Điện hạ, tôi hơi khó chịu.
—
Trong lúc Phù Thanh và Trì Diệu trao đổi, đối với Thời Tinh và Lục Luật, trọng tâm của cuộc nói chuyện đã thay đổi.
Từ chuyện ghép đôi, câu chuyện dần chuyển sang nhà họ Lục. Lục Luật vừa kinh ngạc vừa tức giận, liên tục ép Thời Tinh phải nói cho rõ. Thế nhưng chuyện của nhà họ Lục, Thời Tinh chỉ định nói đến đó rồi dừng, không muốn nhắc thêm nữa.
Nếu không thật sự cần thiết, đó là quãng thời gian cậu không muốn nhớ lại nhất.
Hai người không ngừng giằng co, đẩy qua kéo lại, đều không sử dụng tinh thần lực. Nhưng với thân thể vốn yếu hơn của một người Lam Tinh, Thời Tinh vẫn dựa vào một hơi cố chấp trong lòng mà liên tiếp đẩy Lục Luật ra mấy lần.
Lục Luật trợn trừng hai mắt, vừa kinh vừa giận. Hắn không muốn, cũng không thể tin rằng gia đình mà mình vẫn luôn cho là hòa thuận lại tồn tại những vết rạn như lời Thời Tinh nói. Đối với hắn, điều đó còn vô lý hơn cả việc Thời Tinh từ chối mình, nó gần như đã làm lung lay nhận thức mà hắn tin tưởng suốt bao năm qua, khiến hắn vừa suy sụp, vừa có cảm giác cả thế giới của mình cũng đang từng chút sụp đổ……
Thời Tinh thật sự không thể hất đối phương ra được nữa, đang định lên tiếng quát thì một luồng tinh thần lực bất ngờ ập tới, mạnh mẽ đánh văng Lục Luật ra ngoài.
“Trong thời gian ghép đôi, mọi ứng viên đều bị nghiêm cấm quấy rầy người Lam Tinh!”
Phù Thanh lạnh giọng cảnh cáo.
Đòn tấn công chủ yếu chỉ mang tính răn đe. Sau khi tinh thần lực của Lục Luật chủ động bảo vệ cơ thể, hắn nhanh chóng đáp xuống đất. Nhưng chênh lệch cấp bậc quá lớn, sau khi tiếp đất hắn vẫn phải loạng choạng lùi liền mấy bước mới miễn cưỡng đứng vững.
Vị thiếu gia họ Lục từ nhỏ đến lớn chưa từng bị đối xử như vậy, hắn ngẩng đầu đầy tức giận, nhưng ngay khi ánh mắt chạm đến quân hàm trên cầu vai của Phù Thanh, đồng tử lập tức co rút.
Đội Cận vệ Hoàng gia.
Ngay sau đó, một luồng tinh thần lực mạnh mẽ khác lại đè xuống, ép Lục Luật khom người, phải dốc hết sức mới không quỳ hẳn xuống đất.
Phù Thanh từng bước bước lên bậc thềm: “Nếu còn có lần sau, tôi sẽ đích thân ném cậu ra ngoài.”
Quân hàm trên cầu vai phản chiếu ánh sáng, là Thiếu tướng.
Biến cố xảy ra quá đột ngột, ánh mắt Thời Tinh liên tục chuyển qua lại giữa Phù Thanh và Lục Luật. Theo bản năng, cậu cảm thấy mình nên nói gì đó, nhưng nhất thời lại không biết phải nói gì.
Phù Thanh khẽ gật đầu với Thời Tinh, tự nhiên nói: “Cậu đi nhanh quá, Điện hạ nói cậu còn để quên tài liệu, theo tôi quay lại một chuyến nhé?”
Lúc này Thời Tinh mới nhớ ra mình vẫn còn xem dở các đơn đăng ký.
Hoàn toàn không nghĩ đến khả năng Phù Thanh cố ý mang tài liệu đến cho mình, nghe đối phương nói vậy, Thời Tinh theo phản xạ đáp: “Vâng, tôi quay lại lấy ngay, xin lỗi.”
Trong lúc đầu óc rối bời, ngay cả chính cậu cũng không biết mình đang xin lỗi chuyện gì.
Thấy trạng thái của Thời Tinh không ổn, Phù Thanh cũng không hỏi thêm, chỉ nói: “Vậy đi thôi.”
Thời Tinh bước theo Phù Thanh.
