Đi, chúng ta đi tìm cậu ta.
—
Thời Tinh ngủ một giấc, hoàn toàn không hay biết gì.
Nhưng đối với Lục Luật, diễn biến tâm lý trong ba ngày này lại vô cùng ghập ghềnh trắc trở.
Xét đến việc Thời Tinh xảy ra xung đột với Vu Mãn, cùng cuộc trò chuyện sau đó trong Vườn Cây, lúc ấy Lục Luật chỉ đơn thuần cho rằng Thời Tinh sắp bước vào kỳ trưởng thành, cảm xúc bất ổn nên mới nói ra những lời ấy.
Thế nhưng sau khi trở về chỗ ở, từng chi tiết trong cuộc trò chuyện cứ thỉnh thoảng hiện lên trong đầu hắn. Càng nghĩ lại, Lục Luật càng cảm thấy có gì đó không thích hợp.
Không đúng, chỗ nào cũng không đúng.
Thời Tinh quá bình tĩnh, ánh mắt nhìn hắn khi chất vấn cũng quá kiên định.
Những lời ấy không giống như là suy nghĩ miên man do áp lực cảm xúc gây ra. Trái lại, giống như, giống như Thời Tinh đã biết chuyện gì đó, đang vô cùng nghiêm túc nói cho hắn biết……
Đúng vậy, những lời Thời Tinh nói hoàn toàn không giống đang thương lượng với hắn.
Mà giống như……
Đơn phương từ chối.
Đến ngày hôm sau, Lục Luật mới chợt nhận ra điều này. Trong lúc hoảng hốt, hắn lập tức gọi vào máy liên lạc của Thời Tinh, nhưng…… Không có ai bắt máy.
Không thể thiết lập liên lạc, ngay cả những tin nhắn dò hỏi cũng không nhận được một lời hồi đáp.
Đợi bản thân bình tĩnh lại, Lục Luật đến thư viện tra cứu tài liệu.
Tiệc ghép đôi của Đế quốc đã được tổ chức hơn 20 lần, toàn bộ kết quả đánh giá thiên phú đều được lưu lại.
Bởi phần lớn người Lam Tinh khi tham gia đánh giá đều chưa bước vào kỳ trưởng thành, hoặc chỉ vừa mới bước vào kỳ trưởng thành, nên kết quả đánh giá thiên phú nói là chính xác thì cũng đúng, mà nói là không chính xác thì xét theo đúng nghĩa đen cũng không sai.
Quy luật là như vậy, trong điều kiện bình thường, kết quả đánh giá thiên phú sẽ thấp hơn cấp bậc thực tế sau khi vượt qua kỳ trưởng thành một cấp.
Điều đó cũng có nghĩa là, trong các trị liệu sư hiện nay phổ biến đều ở cấp A, thì mức đánh giá thiên phú trung bình chỉ ở cấp B.
Người Lam Tinh có kết quả đánh giá đạt cấp A đã vô cùng hiếm gặp. Điều đó cũng đồng nghĩa sau khi thuận lợi vượt qua kỳ trưởng thành họ sẽ đạt tới cấp S, mà cấp S hiện nay cũng là cấp bậc tinh thần lực cao nhất của trị liệu sư trong Đế quốc.
Dù đã biết rõ tất cả những điều này, nhưng mãi đến khi xem hết toàn bộ kết quả đánh giá, xác nhận từ trước đến nay Tổ Cây cao nhất cũng chỉ từng đưa ra đánh giá “cấp A”, Lục Luật mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng trong lòng hắn vẫn thấp thỏm bất an.
Trước khi đi ngủ, hắn trò chuyện với một người bạn ở Đế đô. Nghe nói người bạn tên Tất Thư bị bệnh nên không đến trường, Lục Luật hỏi han vài câu, rồi đột nhiên đổi chủ đề: [Cậu thấy trong tiệc ghép đôi lần này, còn có lựa chọn nào tốt hơn nhà tôi không?]
