, nhất thời chưa thích ứng kịp nên mới xuất hiện tình trạng này.”

Quả đúng như vậy, mỗi khi trạng thái của Thời Tinh tốt hơn một chút, số lượng sợi tinh thần cậu có thể điều động cũng sẽ nhiều hơn một chút.

Về việc làm sao để cơ thể nhanh chóng thích nghi, bác sĩ đưa ra hai lời khuyên. Một là sử dụng tinh thần lực của mình nhiều hơn, ép cơ thể dần thích ứng. Hai là sau khi ghép đôi, nếu có điều kiện thì để bạn đời tìm thêm tinh thạch và thú hạch cấp cao giúp tăng cường tố chất cơ thể.

Ngày đánh giá thiên phú đã cận kề, Thời Tinh chỉ có thể thường xuyên đến phòng huấn luyện năng lượng để sử dụng tinh thần lực.

Sau khi ngày đánh giá thiên phú được ấn định, địa điểm kiểm tra cũng mở cửa cho người Lam Tinh. Trước khi chính thức đánh giá, Tổ Cây khuyến nghị mọi người ít nhất nên đến một lần để làm quen với thiết bị và địa điểm.

Phát hiện việc đến phòng huấn luyện thực sự có tác dụng, Thời Tinh nóng lòng muốn tinh thần lực mau chóng hồi phục, nên ngày nào cũng ở lì trong phòng huấn luyện.

Thời Nhiễm chỉ đến một lần, trước khi chính thức đánh giá, quang não sẽ không đưa ra kết quả tổng hợp, nhưng các chỉ số hiển thị trên thiết bị đều không thấp, khiến cậu ấy khá vui.

Cùng lúc đó, tin tức Vu Mãn đạt cường độ tinh thần lực cấp A trong lần kiểm tra sơ bộ cũng lan truyền khắp khu ký túc. Theo lời Thời Nhiễm kể, bây giờ Vu Mãn đi đâu cũng hớn hở ra mặt.

Thời Nhiễm lo lắng về vụ cá cược, nhưng Thời Tinh chỉ cười, không để trong lòng.

Hai ngày trước khi đánh giá thiên phú, vào lúc chạng vạng, Thời Tinh mới đến địa điểm kiểm tra để làm quen với thiết bị. Những hạng mục tiêu hao quá nhiều tinh thần lực, cậu đều không đụng đến, chỉ đơn giản làm quen lại quy trình.

Đối với chuyện này, Vu Mãn khinh thường nói: “Sắp đánh giá thiên phú đến nơi rồi, ngày nào cũng chạy đến phòng huấn luyện ôm chân Phật thì có ích gì? Mãi đến giờ mới chịu đến làm quen với thiết bị, là thật sự không có thời gian, hay là không dám đến?”

Những người xung quanh cũng cười theo, Thời Nhiễm vừa hay bắt gặp cảnh ấy, tức đến phồng má, lập tức bước thẳng xuyên qua đám người.

Một ngày trước khi đánh giá thiên phú, Thời Tinh tự cho mình nghỉ ngơi một hôm.

Đúng ngày đánh giá thiên phú, trước khi bắt đầu vài tiếng, bệnh viện hiếm khi lại gọi điện cho Thời Tinh, bảo cậu đến tái khám. Thời Tinh thấy lạ nhưng vẫn đi, đợi kiểm tra xong, cậu lo lắng hỏi bác sĩ: “Sao ngay trước khi đánh giá lại phải kiểm tra thêm một lần? Tôi…… có vấn đề gì sao?”

Không đợi bác sĩ trả lời, người đàn ông chẳng biết đã đến từ lúc nào lên tiếng từ phía sau Thời Tinh: “Sợ cậu có vấn đề. Chữa trị cho Phí Sở ngay cả trị liệu sư cũng không thấy nhẹ nhõm, để đề phòng bất trắc, ta bảo họ kiểm tra thêm một lần trước khi bắt đầu.”

