Chương 12: Xin lỗi

Nghĩ đến Vu Mãn, ánh mắt Thời Tinh chợt lạnh đi: [Đòi nợ!]

—-

Thời Tinh thật ra cũng có chút sững sờ, nhưng là bị chính mình làm cho kinh ngạc.

Cậu vốn cho rằng SS đã là giới hạn của mình, dù sao thì ở kiếp trước, lần đánh giá thứ hai cậu chỉ đạt cấp S. Mấy hạng mục phía trước đều là SS, còn hạng mục cuối cùng có thể nói là nhờ thiên phú bẩm sinh nên mới tăng lên SSS. Thế nhưng…… đến khi quang não đưa ra tổng điểm, kết quả lại liên tục nhấp nháy, không ngừng chuyển đổi giữa SS và SSS……

Lúc nhìn thấy, cậu chỉ cho rằng dữ liệu phía sau của quang não quá lớn nên mới khiến phần hiển thị phía trước xuất hiện tình trạng không ổn định. Theo lý mà nói, với nhiều hạng mục đạt SS như vậy, khả năng cuối cùng là SS sẽ cao hơn, cũng hợp lý hơn.

Nhưng cuối cùng, quang não lại xếp cậu ở cấp SS+, đây không phải cách phân chia cấp bậc tinh thần lực dành cho người Lam Tinh. Trong suốt lịch sử đánh giá thiên phú của Tổ Cây, chưa từng xuất hiện dấu “+”. Đây là cách phân chia cấp bậc tinh thần lực của người Đế quốc.

Cậu……

Theo bản năng, Thời Tinh quay đầu nhìn Trì Diệu, dường như trong tiềm thức vẫn hy vọng có thể nghe được điều gì đó từ vị Điện hạ này.

Đúng lúc cậu ngước mắt lên, Trì Diệu cũng vừa cúi mắt nhìn xuống.

Bốn mắt chạm nhau, Thời Tinh mới chợt nhận ra vừa rồi mải nhìn bảng kết quả, cậu đã đứng quá gần Trì Diệu.

Gần đến mức……Cậu có thể cảm nhận được cả luồng khí rất nhẹ theo từng nhịp hô hấp của đối phương.

Thế nhưng chút tâm tư ấy nhanh chóng tan biến theo khóe mắt khẽ cong lên của đối phương. Ánh mắt Trì Diệu nhìn cậu vô cùng ôn hòa, anh khen: “Rất giỏi.”

Người đàn ông khẽ mỉm cười, đứng ngược sáng, nụ cười ấy tuy nhàn nhạt nhưng chân thật.

Thời Tinh khựng lại một chút mới kịp phản ứng Trì Diệu vừa nói gì. Dù lý trí không ngừng nhắc nhở phải kiềm chế, nhưng cậu vẫn không nhịn được mà khóe môi bất giác cong lên thành một nụ cười rạng rỡ.

Dưới ánh đèn, đôi mắt xanh như nước biển của cậu lấp lánh ánh sáng, rực rỡ như chứa cả dòng nước.

Thời Tinh lúc này tràn đầy sức sống, như thể cả người đều đang phát sáng.

“SS, lại còn SS+ nữa, trời ơi…… thật sự……” Vân Vụ đã dán chặt mắt vào bảng kết quả, không sao dời đi được.

Hoa Lễ cũng nhìn tổng điểm cuối cùng, trong lòng đầy chấn động. Nhưng xen lẫn sự chấn động ấy lại là một chút lo lắng.

Người Lam Tinh có thiên phú bẩm sinh quả nhiên không thể có cấp bậc thấp. Đó là chuyện tốt, nhưng…… lại tốt đến mức vượt ngoài dự liệu.

Trong suy đoán của Hoa Lễ, cấp S đã là cực hạn, SS, lại còn là SS+…… Hoa Lễ nhất thời nghẹn lại. Không vì điều gì khác, chỉ vì tinh thần lực của Hạng Hòa Trạch chỉ ở cấp SS, còn Đàm Diễm lại đạt cấp SSS.

Ban đầu, Hoa Lễ vẫn luôn cho rằng cấp SS của Hạng Hòa Trạch sẽ có ưu thế hơn. Ai mà ngờ được, tổng điểm đánh giá của Thời Tinh lại đạt đến SS+!

Hoa Lễ vừa mừng vừa lo, tiệc ghép đôi năm nay e rằng sẽ không diễn ra suôn sẻ như anh tưởng tượng.

Bên này có người vui thì cũng có người sầu, Hoa Lễ im lặng, còn Đàm Diễm và Vân Vụ thì đồng loạt kích động gửi ngay tình hình ở hiện trường về cho gia tộc.