[Cậu đang muốn hỏi có người Lam Tinh nào sẽ không chọn cậu đúng không?] Một câu nói đùa của người bạn lập tức đánh trúng tâm tư của Lục Luật. [Yên tâm đi, các gia tộc nắm giữ bảy quân đoàn lớn trung bình nhà nào cũng có một trị liệu sư cấp S rồi. Những người tham gia ghép đôi lần này đa phần đều là sĩ quan dưới quyền họ, nhà họ Lục các cậu nắm trong tay Quân đoàn số 3, cậu còn sợ gì nữa chứ?]
Đúng vậy, trong số các sĩ quan tham gia ghép đôi lần này, xét về bối cảnh, e rằng không ai có thế lực lớn hơn phủ Thân vương.
Nghĩ như vậy, Lục Luật cũng bình tĩnh hơn đôi chút.
Nhưng đến ngày hôm sau, ba tin tức gần như đồng thời truyền đến tai Lục Luật: Tổ Cây năm nay xuất hiện một người Lam Tinh đặc biệt xuất sắc, buổi đánh giá thiên phú đã bị hoãn, và Thời Tinh phải nhập viện vì bước vào kỳ trưởng thành.
Không biết tin đồn ở Đế đô lan truyền bằng cách nào, nhưng đã có người của các quân đoàn khác bắt đầu dò hỏi. Sau khi tìm hiểu, mấy nhóm người thông qua quản lý đã gặp được Vu Mãn, người đầu tiên bước vào kỳ trưởng thành.
Nhưng điều mà tất cả họ đều không biết là, vào một đêm nọ, chiến hạm nơi biên cảnh đã phủ kín bầu trời phía trên Tổ Cây.
Lục Luật là người tận mắt chứng kiến, hơn nữa, xuất thân từ một gia đình quân nhân ở Đế đô, dù hắn cũng rất hy vọng tin đồn kia đang nói đến Vu Mãn, nhưng hắn không thể tự lừa dối chính mình.
Trên đời nào có nhiều chuyện trùng hợp đến thế?
Buổi tối chiến hạm lơ lửng trên không, hôm sau Thời Tinh biến mất, rồi đến ngày kế tiếp lại liên tiếp truyền ra tin đánh giá thiên phú bị hoãn, Thời Tinh bước vào kỳ trưởng thành và đủ loại tin đồn. Nếu nói giữa những chuyện này không hề có chút liên hệ nào, Lục Luật tuyệt đối không tin.
Đặc biệt là Tổ Cây không cho bất kỳ ai đến thăm Thời Tinh, nếu chỉ là bước vào kỳ trưởng thành bình thường, Lục Luật chưa từng nghe nói có quy định như vậy.
Cứ thế đè nén tâm trạng thêm ba ngày nữa, đến khi nghe được tin từ Đế đô rằng năm nay nhà họ Đàm, gia tộc nắm giữ Quân đoàn số 7 rất có thể sẽ tham gia ghép đôi, Lục Luật lúc này hoàn toàn không thể ngồi yên được nữa.
Từ trước đến nay, hắn và Thời Tinh vẫn luôn thuận theo tự nhiên, nhưng lần này, Lục Luật nhận ra rất rõ rằng mình nhất định phải làm gì đó.
*
Thời Tinh vẫn còn mơ màng, đợi nửa ly nước trôi xuống cổ họng, cậu mới khó nhọc cất tiếng. Đến khi ý thức được mình đã để Trì Diệu, người có thân phận hoàng thất làm những gì cho mình, thì Trì Diệu đã nhanh hơn cậu một bước bấm chuông gọi bác sĩ.
Các bác sĩ và y tá mặc áo blouse trắng lần lượt bước vào, tách Thời Tinh và Trì Diệu ra.
Thời Tinh tự tìm niềm vui trong khổ sở, chậm chạp nghĩ, như vậy cũng tốt, cả hai đều không cần phải ngượng ngùng nữa.
Các miếng cảm biến của thiết bị kiểm tra rất nhanh đã lại được dán kín khắp người Thời Tinh.
