“Anh thích em, Tinh Tinh.”
—-
[Thiếu gia Lục, Thời Tinh xuất viện và đã về chỗ ở rồi.]
[Ảnh]
Máy liên lạc nhận được hai tin nhắn, còn kèm theo một tấm ảnh chụp lén Thời Tinh, Lục Luật cảm ơn đối phương rồi lập tức lên đường đến chỗ ở.
*
Tục ngữ nói rất đúng, đến sớm không bằng đến đúng lúc.
Vừa xuất hiện từ phía sau lưng, mấy câu Thời Tinh nghe được vừa khéo đều là lời Vu Mãn nói.
Vu Mãn: “Cũng không lợi hại như mọi người khen đâu…… Chỉ là theo lẽ thường, người bước vào kỳ trưởng thành sớm hơn thì cấp bậc cũng sẽ cao hơn, chắc họ chỉ muốn làm quen trước thôi.”
“Nói mới nhớ, Thời Tinh vẫn chưa về à? Đã lâu thế rồi, sau khi bước vào kỳ trưởng thành, tinh thần lực sẽ bất ổn đến mức đó sao? Đến giờ vẫn chưa kiểm soát được, chẳng lẽ là hôm đó cố gắng quá nên mới thành ra thế?”
“Hôm đó tôi chỉ định đùa cậu ấy một chút thôi, ai ngờ cậu ấy lại hiếu thắng như vậy, nếu chỉ vì muốn đè tôi một đầu mà thành ra thế này…… thì cần gì chứ?”
Vu Mãn thậm chí còn bịa luôn cả lý do vì sao Thời Tinh mãi chưa xuất viện.
“À đúng rồi, chẳng phải cậu ấy rất thân với thiếu gia Lục sao, cậu ấy……”
Nhận ra Vu Mãn định nói ra chuyện gì đó, ánh mắt Thời Tinh lạnh đi, không đợi cậu ta nói hết, cậu trực tiếp tung một cú đá.
Những người xung quanh đều không nhìn rõ Thời Tinh ra chân thế nào, chỉ thấy Vu Mãn đang ngồi trên thành bồn hoa bỗng chốc văng ra ngoài.
Đương nhiên, Thời Tinh vẫn có chừng mực, bồn hoa chỉ cao ngang nửa người, ngã xuống cũng không bị thương.
Quả nhiên, Vu Mãn sau khi chạm đất chỉ lảo đảo hai bước rồi đứng vững lại, cú đá này mang đến cho cậu ta sự nhục nhã còn nhiều hơn cả tổn thương.
“Ai? Là ai……”
“Là tôi.”
Thời Tinh bước lên hai bước, đứng đúng vị trí ban nãy của Vu Mãn từ trên cao nhìn xuống cậu ta, mỉm cười. Nụ cười không chạm đến đáy mắt, chỉ toàn vẻ lạnh lẽo khó tả: “Tôi rất thân với Lục Luật, sau đó thế nào?”
Vu Mãn cứng lại.
Bị Thời Tinh nhìn bằng nụ cười ấy, cảm giác tim đập chân run kia lại ùa đến.
Không đợi cậu ta hoàn hồn, Thời Tinh nói tiếp: “Cậu bảo với mọi người, hôm đó trong Vườn Cây là tôi bắt nạt cậu?”
Vu Mãn định ngụy biện, nhưng Thời Tinh căn bản không cho cậu ta cơ hội: “Vậy cậu có nói với họ là chính cậu ra tay nắm lấy tay tôi trước không?”
“Hay lại tô vẽ thành đùa giỡn?”
“Người Lam Tinh sau khi bước vào kỳ trưởng thành, trong lúc tiếp xúc sẽ vô thức hấp thu tinh thần lực của người khác. Ha, cậu bảo là đùa, vậy tôi cũng muốn biết có mấy người tin. Trùng hợp là tôi cũng đã bước vào kỳ trưởng thành rồi, tôi cũng muốn thử đùa kiểu đó với người khác.”
Giọng Thời Tinh không lớn, ngữ điệu cũng rất hờ hững, nhưng khi nói câu cuối cùng, ánh mắt cậu đồng thời lướt qua mọi người xung quanh. Nơi ánh mắt cậu đi qua, mọi người đều vô thức lùi về phía sau, chỉ trong chốc lát, trên dưới bồn hoa chỉ còn lại hai người bọn họ.
Thời Tinh cười như có như không: “Xem ra, đối với cái gọi là đùa giỡn của cậu, biểu hiện của mọi người không giống như ngoài miệng họ nói là tin tưởng lắm nhỉ.”