Trong nhóm chat của gia tộc.

Đàm Diễm kích động nhắn: [Là SS+, năm nay Tổ Cây xuất hiện một người Lam Tinh cấp SS+, vấn đề của anh cả chắc chắn sẽ có cách giải quyết rồi!]

Đàm Ôn là người con thứ hai trong nhà, đồng thời cũng là bạn đời của Vân Vụ, là người đầu tiên trả lời: [Thật sao? Cấp bậc cao như vậy à? Có ảnh không, cho xem đi.]

Vân Vụ lập tức tải lên một đoạn video selfie ngắn.

Xem xong, Đàm Ôn chỉ trả lời hai chữ: [Rất tốt.]

Ngay sau đó, Nguyên soái Quân đoàn số 7 Đàm Bạch Sơn và phu nhân Campbell cũng lần lượt xuất hiện trong nhóm chat. Tuy lời lẽ đều rất kiềm chế, nhưng chỉ từ vài câu ngắn ngủi hiếm khi còn xuất hiện cả lỗi gõ cũng đủ cảm nhận được sự kích động của hai người.

Quản lý viên lập tức yêu cầu quang não kiểm tra lại một lần nữa. Cùng lúc nhận được thông báo [Xác nhận không có sai sót], kết quả tổng đánh giá của những người Lam Tinh còn lại tại hiện trường cũng lần lượt được công bố.

Các sĩ quan là ứng viên ghép đôi thì kích động, người Lam Tinh thì chấn động, ngay cả đương sự là Thời Tinh cũng vẫn còn có chút khó tin. Chỉ duy nhất quản lý là người đầu tiên nắm được điểm mấu chốt của kết quả đánh giá này.

“Tại sao lại là SS+? Dấu ‘+’ này đối với người Lam Tinh rốt cuộc có ý nghĩa gì?”

Điều này Thời Tinh cũng rất bối rối, cậu cố gắng kiềm nén niềm vui, tập trung lắng nghe mọi người phân tích.

Đàm Diễm nói: “Quang não đã can thiệp vào quá trình tính toán, nếu bỏ qua nguyên nhân do độ chính xác của thiết bị không đủ, vậy thì chỉ còn hai khả năng.”

“Hoặc là biểu hiện của cậu ấy quá khó để xác định, hoặc là do thiên phú bẩm sinh.”

“Trường hợp thứ nhất thì thông thường sẽ được khuyến nghị sáu tháng sau đánh giá lại. Phần lớn sau nửa năm hoặc là dấu ‘+’ sẽ biến mất, hoặc là cấp bậc sẽ tăng thêm một cấp. Còn trường hợp thứ hai thì chẳng có gì để nói cả, thiên phú bẩm sinh vốn đã rất hiếm.”

Hiếm khi Hạng Hòa Trạch chủ động bổ sung: “Tôi thấy khả năng quang não thêm dấu ‘+’ vì thiên phú bẩm sinh sẽ cao hơn.”

“Dù sao thì cùng với sự trưởng thành của biển tinh thần và tinh thần lực, thiên phú cũng có thể tiếp tục được cường hóa.”

Những phân tích của hai sĩ quan đều rất khách quan, gần như đã bao quát hết mọi khả năng.

Trì Diệu vẫn luôn im lặng, nghe xong anh cũng không phản bác, chỉ thong thả nhìn lại dòng [SS+] một lần nữa, rồi mới lên tiếng.

Nhưng điều anh nói lại là chuyện chính: “Hôm nay người đến xem không ít nhỉ, trước tiên để các ứng viên ghép đôi rời đi, tránh gây hỗn loạn.”

“Tắt phát sóng trực tiếp đi, người Lam Tinh và chúng ta tạm thời ở lại trong sân. Ta nhớ sau khi đánh giá xong, người Lam Tinh còn có một đợt khám sức khỏe theo thông lệ. Dọn sạch người bên ngoài trước, rồi lần lượt sắp xếp người trong sân rời đi.”

Thoạt nghe chỉ là chuyện nhỏ, nhưng quản lý vừa suy nghĩ đã lập tức hiểu ra dụng ý. Đánh giá của Thời Tinh quá cao, Bệ hạ lo các ứng viên ghép đôi quá kích động, sẽ nhân lúc rời đi tìm cách gặp Thời Tinh. Đến lúc đó mọi người cùng ùa lên…… Quả thật cảnh tượng sẽ rất hỗn loạn.

Quản lý lập tức đi xử lý.