Thời Tinh quay đầu lại, thấy Trì Diệu với đôi mày cao, hốc mắt sâu, đang mặc một bộ lễ phục chỉnh tề đứng phía sau cậu.

Vóc dáng cao ráo, thẳng tắp, cúc áo cài kín đến tận chiếc trên cùng. Kiểu dáng lễ phục cùng những hoa văn nơi chi tiết còn cầu kỳ hơn thường ngày. Người đàn ông còn đeo một đôi găng tay, không rõ được làm từ chất liệu gì. Thời Tinh chỉ liếc nhìn một cái đã cảm thấy màu đen ấy như muốn nuốt trọn mọi ánh sáng.

Quả nhiên, đối phương rất hợp mặc lễ phục. Mà bộ lễ phục ấy lại càng làm nổi bật khí thế áp bức của một người ở địa vị cao trên người anh.

Có lẽ vì từng sống ở phủ Thân vương, nên cảm giác chênh lệch tầng lớp vượt qua cả khoảng cách tuổi tác ấy luôn khiến Thời Tinh nhớ đến một vài chuyện không vui, khiến cậu theo bản năng muốn tránh né.

Nhưng cuối cùng cậu vẫn kìm lại bước chân định lùi về sau, khẽ gọi: “Điện hạ.”

“Căng thẳng cái gì?” Trì Diệu thuận miệng hỏi.

Không biết đối phương nhận ra bằng cách nào, tim Thời Tinh lại nhấc lên, Trì Diệu giải thích: “Vừa rồi tinh thần lực của cậu bị rò rỉ.”

Sau khi bước vào thời kỳ trưởng thành, tinh thần lực của người Lam Tinh sẽ không ổn định, đôi khi sẽ xuất hiện hiện tượng rò rỉ nhẹ.

Mà khả năng khống chế tinh thần lực lại có liên quan nhất định đến cảm xúc, Thời Tinh khẽ nhắm mắt, biết mình không cần phủ nhận nữa, chính trạng thái của cậu đã bán đứng cậu rồi. Nếu còn khăng khăng nói không, trong mắt Trì Diệu cũng chẳng khác nào mở mắt nói dối.

Im lặng một lúc, biết mình không thể giở trò gì trước mặt đối phương, Thời Tinh đành nhận mệnh đáp: “Ngài rất uy nghiêm.”

“Uy nghiêm đáng sợ lắm sao?” Trong giọng Trì Diệu mang theo đôi phần ý cười.

Giọng Thời Tinh càng lúc càng nhỏ: “Đương nhiên sẽ khiến người ta phải cẩn trọng trong từng lời nói, từng hành động, sợ mình thất lễ.”

Trì Diệu thật sự bật cười: “Thế mà hôm ở cạnh khoang trị liệu của Phí Sở, ta lại chẳng thấy cậu sợ điều đó.”

Bản thân Trì Diệu rất rõ, khi anh lạnh mặt nhìn thẳng vào một người sẽ tạo cho đối phương áp lực lớn đến mức nào.

Thế nhưng tối hôm ấy, lúc Thời Tinh nhìn thẳng vào anh không hề có lấy một chút né tránh. Đến khi trả lời, cậu cũng vẫn dám nhìn thẳng vào mắt anh.

Thời Tinh đáp: “Không giống nhau.”

“Không giống ở chỗ nào?”

Giọng điệu vẫn nhẹ nhàng, nhưng rõ ràng không hề có ý định bỏ qua. Thời Tinh chỉ đành cắn răng đáp: “Lúc đó tôi vừa bước vào thời kỳ trưởng thành, nếu không tỏ ra chắc chắn hơn một chút, e rằng ngài sẽ không tin lời tôi.”

Ngừng một chút, Thời Tinh lại bổ sung: “Tình trạng của thượng tướng Phí cũng rất nguy cấp.”

Nếu cậu không thể nhanh chóng tiếp nhận việc trị liệu, càng kéo dài thì tình hình sẽ chỉ càng xấu đi.