Vu Mãn: “……”
Một tràng vừa châm chọc vừa mỉa mai khiến gân xanh trên trán Vu Mãn nổi lên.
Ánh mắt khẽ lóe lên, Vu Mãn cười lạnh: “Cậu rất thân với Lục Luật, cậu đã làm chuyện gì, chẳng lẽ còn muốn tôi nói thẳng ra sao?”
Đó là uy hiếp.
Một sự uy hiếp trắng trợn.
Vu Mãn cố tình không nhắc đến chuyện mình chủ động hấp thu tinh thần lực, mà lại chọn chuyện Thời Tinh lén giấu tinh thạch khiến bản thân rơi vào trạng thái suy yếu để phản kích. Đến mức này rồi mà vẫn chọn cách đó, Thời Tinh thật sự không biết có nên cảm thán một câu, không hổ là Vu Mãn.
Cho dù bản thân đuối lý, cậu ta cũng nhất quyết không để người khác được yên.
Thấy trên mặt Thời Tinh chẳng hề xuất hiện vẻ hoảng hốt như mình mong đợi, trái lại còn thản nhiên nói: “Cứ nói đi.”
“Tôi cũng rất tò mò, rốt cuộc tôi có chuyện gì là không thể nói.”
“Bất quá……” Thời Tinh khẽ nheo mắt, đáp trả bằng một lời cảnh cáo: “Chuyện gì cũng phải có bằng chứng, cậu nên nghĩ cho kỹ, hôm đó ở Vườn Cây, rốt cuộc là ai bắt nạt ai, chỉ cần trích xuất camera giám sát là biết ngay. Nếu những lời tiếp theo cậu nói vẫn là vu khống, góp cả hai chuyện lại rồi tôi đi tìm quản lý, tôi tin quản lý cũng không thể làm ngơ được.”
Một chuyện nhằm vào Thời Tinh còn có thể cho qua, nhưng thêm một chuyện bịa đặt mang tính chất nghiêm trọng nữa thì mọi chuyện sẽ hoàn toàn khác.
Thời Tinh nghiêng đầu, cố tình chọc đúng chỗ đau của Vu Mãn: “Nếu những vị sĩ quan đến gặp cậu đều biết cậu vừa hẹp hòi vừa giả tạo, tôi thật sự tò mò không biết năm nay còn ai chọn cậu nữa.”
“!” Không nhịn được nữa, Vu Mãn tức giận quát lên: “Thời Tinh, đừng có quá đáng!”
“Tôi quá đáng?” Thời Tinh bật cười: “Vừa rồi người hăng say bàn tán chẳng phải là cậu sao? Thế nào, không muốn đến gặp quản lý để nói cho rõ mọi chuyện à?”
Sắc mặt Vu Mãn lập tức lúc xanh lúc trắng, Thời Tinh biết cậu ta đang nghĩ gì, ngày thường cậu không chấp nhặt, nên Vu Mãn đã quen thói bắt nạt cậu và Thời Nhiễm rồi, giờ đột nhiên Thời Tinh cứng rắn như vậy, trong lòng Vu Mãn chắc chắn vừa nghi ngờ vừa bất an. Hơn nữa, cậu ta cũng không chắc trong phòng Thời Tinh có thật sự giấu tinh thạch hay không, nên những lời đe dọa vừa rồi cũng không dám nói tiếp.
Dù sao thì điều Vu Mãn mong mỏi nhất vẫn là tìm được một sĩ quan cấp bậc cao trong buổi tiệc ghép đôi.
Hiểu quá rõ cái tính chỉ giỏi bắt nạt người nhà của đối phương, Thời Tinh lười đôi co thêm: “Hôm nay chỉ có hai lựa chọn, một là cậu xin lỗi tôi trước mặt mọi người; hai là chúng ta đi gặp quản lý rồi làm rõ xem những lời cậu vừa nói rốt cuộc có bao nhiêu phần là thật!”
Bầu không khí lập tức rơi vào đông cứng.
Trước đây Thời Tinh vốn dễ nói chuyện, mỗi lần xảy ra mâu thuẫn, mọi người phần lớn đều khuyên cậu nhịn. Nhưng hôm nay thì khác, hôm nay Thời Tinh rõ ràng đã quyết tâm, từng câu từng chữ đều không dễ đối phó.
Hơn nữa, bị châm chọc đến mức này mà người trước nay như Vu Mãn chưa bao giờ chịu thiệt miệng lưỡi lần này lại không phản bác, trong lòng mọi người cũng dần có phán đoán riêng, chẳng bao lâu sau đã có người lên tiếng khuyên Vu Mãn.