“Thân nhiệt bình thường.”
“Biển tinh thần ổn định.”
“Dao động tinh thần lực nằm trong ngưỡng bình thường của kỳ trưởng thành.”
Từng tiếng báo cáo vang lên liên tiếp, nghe đến mức Thời Tinh cũng thấy mơ hồ. Chẳng mấy chốc, bác sĩ đã đưa ra kết luận: “Khôi phục rất tốt, quan sát thêm hai ngày nữa, nếu không có vấn đề gì thì có thể xuất viện.”
Thời Tinh chợt nhớ ra điều gì, vội hỏi: “Buổi đánh giá thiên phú……”
Bác sĩ đáp: “Cậu ngủ ba ngày rồi, đã hoãn từ lâu.”
“Quản lý sẽ đợi cậu xuất viện rồi mới xác định thời gian cụ thể của buổi đánh giá thiên phú.” Giọng Trì Diệu không lớn, nhưng mọi người trong phòng đều nghe rõ.
Thời Tinh ngẫm nghĩ một chút. Ồ, vậy thì không sao.
Cuối cùng, bác sĩ đưa cho Thời Tinh một giỏ tinh thạch: “Trong Tổ Cây không có dự trữ thú hạch, nếu hai ngày tới cậu vẫn còn cảm thấy thiếu hụt thì cứ dùng tinh thạch trước. Sau khi hấp thu, nếu tình hình vẫn không cải thiện thì nhớ gọi tôi.”
Nhận được lời đảm bảo của Thời Tinh, đội ngũ y bác sĩ đến nhanh mà đi cũng rất dứt khoát.
Thời Tinh cầm một viên tinh thạch trong tay, phát hiện đó không phải huyết tinh thạch, mà là loại tinh thạch từng được cung cấp dưới Cây Mẹ. Nếu cậu nhớ không nhầm thì……
Thời Tinh nhỏ giọng hỏi: “Những viên này vẫn được tháo từ kho năng lượng của chiến hạm ra sao?”
Tinh thạch và thú hạch là hai nguồn năng lượng bền vững phổ biến trong thời đại tinh tế.
Trì Diệu ngồi trở lại chiếc ghế cạnh giường bệnh, khẽ “ừ” một tiếng.
Thời Tinh lập tức cảm thấy viên tinh thạch trong tay như nóng lên: “Cho tôi dùng thứ này có phải…… quá lãng phí rồi không?”
Hiển nhiên, chiến hạm sử dụng loại tinh thạch cấp bậc cao như vậy chắc chắn không thể là mẫu chiến hạm thông thường.
“Sao lại nói vậy? Chỉ cần có ích thì không gọi là lãng phí.” Trì Diệu cảm thấy câu hỏi này của Thời Tinh thật kỳ lạ.
Đoán rằng người ở địa vị như Trì Diệu sẽ không để tâm đến những chuyện này, Thời Tinh chỉ mỉm cười với anh. Cậu cúi đầu, thoáng nhìn thấy những đường thêu trang trọng mà cầu kỳ trên cổ áo và tay áo đối phương, ánh mắt dừng lại trên ký hiệu đặc biệt một lát rồi lặng lẽ dời đi.
Nếu đổi thành người khác, Thời Tinh có lẽ sẽ cảm thấy bộ trang phục này quá mức xa hoa, nhưng phong thái và khí chất của Trì Diệu hoàn toàn nâng được bộ quần áo ấy. Thậm chí, Thời Tinh còn mơ hồ có cảm giác chính bộ quần áo này lại quá đơn giản, không xứng với đối phương. Cậu cũng không biết có phải người của hoàng thất bẩm sinh đã hợp với những bộ lễ phục trang trọng hay không.
Trong phòng bệnh yên lặng một lúc, Trì Diệu đột nhiên lên tiếng: “Không cần câu nệ.”
