Sau khi Vu Mãn hét xong, Thời Tinh liền hài lòng.
Âm thanh rất lớn, người bên ngoài hẳn là không ai không nghe thấy.
Bỏ ngoài tai những tiếng xì xào ngoài phòng bệnh, Thời Tinh thu lại tinh thần lực, khẽ thở ra một hơi, không tiếp tục tạo áp lực nữa: “Còn một điều kiện nữa, tôi nói riêng với cậu, hay là……”
Thời Tinh liếc nhìn Vu Thải và Vu Hoài: “Có bạn cậu ở đây cũng không sao?”
Lần này không cần Vu Mãn trả lời, Vu Thải và Vu Hoài chủ động đi ra ngoài, tiện tay kéo cả Thời Nhiễm theo.
Ở trong phòng bệnh còn không thấy rõ, vừa bước ra ngoài, Thời Nhiễm đã thấy cả ngoài cửa lẫn bên cửa sổ đều chật kín người đang áp sát nghe ngóng, kinh ngạc đến mức trợn tròn mắt.
Vu Thải bực bội nói: “Khám xong rồi thì về đi, đi về đi.”
Sợ Vu Mãn trong phòng nghe thấy, cậu ta còn cố ý hạ thấp giọng để đuổi người.
Nhưng trong phòng bệnh chỉ còn lại Thời Tinh và Vu Mãn, cả hai đều không lên tiếng, nên dù động tĩnh bên ngoài có nhỏ đến đâu cũng nghe rõ mồn một.
Thế là khi tận mắt thấy Vu Thải và Vu Hoài đuổi được cả một đám người đi, mắt Vu Mãn tối sầm lại, suýt nữa lại ngất thêm lần nữa.
Như nghĩ đến điều gì, Thời Tinh khẽ cười: “Lúc cá cược, có phải cậu đã nghĩ sẵn rằng nếu mình thắng thì sẽ gọi tất cả người Lam Tinh đến chứng kiến tôi thực hiện điều kiện của cậu không?”
“Xin lỗi nhé, làm cậu thất vọng rồi.”
Vu Mãn tức đến đỏ bừng cả mặt, nhưng thái độ và hành động vừa rồi của Thời Tinh đã thật sự dọa cậu ta. Chỉ cần nghĩ đến câu “rút cạn tinh thần lực”, cậu ta đã không dám tùy tiện làm càn nữa.
Một lần, hai lần, rồi ba lần, đến lúc này, Vu Mãn thật sự đã bắt đầu sợ Thời Tinh.
Đợi người ngoài cửa giải tán hết, Thời Tinh mới nói tiếp: “Vào thẳng vấn đề luôn đi, tôi muốn cậu gạch bỏ một cái tên khỏi danh sách ứng viên ghép đôi.”
Vu Mãn sững sờ, thấy cậu ta vẫn chưa hiểu, Thời Tinh giải thích: “Giống như việc cậu muốn yêu cầu tôi không chọn Lục Luật vậy, tôi cũng có một người mà cậu không được chọn.”
Vu Mãn trợn to mắt, theo bản năng chối bay chối biến: “Ai nói với cậu tôi định đưa ra điều kiện đó?!”
“Chẳng lẽ không phải sao?”
Vu Mãn định phủ nhận, nhưng vừa chạm phải ánh mắt thờ ơ của Thời Tinh, cậu ta lập tức hiểu ra đối phương đã chắc chắn như vậy rồi, mình có nói gì cũng vô ích.
Hô hấp rối loạn một lúc, Vu Mãn dứt khoát vò đã mẻ không sợ rơi: “Đúng! Tôi chính là nghĩ như vậy đấy! Thì sao?!”
“Không sao cả, tôi không muốn dây dưa với cậu về chuyện này. Nghe cho rõ trọng điểm, tôi muốn cậu gạch bỏ một người.”
Nói rồi, Thời Tinh đọc ra một cái tên.
Đó không phải lựa chọn hàng đầu trong lòng Vu Mãn, nhưng lại nằm trong danh sách dự bị của cậu ta. Vu Mãn lập tức mặc cả: “Tại sao tôi phải đồng ý với cậu?”
Thời Tinh: “Tôi không phải đang thương lượng với cậu. Nếu cậu không đồng ý…… thì tôi đành miễn cưỡng rút cạn tinh thần lực của cậu vậy.”
Vu Mãn trợn mắt: “Tổ Cây nghiêm cấm người Lam Tinh hút tinh thần lực của nhau!”