“Có cần phải làm căng đến mức này không? Hay là Vu Mãn, cậu xin lỗi đi.”
“Đúng đó, sau lưng nói xấu người khác vốn đã không đúng rồi. Vu Mãn, cậu……”
Lời khuyên từ ít đến nhiều nối tiếp không dứt, nghe những lời ấy, Thời Tinh chỉ mỉm cười nhàn nhạt, nhưng chính phản ứng đó lại càng kích thích Vu Mãn.
Từ trước đến nay cậu ta chưa từng chịu uất ức như thế này, trớ trêu là chỗ nào cũng không chiếm lý, lại còn sợ Thời Tinh thật sự kéo mình đến gặp quản lý, tức đến mức mặt đỏ bừng, nhất thời tiến thoái lưỡng nan.
“Cho dù ở Vườn Cây là Vu Mãn ra tay trước, nhưng cuối cùng người được lợi vẫn là cậu. Tổ Cây cấm người Lam Tinh hấp thu tinh thần lực của nhau, nếu thật sự truy cứu thì cả hai đều có lỗi, mang đến chỗ quản lý nói cũng vẫn như vậy!”
Vu Mãn còn chưa kịp lên tiếng, Vu Thải, người bạn của cậu ta đã không nhịn được mà lớn tiếng nói trước.
Nghe vậy, bao nhiêu uất ức trong lòng Vu Mãn như tìm được chỗ trút bỏ, lập tức phụ họa: “Đúng vậy! Hấp thu tinh thần lực của nhau vốn đã bị cấm, dù có sai thì cả hai chúng ta đều sai!”
Thời Tinh khẽ nhướng mày.
Quy định cứng của Tổ Cây vốn chẳng có gì để tranh cãi, thấy tình hình lại thay đổi, mọi người xung quanh cũng im lặng.
Vu Thải lại nói tiếp: “Chưa kể, những chuyện khác cậu lấy gì chứng minh Vu Mãn nói dối? Ai cũng biết Vu Mãn là người bước vào kỳ trưởng thành trước, theo lý thì cậu ấy vốn phải mạnh hơn. Buổi chiều cậu hấp thu tinh thần lực của Vu Mãn, buổi tối đã phải nhập viện, chuyện này cậu giải thích thế nào? Vu Mãn nghi ngờ cậu lợi dụng trạng thái bất ổn trước kỳ trưởng thành để lừa cậu ấy, có gì sai sao? Hay nói cách khác…… sự thật chẳng phải là như vậy sao?”
Hay thật, chỉ bằng vài ba câu, Vu Thải không chỉ phủ nhận tính chính đáng trong hành động của Thời Tinh, mà còn bắt đầu nghi ngờ động cơ của cậu.
Đương nhiên sự thật không phải như vậy, ngay cả cách nói “mỗi người chịu một nửa trách nhiệm” Thời Tinh cũng có thể phản bác. Nhưng chính những lời này lại khiến Thời Tinh chợt nhận ra một điều mà mình đã bỏ sót.
Cậu nhìn Vu Thải đầy suy ngẫm: “Vậy ý cậu là, cậu cho rằng Vu Mãn lợi hại hơn tôi?”
Vu Thải không cần nghĩ ngợi đã đáp: “Từ nhỏ hai người vốn ngang tài ngang sức, nhưng nửa năm gần đây Vu Mãn đứng đầu nhiều lần hơn, lại còn là người bước vào kỳ trưởng thành trước. Hơn nữa, gần đây Đế đô còn đang truyền tai nhau rằng năm nay Tổ Cây sẽ xuất hiện một người Lam Tinh đặc biệt xuất sắc. Mấy vị sĩ quan từ bên ngoài đến gần đây đích danh muốn gặp ai, chắc tôi không cần nói thêm nữa đâu nhỉ?”
Vu Mãn đã tiếp xúc với các sĩ quan, biết được tin đồn này cũng chẳng có gì lạ, về riêng tư khoe khoang với bạn bè lại càng là chuyện bình thường.
Quả nhiên, sau khi Vu Thải nói xong, mắt Vu Mãn sáng lên vài phần, liền ưỡn ngực ngẩng đầu, trông vô cùng kiêu ngạo và đắc ý.
Những người xung quanh tuy không lên tiếng, nhưng sự im lặng ấy không khác gì một sự ngầm thừa nhận.
Thời Tinh nhìn Vu Mãn đang thản nhiên nhận hết mọi chuyện về mình, chậm rãi nói: “Người Lam Tinh bị cấm hấp thu tinh thần lực của nhau, vậy thì bây giờ bảo chúng ta nắm tay lại để xác nhận xem ai lợi hại hơn rõ ràng là không thể rồi.”