“Là ta bảo cậu tiếp nhận điều trị cho Phí Sở, cậu không tỉnh lại thì ta cũng có trách nhiệm, xét cả tình lẫn lý, ta đều nên đến thăm cậu.” Thời Tinh khẽ ngước mắt lên, trong tầm mắt cậu, đôi mắt màu xám khói nghiêm nghị ấy vậy mà hơi cong lên.
“Hơn nữa, từ lúc đưa cậu đến đây, bác sĩ điều trị chính của cậu đã mắng thẳng mặt chúng ta không dưới mười lần vì quá liều lĩnh rồi. Phí Sở thì không sao, nếu ta còn không đến thăm cậu, biết đâu sau lưng bà ấy sẽ mắng ta thế nào.”
Thời Tinh: “!”
Thời Tinh vội vàng giải thích thay bác sĩ: “Không đâu.”
“Làm sao cậu biết?” Trì Diệu thuận miệng hỏi.
Đầu óc Thời Tinh vừa mới hoạt động trở lại, còn chưa kịp suy nghĩ đã buột miệng đáp: “Bà ấy không dám đâu.”
Vừa nói xong, cậu lập tức nhận ra không ổn, Thời Tinh đoán thân phận của Trì Diệu rất tôn quý, nhưng chuyện như vậy chỉ cần biết trong lòng là được. Nói thẳng ra trước mặt đối phương, cũng không biết có phạm phải điều kiêng kỵ gì hay không……
Quả nhiên, Trì Diệu không nói gì nữa, đôi mắt màu xám khói ấy chỉ lặng lẽ nhìn thẳng vào Thời Tinh.
Đến khi bị nhìn đến mức lòng bàn tay Thời Tinh rịn mồ hôi, không chịu nổi định cúi đầu xuống thì bất ngờ khóe môi Trì Diệu khẽ cong lên.
Không rõ rệt, chỉ là một nụ cười rất nhạt, nhưng đó là một nụ cười chân thật.
Nó khiến cảm giác nguy hiểm theo bản năng trong lòng Thời Tinh tan biến, đồng thời cũng làm cậu có chút ngẩn người.
Trì Diệu gật đầu, cũng không phủ nhận: “Đúng là bà ấy không dám.”
“Có điều ta thấy hình như cậu còn căng thẳng hơn cả bà ấy, ta đáng sợ lắm sao?”
Thời Tinh đang định chữa cháy thì Trì Diệu lại không cần câu trả lời của cậu: “Ngủ suốt ba ngày, chẳng lẽ không có gì muốn hỏi sao?”
Có, hơn nữa còn rất nhiều.
Vốn dĩ đều là những điều khó mở lời, nhưng nụ cười vừa rồi đã phá tan bầu không khí nghiêm túc.
Nhận ra Trì Diệu đang kiên nhẫn chờ mình lên tiếng, Thời Tinh thật sự bắt đầu hỏi.
*
Ngoài việc lúc mới tỉnh dậy nhìn thấy Trì Diệu nên có phần không được tự nhiên, thì khi quản lý cùng hai vị trị liệu sư đến thăm sau đó Thời Tinh đều ứng phó rất thoải mái. Hơn nữa, không biết có phải là ảo giác hay không, cậu luôn cảm thấy hai vị trị liệu sư đối xử với mình tốt quá mức.
Thời Tinh cũng vòng vo hỏi quản lý về thân phận của Trì Diệu, nhưng quản lý chỉ bảo cậu nhớ gọi là Điện hạ, ngoài ra không nói thêm gì.
Ở một mức độ nào đó, điều này cũng chứng minh vị Điện hạ này quả thật có lai lịch không hề nhỏ.
Hai ngày sau, Thời Tinh thuận lợi xuất viện. Phù Thanh đích thân đưa cậu về chỗ ở, vị thiếu tướng còn chủ động trao đổi số liên lạc với cậu.