Lục Luật định giữ cậu lại, vừa mở miệng thì luồng uy áp của tinh thần lực đang bao trùm quanh người bỗng tăng mạnh. Lục Luật “bịch” một tiếng quỳ một gối xuống đất, không còn sức để nghĩ đến chuyện khác nữa.
Thời Tinh nghe thấy động tĩnh ấy, đợi đi được một quãng, cậu mới nhỏ giọng nói với Phù Thanh: “Thiếu tướng, tôi với cậu ấy chỉ là bạn học xảy ra chút mâu thuẫn thôi, không, không phải chuyện gì lớn đâu.”
Thời Tinh không muốn làm mọi chuyện ầm ĩ thêm, Phù Thanh cũng không định truy cứu đến cùng: “Đợi khi hắn không đuổi theo được nữa, tôi sẽ thu hồi tinh thần lực.”
Thời Tinh lúc này mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Suốt dọc đường, tâm trí cậu vẫn hoảng hốt. Trong đầu lúc thì hiện lên khung cảnh dọc đường ở Tổ Cây, lúc lại là những mảnh ký ức vụn vặt đã xảy ra từ rất lâu trước đây.
Thời Tinh cố hết sức không nghĩ đến, nhưng vẫn không thể khống chế được.
Cậu không hối hận vì những lời mình đã nói với Lục Luật hôm nay. Sớm hay muộn cũng sẽ có một ngày như thế, dù là lúc nào cũng sẽ không dễ dàng.
Chỉ là…… cậu không ngờ dư âm của nó lại lớn đến vậy.
Trạng thái ấy cứ kéo dài mãi cho đến khi cậu đứng trước mặt Trì Diệu.
Phù Thanh dẫn người bước vào, ánh mắt Trì Diệu vừa rơi lên người Thời Tinh, hàng mày lập tức nhíu lại.
“Đây là xảy ra chuyện gì?”
Thời Tinh sững người.
Trì Diệu giơ tay ra hiệu, Thời Tinh cúi đầu mới phát hiện lúc hai người xô đẩy nhau quá dữ dội, quần áo đã nhăn nhúm, cúc cổ bung mất một chiếc, một bên cổ áo xệ xuống để lộ phần cổ…… trông thật sự vừa chật vật vừa thất lễ.
“Xin lỗi, tôi……”
Thời Tinh vội vàng chỉnh lại quần áo, cuống cuồng muốn khiến mình trở nên chỉnh tề hơn, nhưng Trì Diệu lại không cho cậu cơ hội.
Anh khép hai ngón tay lại rồi khẽ vung lên, tinh thần lực của Trì Diệu gạt tay Thời Tinh đang chỉnh quần áo ra, nghiêm giọng nói: “Ta đang nói chỗ này.”
Một làn gió lướt qua mang theo cảm giác rát buốt, đến lúc ấy Thời Tinh mới nhìn rõ trên cổ mình có mấy vết cào dài, da đã bị rách.
“……”
Cố nhớ lại, lúc giằng co với Lục Luật, động tác của cậu quả thật quá mạnh, hình như đã từng cọ vào cổ áo, nhưng…… cậu không còn nhớ mình bị thương từ lúc nào nữa. Khi ấy toàn bộ sự chú ý của cậu đều không đặt ở đây, chỉ dựa vào một hơi cố chấp muốn hất Lục Luật ra.
Quả nhiên, thể chất của người Lam Tinh không thể so với người Đế quốc.
Thời Tinh ngẩng đầu nhìn Trì Diệu lần nữa, trên gương mặt người đàn ông không lộ rõ cảm xúc gì, chỉ đang chờ cậu trả lời.
Thời Tinh đáp: “Không cẩn thận làm bị thương, thất lễ rồi, Điện hạ.”
“Không cẩn thận?”
Trì Diệu khẽ nhướng mày.
Thời Tinh cúi đầu xuống.
Trong phòng im lặng một lúc lâu.
Nhận ra Thời Tinh không muốn nói, Trì Diệu gọi thị quan tới, bảo đưa cậu đi bôi thuốc rồi thay quần áo.
Đợi đến khi trong phòng làm việc chỉ còn lại Phù Thanh và Trì Diệu, Phù Thanh mới báo cáo toàn bộ tình hình trên đường cho Trì Diệu.
“Bạn học xảy ra mâu thuẫn?” Trì Diệu khẽ gõ đầu ngón tay lên mặt bàn, rõ ràng không tin lời giải thích ấy.