Mà sự xuất hiện của vị Điện hạ cùng chuyện trị liệu vào đêm hôm đó đều đã bị quản lý hạ lệnh bịt miệng tuyệt đối, nên lời giải thích mà Vu Thải muốn, Thời Tinh càng không thể đưa ra.
Thời Nhiễm đứng bên cạnh biết rõ nội tình, sốt ruột đến mức chỉ muốn nhảy dựng lên.
Thời Tinh dùng ánh mắt trấn an bạn mình, trong đầu suy nghĩ xoay chuyển thật nhanh, rất nhanh đã nghĩ ra một cách giải quyết tốt hơn.
“Vu Mãn, hay là chúng ta cược một ván đi?”
“Nếu kết quả đánh giá cho thấy cấp bậc của cậu cao hơn tôi, hoặc cùng cấp nhưng điểm đánh giá cao hơn tôi, vậy thì mọi suy đoán của cậu đều đúng, cậu không cần xin lỗi tôi, tôi sẽ đồng ý với cậu một điều kiện trong khả năng của mình; ngược lại, nếu kết quả của tôi cao hơn cậu, vậy thì cậu không chỉ phải công khai xin lỗi tôi và Thời Nhiễm vì đã phản bác cậu ấy, mà còn nợ tôi một điều kiện, thế nào?”
Thời Tinh nói không nhanh không chậm, trên môi vẫn mang theo nụ cười ôn hòa, nhưng nụ cười ấy Vu Mãn nhìn thế nào cũng thấy chướng mắt.
Bất quá đối với vụ cá cược này……. ánh mắt Vu Mãn khẽ đảo, dường như nghĩ tới chuyện gì đó khiến mình vui vẻ, khóe môi bất giác nhếch lên.
Vu Mãn vốn đã sớm tin chắc rằng hôm đó ở Vườn Cây, Thời Tinh chỉ giả vờ để lừa mình, nên chẳng có gì phải bận tâm. Huống hồ gần đây gặp rất nhiều sĩ quan, nghe quá nhiều lời tâng bốc và ám chỉ, Vu Mãn càng cảm thấy đề nghị này của Thời Tinh chẳng khác nào tự rước nhục vào thân.
Gần như ngay lập tức Vu Mãn gật đầu: “Được.”
“Nói trước cho rõ, điều kiện do cậu đưa ra, cậu chắc chắn chỉ cần là việc cậu làm được thì đều sẽ đồng ý chứ?”
Thời Tinh đáp: “Tôi chắc chắn.”
“Vậy thì mọi người ở đây làm chứng nhé, đến lúc đó đừng có nuốt lời.”
Thời Tinh nói: “Tôi cũng nói trước luôn, đến khi có kết quả đánh giá, cậu phải xin lỗi ngay trước mặt mọi người.”
Vu Mãn nghiến răng: “Được.”
Nhưng trong lòng cậu ta lại nghĩ, cảnh tượng đó vĩnh viễn sẽ không bao giờ xảy ra.
Dám khiến cậu ta mất mặt trước bao nhiêu người như vậy, đến lúc đó điều kiện của cậu ta…… cậu ta nhất định sẽ khiến Thời Tinh hối hận không kịp.
*
“Tinh Tinh, sao cậu lại cược với cậu ta vậy?” Đợi mọi người giải tán hết, Thời Nhiễm chạy đến trước mặt Thời Tinh, hạ thấp giọng nói: “Lỡ thua thì biết đâu cậu ta sẽ bắt cậu làm chuyện gì thì sao!”
Trái lại, Thời Tinh vẫn rất bình tĩnh, cậu và Vu Mãn vốn đã bất hòa từ lâu, cũng chẳng buồn chấp nhặt mấy trò gây sự trẻ con của đối phương. Nếu muốn khiến Vu Mãn khiếp sợ, vậy thì phải làm một lần thật mạnh, để sau này mỗi lần nghĩ đến cậu, Vu Mãn sẽ sợ từ tận đáy lòng, không dám dễ dàng đến gây chuyện nữa.
Hơn nữa, muốn đánh rắn thì phải đánh đúng bảy tấc, sở dĩ Vu Mãn luôn tìm cậu gây sự, chẳng phải vì cậu ta vẫn luôn cho rằng trong khi hai người xuất sắc ngang nhau, thì trong mắt Lục Luật chỉ có mình cậu ta sao?
Lần này, Thời Tinh muốn cho Vu Mãn biết rằng, xét về năng lực, cậu ta cũng còn kém xa mình.