Thời Tinh kéo cửa phòng ra, quay đầu mỉm cười với cậu ta: “Đúng vậy, Tổ Cây cấm, nhưng sau khi ghép đôi, cậu sẽ không còn thuộc Tổ Cây nữa.”
Giọng nói rất nhẹ nhàng, nhưng càng nghĩ lại càng khiến người ta rùng mình.
Thời Tinh bước ra ngoài, gọi Thời Nhiễm rồi rời đi.
Vu Thải và Vu Hoài bước vào phòng bệnh thì chỉ thấy Vu Mãn ngồi ngây ra. Cậu ta lẩm bẩm: “Cậu ta điên rồi…… Sao cậu ta có thể…… cậu ta……”
Nói được nửa chừng, cậu ta tự ngậm miệng lại, bởi vì Thời Tinh thật sự làm được.
Một khi rời khỏi Tổ Cây, bọn họ sẽ không còn lớp bảo vệ ấy nữa.
Mà cấp bậc của Thời Tinh lại cao như vậy, sĩ quan ghép đôi với cậu chắc chắn sẽ có thân phận cực kỳ hiển hách. Đến lúc đó…… đến lúc đó…….
Vu Mãn hoảng hốt ngẩng đầu: “Không đúng, tôi còn chưa đồng ý, sao cậu ta đã đi rồi?”
“Là vì cậu ta chắc chắn tôi sẽ không từ chối, hay là……”
Hay là Thời Tinh đã chuẩn bị sẵn rồi, nếu mình không đồng ý, đối phương sẽ thật sự hành động, ra tay chèn ép.
Càng nghĩ càng hoảng loạn, Vu Thải và Vu Hoài còn chưa kịp hỏi ra điều kiện Thời Tinh đưa ra là gì thì Vu Mãn vì vừa sợ vừa hoảng lại ngất xỉu lần nữa. Vu Thải và Vu Hoài vội vàng nhấn chuông cấp cứu.
Trên đường trở về, sau khi nghe Thời Tinh kể lại toàn bộ sự việc, Thời Nhiễm trợn tròn mắt suốt từ đầu đến cuối.
Thời Nhiễm phát hiện ra điểm mấu chốt: “Nhưng cậu ta còn chưa đồng ý mà cậu đã đi rồi?”
Thời Tinh thành thật đáp: “Mệt rồi, không muốn tiếp tục dây dưa nữa.”
“Với lại, mình cũng đã nói rõ rồi, nếu cậu ta không chịu thực hiện thì mình cũng chẳng còn cách nào khác. Còn nếu cậu ta thật sự muốn tự chuốc lấy khổ, mình cũng không ngại rút cạn hơn nửa tinh thần lực của cậu ta. Không chết được đâu, nhưng cũng đủ để nằm dưỡng nửa năm, thậm chí một năm.”
Thời Nhiễm lại một lần nữa sững sờ, một lúc lâu sau mới khẽ nói: “Tinh Tinh, mình cảm thấy…… cậu có gì đó khác rồi.”
Thời Tinh hỏi: “Cảm thấy mình quá tàn nhẫn sao?”
Thời Nhiễm định gật đầu, nhưng nhìn gương mặt của bạn mình, lời đến bên miệng lại đổi thành: “Cũng không thể nói như vậy. Tuy là hơi đáng sợ thật, nhưng nếu Vu Mãn từ nay chịu yên phận thì, thì cũng xem như là chuyện tốt theo một cách nào đó.”
Nhìn dáng vẻ cố mở mắt nói dối của Thời Nhiễm, Thời Tinh bật cười, đưa tay gõ nhẹ lên đầu cậu ấy.
Cậu vốn định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại nuốt xuống, chỉ nói: “Cứ chờ xem, lần này đau đủ rồi, sau này cậu ta sẽ không dám dễ dàng gây sự với chúng ta nữa.”
Thời Tinh nghiêm túc nhìn Thời Nhiễm: “Thời Nhiễm, cậu phải nhớ cho kỹ, có những lúc, càng nhẫn nhịn chỉ càng khiến người khác nghĩ mình yếu đuối, dễ bắt nạt, không thể như vậy được. Môi trường ở Tổ Cây vốn đơn thuần, nhưng sau này ra ngoài rồi, đến lúc phải bảo vệ lợi ích của bản thân thì tuyệt đối không được lùi bước.”