Phù Thanh cúi đầu: “Vâng, Thời Tinh nói như vậy, hơn nữa người kia vẫn chưa phân cấp, tuổi tác quả thật cũng xấp xỉ Thời Tinh.”
Do có Cây Mẹ tồn tại nên hằng năm Tổ Cây đều có rất nhiều người được phê duyệt đến ở tạm. Nếu tuổi còn nhỏ, chưa hoàn thành việc học, trong thời gian sống ở Tổ Cây, quả thật vẫn có khả năng trở thành bạn học của người Lam Tinh.
Trì Diệu nói: “Báo việc này cho quản lý của Tổ Cây, bảo ông ấy đến trả lời.”
Mười mấy phút sau, sau khi xem xong camera giám sát ở khu nhà ở, quản lý mang tâm trạng vô cùng phức tạp gọi đến máy liên lạc của Trì Diệu.
Trì Diệu vẫn xử lý công vụ, đồng thời phân tâm hỏi: “Thật sự là bạn học?”
Biểu cảm của quản lý có chút khó hiểu, ông gật đầu: “Đúng là bạn học.”
Nhưng cũng là ứng viên ghép đôi, chỉ là hình như Thiếu tướng Phù và Bệ hạ đều không nhận ra Lục Luật. Quản lý cũng không muốn xen vào chuyện giữa các quân đoàn. Trì Diệu không hỏi cụ thể là ai, ông cũng sẽ không chủ động nhắc đến.
Hơn nữa, xem ra Thời Tinh thật sự đã nghe lời khuyên của ông. Quan hệ giữa cậu và Lục Luật đến đây coi như kết thúc. Quản lý cũng không muốn thiếu tinh ý mà làm ầm ĩ đến mức ai ai cũng biết. Thiếu niên mới biết yêu, qua rồi thì cứ để nó qua đi, như vậy mới tốt cho cả hai bên.
Trì Diệu không ngờ chuyện đó lại là thật. Đầu ngón tay đang đặt trên tập công văn khựng lại một chút: “Cùng tuổi với Thời Tinh?”
“Gần như vậy.”
Sắc mặt Trì Diệu dịu đi đôi chút.
Anh không có hứng thú làm khó một đứa trẻ mới ngoài 20, chỉ nhắc nhở quản lý: “Nhưng người Đế quốc cũng không được động tay với người Lam Tinh, thể chất của hai bên vốn không cùng một cấp độ. Lần này ông cảnh cáo trước đi, nếu còn để ta thấy lần nữa thì sẽ không dễ dàng như vậy đâu.”
Quản lý còn biết nói gì được nữa, chỉ có thể đáp vâng.
Không chỉ đáp vâng, ông còn cam đoan sẽ thông báo và nhấn mạnh với toàn bộ ứng viên ghép đôi, tuyệt đối không để chuyện tương tự tái diễn.
Kết thúc cuộc gọi, thị quan đến báo rằng ngoài những vết cào, trên người Thời Tinh còn có vài vết bầm, tinh thần cũng không được ổn định, bèn xin chỉ thị của Trì Diệu nên sắp xếp thế nào.
Trì Diệu suy nghĩ một lát: “Phòng tiếp khách thứ hai phía trước có phải được bố trí khá thoải mái không?”
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, Trì Diệu đưa máy chiếu siêu nhỏ cho thị quan: “Vậy đưa cậu ấy qua đó nghỉ ngơi, tiện thể đưa luôn các đơn đăng ký cho cậu ấy.”
Thị quan nhận lệnh rồi lui xuống.
Hơn nửa tiếng sau, tất cả màn hình chiếu trước mặt Trì Diệu lần lượt tắt đi.
Sau đó anh lại kết nối với Thượng Nghị viện để họp ngắn một lúc, đến lúc tắt máy liên lạc, Trì Diệu mới cảm thấy cả thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
Nghỉ ngơi một lát, anh quyết định sang xem người Lam Tinh nhỏ tuổi kia.
Đứng ngoài cửa, Trì Diệu cảm nhận được bên trong yên tĩnh đến lạ. Anh gõ cửa nhưng không có ai đáp lại, bèn dùng tinh thần lực mở cửa, lặng lẽ bước vào. Đập vào mắt anh là Thời Tinh đang ôm gối ôm, co người ngủ quên trên ghế sofa.
Màn hình chiếu vẫn còn mở, Trì Diệu lật xem một chút, phát hiện không phải cậu ngủ quên giữa lúc xem, mà là đã xem xong toàn bộ đơn đăng ký rồi mới ngủ.