Những lời đã lên đến miệng còn chưa kịp nói ra thì bên tai đã vang lên một tiếng gọi: “Tinh Tinh.” Thời Tinh và Thời Nhiễm đồng thời quay đầu lại, nhìn thấy Lục Luật chẳng biết đã đến chỗ ở từ lúc nào.
Lục Luật nói: “Thời Tinh, có thể…… nói riêng với cậu vài câu được không?”
Thời Tinh đi theo Lục Luật ra ngoài khu nhà, Lục Luật trước tiên hỏi chuyện máy liên lạc. Sau khi biết được Thời Tinh hôn mê nên mới không trả lời, nhận ra Thời Tinh không cố ý tránh mình, tảng đá đè nặng trong lòng Lục Luật cuối cùng cũng được đặt xuống, đồng thời hắn lại hỏi han Thời Tinh rất lâu.
Có lẽ vì vừa mới xuất viện, cũng có lẽ vì cuộc đối đầu với Vu Mãn đã tiêu hao quá nhiều sức lực, nên chỉ nói được vài câu, Thời Tinh đã cảm thấy mệt mỏi: “Cậu chỉ muốn hỏi những chuyện này thôi sao? Tôi không sao, ở trong Tổ Cây, người Lam Tinh sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.”
Thời Tinh tự cho rằng mình đang trấn an Lục Luật.
Lục Luật muốn nói rồi lại thôi.
Thời Tinh mơ hồ nhận ra bầu không khí có gì đó khác thường, một lúc sau mới khẽ hỏi: “Có phải cậu có chuyện gì muốn nói với tôi không?”
Lục Luật ngập ngừng.
“Là…… chuyện ghép đôi……”
“Chẳng phải đã nói đợi có kết quả đánh giá thiên phú rồi mới nói tiếp sao?” Thời Tinh đã nghĩ kỹ về chuyện này từ lần chia tay trước: “Cậu nói đúng, lúc đó có lẽ do sắp bước vào kỳ trưởng thành khiến tinh thần lực bất ổn nên cảm xúc cũng không được bình thường, thành ra tôi quá nóng vội……”
Nếu từ chối Lục Luật thế nào cũng sẽ rất khó xử, vậy thì cứ đợi đến sau khi có kết quả đánh giá thiên phú đi. Đến lúc đó, ít nhất xét từ góc độ ghép đôi, hai người cũng sẽ không còn phù hợp nữa.
Điều mà trước đó Thời Tinh từng phủ nhận, không ngờ bây giờ cậu lại đổi ý, Lục Luật chần chừ hỏi: “Thật sự là…… do cảm xúc không ổn định sao?”
“Ừm, cậu cũng biết mà, trước khi bước vào kỳ trưởng thành, dao động tinh thần lực sẽ rất lớn, bây giờ nhu cầu tinh thạch mỗi ngày của tôi cũng không còn giống trước nữa, tôi vẫn chưa quen.”
Thời Tinh ngáp một cái: “Cậu còn chuyện gì muốn nói không? Tôi vừa mới xuất viện, muốn về nghỉ ngơi.”
Lục Luật mấy lần định mở miệng, nhưng đối diện với Thời Tinh như vậy, hắn thực sự không nói nên lời. Cuối cùng chỉ bảo sẽ nói chuyện qua máy liên lạc, rồi trước khi vành tai đỏ bừng lên đã vội vã rời đi.
Vừa về đến phòng, Thời Tinh ngả người xuống ghế sofa rồi ngủ thiếp đi.
Không biết đã ngủ bao lâu, cậu bị tiếng thông báo từ máy liên lạc đánh thức.
Thời Tinh mơ màng mở ra, lướt qua vài dòng rồi lập tức tỉnh ngủ.
[Tinh Tinh, thật ra mình cũng không nhất thiết phải tham gia ghép đôi. Gia đình mình có thể đưa mình đến chỗ một trị liệu sư không làm việc ở tiền tuyến để điều trị. Là chính mình chủ động đề nghị tham gia ghép đôi.]
[Trước đây mình vẫn luôn nghĩ cứ thuận theo tự nhiên là được, nhưng sau mấy ngày vừa rồi, mình cảm thấy có lẽ mình nên nói cho cậu biết.]
[Mình thích cậu, Tinh Tinh.]
Thời Tinh tỉnh hẳn, à bị dọa tỉnh.
—-
Tác giả có lời muốn nói:
Trì Diệu: Điều kiện này nghe quen tai quá.
Học theo chồng tương lai hhhhh, bé Tinh bắt đầu ngấm ngầm giở trò rồi~