Ánh mắt Thời Tinh nhìn Thời Nhiễm vô cùng nghiêm nghị. Dù không thật sự hiểu ý cậu, Thời Nhiễm vẫn theo bản năng gật đầu đồng ý.
Lúc ấy, Thời Tinh mới khẽ thở phào trong lòng.
Thật ra, kiếp trước Vu Mãn còn bị cậu xử thảm hơn thế này, chỉ là chuyện đó xảy ra rất lâu về sau. Đội của Thời Nhiễm từng bị một đàn tinh thú biến dị cấp cao tập kích, mà tinh thú rất thích săn ăn người Lam Tinh. Khi ấy Thời Tinh còn ở Đế đô, đơn vị quân đội gần nhất nhận được tín hiệu cầu cứu của Thời Nhiễm lại chính là đơn vị của Vu Mãn, Vu Mãn vốn đã không ưa cậu, đương nhiên cũng chẳng ưa Thời Nhiễm. Cậu ta cố tình kéo dài thời gian, đến khi quân tiếp viện tới nơi, cả đội của Thời Nhiễm đã không còn một ai sống sót.
Người Đế quốc ít nhất còn có thể tìm được thi thể, còn người Lam Tinh đã bị tinh thú nuốt vào bụng thì không còn khả năng tìm lại được nữa.
Cái tên mà Thời Tinh bắt Vu Mãn gạch bỏ cũng chính là bạn đời của Vu Mãn ở kiếp trước, đó quả thật không phải lựa chọn đầu tiên của Vu Mãn, nhưng lại sẽ là lựa chọn thích hợp nhất của cậu ta trong buổi tiệc ghép đôi.
Bây giờ vẫn còn kịp, Thời Tinh muốn cắt đứt mọi khả năng ngay từ đầu.
Đương nhiên, trong buổi tiệc ghép đôi, cậu không thể quyết định thay Vu Mãn. Nhưng cũng như lời cậu đã nói để uy hiếp, nếu Vu Mãn không đồng ý, cậu thật sự sẽ rút cạn tinh thần lực của đối phương, khiến cậu ta phải nghỉ dưỡng nửa năm đến một năm, không thể theo quân.
Kết quả đối với Thời Tinh đều như nhau, còn đối với Vu Mãn thì chưa chắc. Chọn thế nào, thì phải xem chính Vu Mãn.
*
Sau khi trở về chỗ ở, Thời Tinh và Thời Nhiễm nghỉ ngơi luôn. Nhưng đối với rất nhiều người khác, đây nhất định sẽ là một đêm không ngủ.
Lục Luật thậm chí còn không biết mình đã trở về chỗ ở trong Tổ Cây bằng cách nào.
Sau khi kết thúc buổi đánh giá thiên phú, phản ứng đầu tiên của Lục Luật là muốn chờ Thời Tinh, muốn gặp cậu. Thế nhưng quản lý đã cho người mời toàn bộ ứng viên ghép đôi rời khỏi hiện trường. Trên đường ra về, Lục Luật nhắm mắt lại, nhưng vẫn nghe rõ từng tiếng bàn tán xung quanh.
“Hơn 100 năm kể từ khi Tổ Cây được thành lập mới xuất hiện một người như vậy, đúng là không dễ.”
“Đơn xin ghép đôi vẫn còn có thể nộp tiếp, có người Lam Tinh được đánh giá cao như vậy, lần này chắc cả bảy quân đoàn đều sẽ xuất hiện.”
“Ít nhất cũng phải ghép với một người có tinh thần lực cấp SSS chứ? SS+ nghĩa là vẫn còn khả năng đột phá.”
Lục Luật lắc đầu, cố gắng gạt bỏ những lời ấy khỏi tâm trí, rồi đau khổ ôm đầu, vùi mặt xuống đầu gối.
Thiếu gia nhỏ nhà họ Lục từ nhỏ đã là người rất có chính kiến. Cho dù Thời Tinh từng ám chỉ rằng cấp đánh giá của mình có thể không chỉ là A, cho dù là cấp S, hắn cũng đã chuẩn bị sẵn mọi phương án ứng phó. Nhưng…… SS+ đã vượt quá sức tưởng tượng của hắn, cũng vượt quá giới hạn những gì hắn có thể đối mặt.
Lần đầu tiên trong đời, Lục Luật cảm thấy mờ mịt, không biết mình nên làm gì.
Hắn phải từ bỏ Thời Tinh sao? Nhưng hắn thích Thời Tinh mà……
Trong khi đó, các ứng viên ghép đôi khác vừa rời khỏi hiện trường đã lập tức gửi toàn bộ tin tức về quân đoàn của mình.