Nhân cơ hội này, Trì Diệu giới thiệu Hạng Hòa Trạch và Đàm Diễm với Thời Tinh.

Sau khi lần lượt trò chuyện với hai người vài câu, trong mắt Thời Tinh, Hạng Hòa Trạch có khí chất khiêm tốn, ôn hòa, còn Đàm Diễm thì cởi mở và phóng khoáng hơn. Hơn nữa, khả năng khống chế tinh thần lực của Đàm Diễm rất mạnh. Sau Trì Diệu, đây là người thứ hai mà Thời Tinh gần như không nhìn ra được tình trạng tinh thần lực, cấp bậc hẳn là không thấp.

Lúc khám sức khỏe sau đó, Thời Tinh được tách riêng khỏi những người Lam Tinh khác. Đây là yêu cầu của quang não, vì nó muốn trực tiếp thu thập dữ liệu khám sức khỏe.

Không biết là ai đề nghị muốn xem sau khi phân tích xong dữ liệu khám sức khỏe, quang não có bỏ dấu ‘+’ đi hay không, thế là đoàn người của Trì Diệu lại theo Thời Tinh suốt quá trình khám.

Kết quả khám hoàn toàn bình thường, đánh giá của quang não cũng không thay đổi. Lúc khám xong thì trời đã rất muộn. Trì Diệu bảo quản lý đưa người của Quân đoàn số 5 và Quân đoàn số 7 về chỗ nghỉ trước, các sĩ quan đi cùng anh cũng được cho giải tán. Chẳng bao lâu sau, trong phòng khám chỉ còn lại Trì Diệu, Phù Thanh và Thời Tinh.

Trì Diệu có chuyện muốn nói với Thời Tinh: “Ta vừa nhận được tin, Phí Sở sắp tỉnh rồi. Đợi cậu ấy tỉnh lại, ta sẽ để cậu ấy trực tiếp cảm ơn cậu.”

“Chi phí cũng sẽ thanh toán theo thông lệ dành cho trị liệu sư. Nếu cậu có yêu cầu gì đặc biệt hoặc muốn thứ gì, tốt nhất nên lập một danh sách.”

“Ơ?” Thời Tinh ngẩn người. “Nhưng…… ngài đã cho tôi rất, rất nhiều rồi.”

Trì Diệu đáp: “Đúng, nhưng đó là ta cho cậu, thì có liên quan gì đến Phí Sở?”

Thời Tinh hiểu rồi, khoản chi phí mà Trì Diệu vừa nói là muốn Thượng tướng Phí Sở tự bỏ tiền trả. Cậu nhất thời không hiểu dụng ý trong đó, cũng không biết nên đáp thế nào. Phù Thanh thấy vậy liền lên tiếng giải vây, chỉ bảo cậu cứ nhận lấy.

Trì Diệu cũng không định nói thêm về chuyện này nữa, lại hỏi: “Lúc ở hội trường chẳng phải cậu có chuyện muốn nói với ta sao?”

“À đúng rồi, tôi muốn cảm ơn ngài vì viên thú hạch. Sau khi hấp thu nó, các sợi tinh thần của tôi đã giãn ra không ít.”

“Đã có thể điều động toàn bộ rồi sao?”

Thời Tinh gật đầu.

Trì Diệu khẽ cười: “Vật tận kỳ dụng*, rất tốt.”

(*): nghĩa là dùng hết mọi công năng, khai thác tối đa giá trị của sự vật, không để đồ đạc hay tài nguyên nào bị lãng phí

Trì Diệu phải đi rồi, Thời Tinh còn muốn nói thêm điều gì đó, nhưng vừa rồi đã cảm ơn một lần, nếu tiếp tục cảm ơn nữa thì lại thành phiền, nên cậu lặng lẽ tiễn Trì Diệu và Phù Thanh đến tận thang máy. Có lẽ đã nhận ra vẻ muốn nói lại thôi của cậu, trước khi bước vào thang máy, Trì Diệu ngoảnh đầu nhìn Thời Tinh một cái, ánh mắt như đang bảo cậu có gì thì cứ nói.

Ánh đèn hắt xuống, phủ lên những đường nét sâu sắc trên gương mặt người đàn ông một tầng bóng tối. Thời Tinh nhìn đến mức cổ họng khẽ nghẹn lại, nhỏ giọng nói: “Tạm biệt, Điện hạ.”

Giọng nói kết hợp với vẻ mặt của cậu, chẳng hiểu sao lại khiến người ta có cảm giác lưu luyến không nỡ rời xa.