Không ngờ lại nhận được câu trả lời như vậy, ý cười trên môi Trì Diệu dần nhạt đi. Anh lặng lẽ nhìn người Lam Tinh mảnh khảnh đang đứng trước mặt một lúc rồi khẳng định: “Cậu đã làm rất tốt.”

Trì Diệu nói: “Không trêu cậu nữa, thả lỏng đi.”

Kết quả kiểm tra đều bình thường. Trì Diệu nhận lấy phiếu kiểm tra rồi ra hiệu cho bác sĩ lui ra.

Nhìn đối phương thật sự cầm báo cáo khám sức khỏe của mình lên xem, cảm giác được quan tâm một cách rất khó giải thích ấy lại xuất hiện, Thời Tinh không hề ghét cảm giác đó.

“Không có vấn đề gì, cậu có cảm thấy chỗ nào không thoải mái không?”

Thời Tinh lắc đầu.

Trì Diệu đặt tờ báo cáo xuống, khẽ rũ mắt: “Vậy còn tinh thần lực? Vẫn chưa thể điều động toàn bộ sợi tinh thần sao?”

Không ngờ ngay cả chi tiết này đối phương cũng biết, Thời Tinh thành thật đáp: “Sau khi làm theo lời dặn của bác sĩ và đi huấn luyện thì đã khá hơn nhiều. Bây giờ, lúc trạng thái tốt thì có thể điều động được, nhưng vẫn còn tùy vào tình trạng lúc đó.”

Chuyện này Trì Diệu đã biết: “Ừm, trước đó ta vốn định dẫn cậu đi gặp hai người, nhưng Phù Thanh nói ngày nào cậu cũng ở lì trong phòng huấn luyện nên đành thôi.”

Nhìn đồng hồ, Trì Diệu xác định mình phải đi rồi, trước khi rời đi chỉ nói: “Sắp đánh giá thiên phú rồi, căng thẳng không?”

Thời Tinh lắc đầu.

Trì Diệu đưa cho cậu một chiếc hộp, dặn dò: “Vậy thì cứ phát huy thật tốt, ta đi đây.”

Thời Tinh nhận lấy, đợi đến khi mở hộp, nhìn thấy bên trong là một viên thú hạch, đồng tử cậu khẽ co lại. Đến lúc ngẩng đầu lên lần nữa, trong phòng khám đã chẳng còn bóng dáng Trì Diệu đâu nữa.

Trong đầu chợt hiện lên đôi mắt màu xám khói ấy, Thời Tinh lập tức đuổi ra ngoài, hướng về bóng lưng người đàn ông đang rời đi mà lớn tiếng gọi: “Tôi sẽ cố gắng thi thật tốt, Điện hạ!”

Trì Diệu không quay đầu lại, chỉ giơ tay vẫy vẫy: “Ta sẽ chờ xem.”

*

Buổi đánh giá thiên phú diễn ra đúng như lịch đã định.

Những ứng viên ghép đôi đã có tư cách tham gia, nếu muốn theo dõi, đều có thể dùng ID Đế quốc để đặt trước phòng quan sát.

Các trị liệu sư trực thuộc Quân đoàn số 5 và Quân đoàn số 7 đều đến vì việc chữa trị cho Phí Sở, để bày tỏ lòng cảm ơn, Trì Diệu mời các sĩ quan và trị liệu sư của hai quân đoàn cùng theo dõi toàn bộ quá trình trong phòng quan sát của mình.

Trong hai người, Hạng Hòa Trạch của Quân đoàn số 5 lớn tuổi hơn, điềm tĩnh và giàu kinh nghiệm.

Đàm Diễm của Quân đoàn số 7 thì trẻ tuổi, hoạt bát và cởi mở.

Người Lam Tinh lần lượt vào sân, trên màn hình cũng bắt đầu xuất hiện hình ảnh. Quản lý chọn giới thiệu vài người Lam Tinh, Đàm Diễm lập tức hỏi: “Vẫn chưa đến Thời Tinh sao?”

Quản lý đáp: “Cậu ấy ở cuối hàng, đợi đến phần kiểm tra từng hạng mục sẽ chuyển sang hình ảnh riêng.”