Ảnh chụp, video ngắn, cùng những đoạn ghi hình không ổn định trong lúc đánh giá, chỉ trong một đêm, tất cả đều như những bông tuyết bay khắp Đế đô, rồi lan đến từng ngóc ngách của Đế quốc.
Mỗi phe phái, mỗi một người đều có phản ứng khác nhau khi nhận được tin. Nhưng có một cảm xúc là giống hệt nhau, khiếp sợ.
Khiếp sợ trước giới hạn cấp bậc của người Lam Tinh, khiếp sợ vì trong một tương lai không xa, vấn đề tinh thần lực cấp cao cuối cùng cũng sẽ có khả năng được chữa khỏi.
Sáng hôm sau, Trì Diệu vừa thức dậy đã thấy hòm thư của mình bị tin nhắn từ Đế đô nhồi kín.
Ngoài những công vụ thường ngày của Quân bộ và Thượng Nghị viện cần xử lý gấp, tất cả những tin còn lại đều không ngoại lệ, đều hỏi về kết quả đánh giá thiên phú.
Người này người kia, việc khác thì chẳng ra sao, nhưng tin tức lại cực kỳ nhanh nhạy.
Nửa giờ sau khi Trì Diệu bắt đầu xử lý công vụ, Hội Trưởng lão mạnh mẽ yêu cầu kết nối liên lạc, nội dung vẫn là bài cũ. Trước tiên than thở về tình trạng tinh thần lực của anh, sau đó khuyên anh vì Đế quốc, vì Quân bộ mà đưa Thời Tinh đi.
Từ hơn mười năm trước, Trì Diệu đã hoàn toàn miễn nhiễm với cảnh tượng này. Trong cuộc gọi hình ảnh, dù đám họ hàng xa mang huyết thống hoàng thất có khóc lóc thảm thiết đến đâu, lời lẽ có tha thiết đến mức nào, anh vẫn vừa xử lý công vụ vừa giữ nguyên vẻ mặt bình thản, không hề dao động.
Đợi đối phương nói xong, Trì Diệu dùng đúng cách vẫn thường dùng để đối phó với quản lý mà đáp lại Hội Trưởng lão: “Đợi đến khi quang não đề cử cậu ấy làm ứng viên ghép đôi cho ta rồi hãy nói.”
Có điều, Hội Trưởng lão thì có thể qua loa cho xong, nhưng người nhà thì không được. Trong lúc gọi video với cậu cháu trai, Trì Diệu biết được thị quan Hứa Kim, người đã nhìn anh lớn lên và hiện vẫn luôn chăm sóc cậu cháu trai ấy, sau khi nhận được tin đã lên đường đến Tổ Cây.
Đến cả Trì Diệu cũng không nhịn được mà day nhẹ giữa mày.
Các mối quan hệ của chú Hứa đều nằm trong đội Cận vệ Hoàng gia, không cần nghĩ cũng biết là người dưới quyền ông đã lén báo tin.
Là ai thì chắc chắn không tra ra được nữa, hôm qua có rất nhiều người cùng vào phòng quan sát, nói không chừng còn không chỉ có một hai người báo tin.
Biết mọi người đều là vì lo cho mình, nhưng Trì Diệu vẫn thấy đau đầu.
Muộn hơn một chút, Viện trưởng Thượng Nghị viện gọi cho Trì Diệu, báo rằng chỉ sau một đêm, Thượng Nghị viện đã nhận được một lượng lớn đơn xin ghép đôi. Người của bảy quân đoàn là nhóm nộp đầu tiên, ngoài ra còn có không ít chính khách và thương nhân liên sao, điều kiện đều rất xuất sắc. Nhưng nếu chấp nhận tất cả thì rõ ràng không thực tế, nên ông hỏi Trì Diệu nên xử lý thế nào.
Trì Diệu bảo cứ tạm gác lại.
Không bao lâu sau, quản lý xin được vào gặp, Trì Diệu cho vào.
Người quản lý đến cũng vì chuyện đánh giá thiên phú.
“Điện hạ, những năm trước sau khi xác nhận kết quả không có sai sót, Tổ Cây đều sẽ công bố kết quả đánh giá thiên phú lên Tinh Võng. Quân nhân còn có thể dùng ID để xem video liên quan. Năm nay…… vẫn công bố chứ?”