Ánh mắt Trì Diệu dừng trên người Thời Tinh một lúc, rồi mới gật đầu: “Ừm, hẹn gặp lại.”

Tiễn hai người đi xong, Thời Tinh lập tức vội vã chạy sang khu còn lại của bệnh viện.

Máy liên lạc của cậu nhận được tin nhắn từ Thời Nhiễm, nói rằng tất cả người Lam Tinh vẫn chưa rời đi, nhưng buổi khám sức khỏe cũng sắp kết thúc rồi.

Thời Tinh bước nhanh hơn: [Mình qua ngay đây.]

Thời Nhiễm: [Hả? Qua làm gì?]

Nghĩ đến Vu Mãn, ánh mắt Thời Tinh chợt lạnh đi: [Đòi nợ!]

*

Trong dòng hạt năng lượng cấp cao, Vu Mãn đã quá liều lĩnh. Hạng mục cuối cùng cậu ta gắng gượng hoàn thành, nhưng sau khi nhìn thấy tổng điểm của Thời Tinh thì lại ngất xỉu.

Sau khi được chuyển vào phòng bệnh điều trị, lúc tỉnh lại, ngoài Vu Thải và Vu Hoài, cậu ta còn nhìn thấy cả Thời Tinh và Thời Nhiễm.

Lúc này, Thời Tinh còn tỏ ra quan tâm cậu ta hơn cả Vu Thải và Vu Hoài, chủ động nói: “Khám xong cả rồi, bác sĩ nói chỉ cần cậu tỉnh lại thì mọi người đều có thể về.”

Vu Mãn không nhịn được, buột miệng mỉa mai: “Cậu đến làm gì? Đến xem tôi chê cười à?”

Thời Tinh nghĩ ngợi rồi đáp: “Cũng không phải là không thể.”

“Cậu……”

“Nhưng chủ yếu vẫn là đến thực hiện vụ cá cược, Vu Mãn, cậu không quên trước đó đã hứa với tôi điều gì chứ?”

Vu Mãn nghẹn lời.

Lúc mới bắt đầu buổi đánh giá, cậu ta vẫn còn nhớ. Nhưng khi từng hạng mục của Thời Tinh lần lượt đạt SS rồi SSS, sự chấn động và không thể tin nổi đã lấp đầy đầu óc Vu Mãn, khiến cậu ta hoàn toàn quên mất vụ cá cược.

Ý nghĩ xoay chuyển rất nhanh, Vu Mãn đột nhiên nói: “Cậu biết từ trước rồi đúng không? Cậu…… cố tình cá cược với tôi?!”

Tình trạng cơ thể của mình thì chắc chắn không ai rõ hơn chính mình. Ngay từ đầu, Thời Tinh đã cố tình gài cậu ta!

Thời Tinh không phủ nhận: “Đúng vậy, nhưng tôi đâu có ép cậu nhận lời.”

Thời Tinh vẫn đang cười, nhưng đáy mắt vẫn lạnh lẽo như mọi khi.

Nụ cười ấy khiến sống lưng Vu Mãn lạnh toát, giọng nói ôn hòa của Thời Tinh truyền vào tai cậu ta, nhưng từng câu từng chữ đều sắc như dao.

“Chẳng phải cậu vẫn luôn cho rằng chúng ta ngang tài ngang sức sao?”

“Nói với cậu rằng tôi giỏi hơn cậu cũng vô ích thôi. Chúng ta hiểu nhau quá rõ, cậu sẽ không tin. Phải để chính cậu tận mắt nhìn thấy, tận tai nghe thấy, tự mình nhận ra thì mới nhớ thật sâu, không phải sao?”

“Mùi vị của việc bị dòng hạt năng lượng cấp cao vượt quá giới hạn đè ép…… không dễ chịu nhỉ.”

Câu nói cuối cùng nhẹ bẫng, nhưng gần như đánh nát toàn bộ sự kiêu ngạo và tự phụ của Vu Mãn.

Vu Mãn hung hăng trừng mắt nhìn Thời Tinh, còn Thời Tinh chỉ bình tĩnh nhìn lại.

Sau một hồi im lặng, Vu Thải cố nén giọng lên tiếng: “Thời Tinh, cậu đừng quá đáng.”

Thời Tinh cũng cảm thấy như vậy là đủ rồi, cậu nhìn Vu Mãn, khẽ hất cằm, vẻ mặt nghiêm túc đi thẳng vào vấn đề.

“Xin lỗi.”

“Tôi……” Vu Mãn vừa đứng dậy, lồng ngực đã phập phồng dữ dội.