Hàng mi khẽ rũ xuống…… xử lý xong mà vẫn không rời đi, xem ra trong lòng cậu thật sự không muốn trở về nơi ở.
Tắt màn hình chiếu đi, lúc này Trì Diệu mới hoàn toàn dời ánh mắt lên người Thời Tinh.
Bộ quần áo hơi rộng, quần áo của anh thì cậu mặc không vừa, bộ này hẳn là thị quan lấy từ chỗ chuẩn bị cho cháu trai anh. Nhưng dù là quần áo của đứa cháu nhỏ thì mặc lên người Thời Tinh vẫn khá rộng, bộ đồ mặc ở nhà để hở phần cổ áo, khiến những vết cào trên cổ không còn gì che khuất, hiện rõ trên làn da trắng nõn.
“Bạn học xảy ra mâu thuẫn sao……” Trì Diệu không tin.
Nhưng Thời Tinh không muốn nói, anh cũng không có ý ép hỏi.
Đứng nhìn một lúc, Trì Diệu phát hiện, khi nhắm mắt ngủ, đối phương trông rất ngoan, cũng khiến cậu có vẻ càng nhỏ tuổi hơn.
Gương mặt này…… thật sự còn có thể trưởng thành thêm nữa sao?
Đúng lúc anh còn đang băn khoăn, hàng mày của Thời Tinh đang ngủ bỗng nhíu chặt lại, tinh thần lực vốn khá ổn định quanh người cậu bắt đầu dao động. Trì Diệu không xa lạ gì với tình huống này, đang cân nhắc có nên trấn an hay không thì Thời Tinh đột ngột mở bừng mắt, bật dậy ngồi thẳng người. Cậu không phát ra tiếng động nào, nhưng trên gương mặt chỉ còn lại sự kinh hãi.
Thời Tinh lại mơ thấy giấc mơ ấy.
Nhìn thấy dáng vẻ của cậu, sắc mặt Trì Diệu lập tức trầm xuống.
“Ta rất tò mò, rốt cuộc trong Tổ Cây có điều gì khiến cậu sợ hãi đến vậy, hay là công tác quản lý ở đây có sơ suất gì?”
Đến lúc Trì Diệu lên tiếng, Thời Tinh mới phát hiện anh đang đứng ngay trước mặt mình. Cậu hoảng hốt định lên tiếng chào, nhưng Trì Diệu lại đưa ngón tay khẽ chỉ xuống dưới mắt cậu.
Thời Tinh ngẩn người, cậu run run đưa mu bàn tay lau nhẹ, nhìn thấy vệt nước trên tay mới nhận ra mình đã khóc.
“Tôi……”
“Điện hạ, tôi……”
Thời Tinh há miệng nhưng không biết phải giải thích thế nào.
Trì Diệu nói: “Không muốn nói thì có thể không nói, ta chỉ thấy hơi lạ thôi.”
Hằng năm anh đều hỏi thăm tình hình ở Tổ Cây, cũng luôn quan tâm đến quá trình trưởng thành của người Lam Tinh. Huống chi trước và sau tiệc ghép đôi, họ còn phải sống ở đây một khoảng thời gian. Dáng vẻ hiện tại của Thời Tinh khiến Trì Diệu không khỏi nghi ngờ công tác quản lý trong phạm vi mình phụ trách.
Thời Tinh hít sâu một hơi, cố gắng lấy lại bình tĩnh rồi ngẩng đầu nhìn thẳng vào Trì Diệu, quả nhiên, điều đón lấy cậu là một ánh mắt ôn hòa, và bao dung.
Cho dù có vài phần sắc bén, nhưng Thời Tinh hoàn toàn nhận ra, sự sắc bén ấy không nhằm vào mình.
Màu xám khói rất lạnh, nhưng đôi mắt màu xám khói ấy lại có nhiệt độ, mang theo sự bao dung và quan tâm chân thành.
Có lẽ vì từng hấp thu tinh thần lực của đối phương nên bản năng cậu cảm thấy gần gũi.
Cũng có lẽ vì từ đầu đến cuối, Trì Diệu chưa từng thật sự làm tổn thương cậu. Hoặc cũng có thể, thời gian và hoàn cảnh lúc này vừa khéo đến mức Thời Tinh còn chưa kịp dựng lên bức tường phòng bị trong lòng.
Nhìn nhau một lúc, giọng Thời Tinh khẽ run lên. Cậu nhỏ giọng thừa nhận.
“Điện hạ, tôi thấy hơi khó chịu.”
—