Trong lúc đánh giá thiên phú, vòng tay ghép đôi của người Lam Tinh cũng sẽ được phát xuống, đồng thời thành tích của họ sẽ được ghi nhận vào đó.

Trong tầm mắt Trì Diệu, Thời Tinh đeo vòng tay ở cùng bên với máy liên lạc.

Hạng mục đầu tiên là kiểm tra cường độ tinh thần lực. Cả trong sân lẫn phòng quan sát đều có bảng chiếu thành tích theo thời gian thực của người Lam Tinh.

Mỗi lượt năm người, Vu Mãn ở lượt đầu tiên, Thời Tinh ở lượt cuối cùng.

Không bao lâu sau, lượt đầu tiên hoàn thành kiểm tra. Trong năm người đầu tiên đã có người đạt cấp A ở hạng mục này.

Trị liệu sư Vân Vụ của Quân đoàn số 7 chợt nhớ ra điều gì, mỉm cười nói: “Kỷ lục cao nhất của hạng mục này từ trước đến nay là cấp A nhỉ?”

Trị liệu sư Hoa Lễ của Quân đoàn số 5 khẳng định: “Đúng vậy, bởi vì sự tăng trưởng của tinh thần lực phải dựa vào biển tinh thần. Mà biển tinh thần của người Lam Tinh chỉ thật sự ổn định sau khi bước qua thời kỳ trưởng thành, nên ở giai đoạn này, cường độ tinh thần lực không thể quá cao.”

Vân Vụ cười trêu: “Đúng thế, đây cũng là hạng mục này được công nhận là phần dễ kéo điểm tổng đánh giá xuống nhất.”

Thời Tinh nhìn thấy trước chữ A là tên của Vu Mãn, cũng không hề bất ngờ.

Trước lượt của cậu lại có thêm hai ba người đạt cấp A, đến khi nhìn thấy Thời Nhiễm cũng đạt cấp A, Thời Tinh khẽ mỉm cười.

Rất nhanh đã đến lượt nhóm của cậu.

Vu Mãn cũng không đến khu kiểm tra tiếp theo, mà cố chấp đứng bên cạnh chờ xem kết quả của Thời Tinh.

Khoảnh khắc gương mặt Thời Tinh xuất hiện trên màn hình, Trì Diệu, người vẫn luôn im lặng liền lên tiếng: “Người thứ ba là Thời Tinh.”

Đối với chuyện này, quản lý phát hiện mình chẳng hề thấy bất ngờ, thậm chí đã tê liệt cảm xúc.

“Trông còn nhỏ quá.” Đàm Diễm nói.

Hạng Hòa Trạch đáp một câu: “Đã 20 tuổi rồi.”

Đàm Diễm và Trì Diệu lại có chung suy nghĩ một cách chính xác: “Vậy vẫn còn nhỏ.”

Kiểm tra kết thúc, những người cùng lượt đều đã có kết quả, chỉ riêng thiết bị của Thời Tinh vẫn không ngừng nhấp nháy. Nhận ra hệ thống đang tiến hành tính toán chi tiết, phòng quan sát lại rơi vào yên lặng, tất cả mọi người đều nín thở chờ đợi.

Không bao lâu sau, trên màn hình hiện lên tên Thời Tinh. Sau cấp bậc của hạng mục ấy là một chữ S chưa từng xuất hiện trong lịch sử.

Trong một phòng theo dõi khác, Lục Luật bật dậy khỏi ghế.

Vu Mãn sững người, đưa tay dụi dụi mắt.

Trì Diệu nhìn chằm chằm vào chữ S ấy hai giây, khóe môi chậm rãi cong lên.

Lần này, anh thật sự có chút tò mò về kết quả tổng đánh giá phía sau.

—–

Tác giả có lời muốn nói:

Có thể bắt đầu đoán điểm tổng đánh giá rồi, mọi người đặt cược đi nào 2333.

À đúng rồi, chúc mọi người Tết Đoan Ngọ an khang nhé~

0 0 đánh giá
Đánh giá
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x