Phù Thanh nói: “Nếu sau này cậu thấy trong người không khỏe, hoặc gặp khó khăn gì thì cứ tìm Điện hạ. Cấp trên của tôi vẫn chưa tỉnh, Điện hạ nói đợi ngài ấy tỉnh lại sẽ đích thân cảm ơn cậu. Ừm…… đưa số liên lạc của Điện hạ cho cậu thì không tiện lắm, cậu cứ lưu số của tôi trước đi, có chuyện gì thì liên lạc với tôi cũng như nhau.”
“Cảm ơn Thiếu tướng.”
“Không có việc gì, cầm hộp tinh thạch này đi, không nhiều đâu, coi như chút thành ý.”
Sau khi Phù Thanh rời đi, Thời Tinh mở hộp ra xem, quả nhiên là loại tinh thạch dùng làm nguồn năng lượng cho chiến hạm, phải nói rằng cậu rất thích nó.
Mỗi lần hấp thu đều có cảm giác mát lạnh, vô cùng dễ chịu.
Ôm hộp tinh thạch trong lòng, Thời Tinh nở một nụ cười mãn nguyện.
Nhưng nụ cười ấy không kéo dài đến lúc cậu về tới phòng, vừa nhìn thấy Thời Nhiễm đang ngồi trên bậc thềm trước cửa với hai mắt đỏ hoe, nụ cười trên môi Thời Tinh lập tức biến mất.
“Thời Nhiễm, sao vậy?” Ngừng một chút, Thời Tinh nhíu mày: “Ai bắt nạt cậu?”
Thời Nhiễm đang ngồi một mình giận dỗi, cũng không ngờ hôm nay Thời Tinh xuất viện. Cậu ta thoáng lộ vẻ mất tự nhiên, vội cúi đầu che giấu: “Không…… không có, chỉ là tâm trạng mình không tốt thôi……”
“Vu Mãn? Vu Hoài? Hay là Vu Thải?”
Thời Nhiễm ấp úng.
Biết mình đoán trúng rồi, Thời Tinh hỏi tiếp: “Bọn họ lại ăn nói linh tinh, hay đã làm gì cậu?”
Sự cứng rắn khác thường của Thời Tinh khiến Thời Nhiễm hơi sợ, theo bản năng liền lên tiếng giải thích.
“Không, không phải, họ không nói gì mình cả……”
Thời Tinh lập tức nắm được trọng điểm: “Không nói cậu mà cậu lại buồn đến thế?”
Thời Nhiễm nghẹn lời, Thời Tinh hiểu ra: “Chẳng lẽ họ nói đến mình? Họ nói gì?”
Thời Nhiễm muốn nói lại thôi.
Thấy vậy, trái lại Thời Tinh bình tĩnh hẳn xuống, cậu đưa cho Thời Nhiễm một viên tinh thạch, trạng thái lập tức chuyển từ hùng hổ đi hỏi tội sang tò mò hóng chuyện.
Thời Nhiễm dở khóc dở cười: “Họ nói cậu mà!”
“Thì mình biết, nên mới hỏi họ nói gì về mình.”
Đã hỏi đến mức này rồi, biết không giấu được nữa, cuối cùng Thời Nhiễm vẫn kể cho Thời Tinh nghe.
Chuyện được chia thành hai việc, việc thứ nhất là gần đây Vu Mãn đã gặp mấy vị sĩ quan cấp cao của bảy quân đoàn lớn. Trong chỗ ở ai cũng truyền tai nhau rằng họ đã để mắt đến Vu Mãn, thậm chí có khả năng sẽ tranh nhau lôi kéo cậu ta. Được nhiều người săn đón như sao vây quanh trăng sáng, Vu Mãn cũng bắt đầu có phần lâng lâng.
Những người Lam Tinh sắp bước vào kỳ trưởng thành đều ở trong Tổ Cây, nguồn tin họ tiếp cận cũng tương đối hạn chế, thế nhưng về chuyện này, Thời Tinh lại biết còn nhiều hơn cả Thời Nhiễm.
Những lời đồn đang lan truyền ở Đế đô, Trì Diệu đã kể cho Thời Tinh nghe ngay từ lúc còn ở phòng bệnh.