Thời Tinh không cho cậu ta cơ hội mở miệng, trực tiếp giúp cậu ta nhìn rõ hiện thực: “Cậu muốn đi cũng được, mọi người đều đang ở ngoài cửa, lát nữa để tôi áp giải cậu ra hành lang xin lỗi trước mặt mọi người, hay là bây giờ xin lỗi luôn ở đây, tôi không ép cậu, cậu tự chọn.”

Vu Mãn khựng lại, hoảng hốt nhìn ra ngoài. Quả nhiên, phía ngoài cửa sổ có rất nhiều bóng người đang vội vàng né tránh.

Bọn họ đều chưa đi! Đều đang chờ xem cậu ta mất mặt!

Bị dồn đến đường cùng, Vu Mãn nghiến răng: “Nếu tôi nhất quyết không chịu thì sao?!”

Thời Tinh xắn tay áo lên, bình tĩnh đến đáng sợ: “Nếu cậu không xin lỗi, vậy thì thỏa thuận cũng coi như không còn hiệu lực. Tôi sẽ rút sạch phần tinh thần lực mà cậu có thể thất thoát. Sau đó sẽ gây ra tổn thương gì, có thể hồi phục hoàn toàn hay không…… thì còn phải xem số.”

Vu Hoài: “Cậu dám?!”

“Cậu điên rồi!” Vu Thải cao giọng.

Giọng Thời Tinh vẫn không hề gợn sóng, nhưng những lời cậu nói lại khiến người ta không thể không tin: “Vậy thì thử xem?”

Vu Mãn lập tức cứng họng, vừa kinh hãi vừa sợ hãi, lùi về sau một bước.

Vu Hoài, Vu Thải và Thời Nhiễm đều chấn động.

Im lặng thật lâu, cuối cùng Vu Mãn cũng chịu khuất phục, nghiến răng nhục nhã nói: “Xin lỗi.”

“Xin lỗi chuyện gì?”

“Xin…… xin lỗi cậu và Thời Nhiễm.” Vu Mãn nhấn mạnh từng chữ: “Không nên nói xấu hai cậu sau lưng.”

Thời Tinh buông tay áo xuống, còn chưa kịp để Vu Mãn thở phào, cậu đã ung dung nói tiếp: “Hình như nhỏ quá thì phải?”

Cố ý, Thời Tinh tuyệt đối là cố ý.

Lời vừa dứt, trong khóe mắt Vu Mãn đã thấy bóng người ngoài cửa sổ và ngoài cửa phòng không ngừng lay động. Từ nhỏ đến lớn, cậu ta chưa từng mất mặt như thế này. Lồng ngực phập phồng dữ dội, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Thời Tinh.

Hai bên giằng co thêm mấy chục giây, Thời Tinh bước lên trước một bước.

Cảm nhận được tinh thần lực của Thời Tinh đang được phóng thích, sắc mặt Vu Thải và Vu Hoài lập tức thay đổi. Cậu không hề nói đùa, nếu Vu Mãn vẫn khiến cậu không hài lòng, cậu thật sự sẽ ra tay.

Đương nhiên Vu Mãn cũng cảm nhận được, đồng tử lập tức co rút lại.

Mà những người vốn đang lén lút trốn bên ngoài xem tình hình cũng cảm nhận được dao động tinh thần lực. Không rõ bên trong xảy ra chuyện gì, bọn họ cũng chẳng buồn tiếp tục trốn nữa. Ngoài cửa sổ và sau cánh cửa lập tức xuất hiện thêm rất nhiều đôi mắt, cứ thế nhìn thẳng vào trong phòng bệnh.

Vu Mãn vẫn luôn để ý đến bên ngoài, lúc này, cậu ta hận không thể mặc kệ Thời Tinh, lao ra dạy cho đám người đứng xem kia một trận.

Nhưng Thời Tinh sẽ không cho cậu ta cơ hội đó.

Thời Tinh lại bước lên một bước, Vu Mãn nhắm chặt mắt, cuối cùng hoàn toàn sụp đổ, lớn tiếng hét: “XIN—LỖI—!”

“Xin lỗi cậu và Thời Nhiễm! Tôi không nên nói xấu hai cậu sau lưng!!”

—-

Tác giả có lời muốn nói:

Trì Diệu: Chi phí cũng sẽ thanh toán theo thông lệ dành cho trị liệu sư. Nếu cậu có yêu cầu gì đặc biệt hoặc muốn thứ gì, tốt nhất nên lập một danh sách.

Phí Sở: Anh họ, để em nói một tiếng cảm ơn anh, vì có anh……

—–

0 0 đánh giá
Đánh giá
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x