Cấp bậc của Thời Tinh quá cao, chỉ mới qua một đêm đã gây ra phản ứng như vậy. Nếu phía chính thức công bố nữa, quản lý thật sự không biết sẽ dẫn đến hậu quả gì.
Điều này Trì Diệu đã nghĩ tới từ tối qua.
Sau một đêm, anh cũng đã có quyết định: “Công bố, cứ công bố như bình thường.”
“Nhưng năm nay bổ sung thêm một danh sách, công khai luôn những ứng viên ghép đôi đã được thông qua. Đăng đầy đủ tên, quân đoàn trực thuộc và cấp bậc tinh thần lực.”
Quản lý lập tức hiểu ý.
Hạng Hòa Trạch và Đàm Diễm đã tham gia rồi. Những người khác nếu muốn đến, nhìn thấy hai người họ cũng sẽ phải tự cân nhắc trước.
Nói xong việc này, Trì Diệu lại gửi tin cho Viện trưởng Thượng Nghị viện, bảo ông chuyển toàn bộ đơn xin ghép đôi của những người có tinh thần lực từ cấp SS trở lên cho anh tự mình xét duyệt. Những người dưới cấp 2S thì từ chối toàn bộ, Viện trưởng lập tức đồng ý.
Đến chiều hôm ấy, Tổ Cây chính thức công bố kết quả đánh giá thiên phú lên Tinh Võng, đồng thời công bố luôn danh sách các ứng viên ghép đôi của đợt này.
Đàm Ôn của Quân đoàn số 7 xem xong đoạn video thì khẽ nhíu mày: “Cấp bậc cao như vậy, Bệ hạ có hay không……”
Vân Vụ đáp: “Tôi đã dò hỏi rồi, lúc đó Bệ hạ bảo chúng ta chuẩn bị đơn xin ghép đôi, có lẽ là không có ý đó.”
Nghĩ một lúc, Vân Vụ lại khẳng định: “Bệ hạ trước giờ đã nói là làm, hơn nữa, nhiều năm như vậy vẫn chưa từng ghép đôi, tôi cảm thấy chắc hẳn còn có nguyên nhân khác, chứ không chỉ đơn giản là vấn đề chênh lệch cấp bậc.”
Ở Quân đoàn số 5, Hạng Văn Nhân, chị gái của Hạng Hòa Trạch sau khi xem xong thì mỉm cười: “Xem ra năm nay Hòa Trạch sẽ không dễ dàng rồi.”
Cùng lúc đó, Tổ Cây gửi thông báo kiểm tra tinh thần lực định kỳ đến toàn bộ các ứng viên ghép đôi.
Đây là quy trình được tiến hành trước tiệc ghép đôi hằng năm. Quang não sẽ thu thập dữ liệu tinh thần lực hiện tại của từng ứng viên để đưa ra đề xuất ghép đôi tối ưu nhất giữa người Lam Tinh và các ứng viên.
Muộn hơn một chút, trong phủ Thân vương, Vương phi đang cắm hoa thì nhận được tin buổi đánh giá thiên phú năm nay xuất hiện một người đạt cấp SS+.
Khi nghe thấy cái tên Thời Tinh, Đàm Thiều lỡ tay cắt nhầm một bông Hoa Hồng Vua.
“Xác nhận là tên Thời Tinh?”
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, Đàm Thiều đặt kéo cắt hoa xuống, lập tức gọi liên lạc cho Lục Luật.
Không ai bắt máy.
Đứng tại chỗ đi qua đi lại một lúc, Đàm Thiều đưa ra quyết định: “Chuẩn bị một chiếc phi thuyền, ta muốn đến Tổ Cây.”
—
Tác giả có lời muốn nói:
P/S: [Thấy có người đang giục nên sợ mọi người sốt ruột, mình nói trước một chút. Từ đây đến tiệc ghép đôi vẫn còn vài chương nữa, ở giữa vẫn còn một số tình tiết quan trọng. Hơn nữa, Thời nhãi con và Bệ hạ cũng không phải kiểu “mù cưới câm gả” (?), mình chỉ nghĩ ra cách diễn đạt này thôi. Tiệc ghép đôi sẽ là đoạn cuối của phần một. Viết xong phần ở Tổ Cây thì coi như kết thúc giai đoạn này. Nếu sốt ruột thì chỉ có thể khuyên mọi người tích chương (:з”∠), vì ở giữa vẫn còn những bước phát triển tình cảm, không thể bỏ qua được.]