Về những phiền phức mà việc để lộ tin tức có thể mang đến cho Thời Tinh, vị Điện hạ ấy đã chủ động xin lỗi. Anh nói, những màn tranh giành ngấm ngầm thì anh không có cách nào ngăn cản, nhưng anh có thể đảm bảo rằng sau khi hoàn thành đánh giá thiên phú, đối tượng ghép đôi của Thời Tinh sẽ không tệ.
Sau khi biết những chuyện này, lại nghe Thời Nhiễm kể về tình cảnh của Vu Mãn, phản ứng đầu tiên của Thời Tinh là mấy vị sĩ quan kia rất có khả năng nghe được tin đồn nên mới đến, hơn nữa còn tìm nhầm người.
Thời Tinh cũng chẳng có cảm xúc gì với chuyện đó, vốn dĩ cậu không phải kiểu người thích nổi bật.
Chuyện thứ hai mới là điều khiến Thời Nhiễm tức giận, chuyện này phát sinh từ chuyện trước. Sau khi được nhiều sĩ quan cấp cao đích danh gặp mặt như vậy, Vu Mãn càng thêm chắc chắn rằng mình chính là người Lam Tinh xuất sắc nhất trong nhóm này. Mâu thuẫn giữa cậu ta và Thời Tinh hôm ở Vườn Cây cũng được cậu ta thêm mắm dặm muối trong mấy ngày qua. Từ chuyện chính cậu ta chủ động gây sự, sau khi cắt đầu xén đuôi, lại biến thành phiên bản Thời Tinh lợi dụng giai đoạn chưa ổn định trước khi bước vào kỳ trưởng thành để lừa cậu ta, cố tình hấp thu tinh thần lực của cậu ta rồi bắt nạt cậu ta.
“Cậu ta nói vậy thật à?” Thời Tinh khẽ nhướng mày.
Thời Nhiễm gật đầu, tức giận nói: “Cậu ta cứ vịn vào chuyện cậu phải nhập viện, nói lúc đó chắc chắn cậu đã xuất hiện dấu hiệu bước vào kỳ trưởng thành rồi, chỉ là lợi dụng trạng thái chưa ổn định để lừa cậu ta…..”
Mà nguyên nhân thực sự khiến Thời Tinh phải nhập viện thì quản lý đã dặn Thời Nhiễm không được nói ra.
Thời Nhiễm tiếp lời: “Cậu ta cứ ra vẻ mình là người bị hại, hơn nữa dạo này lại đang đắc ý, nên…… rất nhiều người tin lời cậu ta.”
Nghe vậy, Thời Tinh chỉ cười cười, đưa chiếc hộp trong tay cho Thời Nhiễm rồi quay người đi vào trong khu nhà.
“Thời Tinh, cậu đi đâu vậy?” Ôm hộp tinh thạch trong lòng, Thời Nhiễm ngơ ngác hỏi.
Thời Tinh đưa lưng về phía cậu, khẽ vẫy tay. “Đi biến chuyện Vu Mãn nói mình bắt nạt cậu ta thành sự thật.”
“?”
“!”
Đến lúc hiểu ra, Thời Nhiễm vội vàng đuổi theo, nhưng Thời Tinh đi quá nhanh.
Đến khi đuổi kịp, cảnh tượng Thời Nhiễm nhìn thấy là một đám người đang vây quanh Vu Mãn ngồi trò chuyện bên bồn hoa, còn Thời Tinh thì đứng phía sau họ, lặng lẽ lắng nghe.
Mí mắt Thời Nhiễm giật mạnh, cậu vừa định lên tiếng gọi thì thấy Thời Tinh đột nhiên nhấc chân đá thẳng một cú vào người Vu Mãn, Vu Mãn lập tức bị đá ngã lăn xuống dưới.
Cùng lúc đó, tin Thời Tinh đã trở về chỗ ở cũng được những người Lam Tinh khác gửi đến máy liên lạc của Lục Luật.
