Chương 5: Năng lực bắt đầu bộc lộ

Trì Diệu đã bế thẳng Thời Tinh lên, nhanh chóng sải bước lướt qua bên cạnh anh ta.

Thời Tinh vừa dứt lời, Trì Diệu không lên tiếng, cũng không một ai dám phát ra dù chỉ một tiếng động.

Khung cảnh như thể bị ai đó nhấn nút tạm dừng.

Sau một khoảng lặng dài đến nghẹt thở, người đàn ông khẽ khép mắt, khí thế đáng sợ bao trùm quanh người cuối cùng cũng theo đó thu lại đôi chút.

“Lý do.”

Vẫn chỉ là hai chữ, nhưng Thời Tinh cảm thấy giọng điệu đã có gì đó khác đi, nghe rất…… mệt mỏi.

“Vết thương quá nặng, có một luồng tinh thần lực xuyên thẳng qua biển tinh thần rồi lưu lại bên trong. Ngoài tinh thú đột biến ra, hiện tại chỉ biết người Lam Tinh có thể đưa tinh thần lực đi sâu vào biển tinh thần của người khác, nhưng Tổ Cây không có trị liệu sư, người Lam Tinh chưa vượt qua kỳ trưởng thành cũng không chữa được loại vết thương nặng như thế……”

Thời Tinh nhìn sang bác sĩ Vương: “Tôi có thể vào xem một chút không?”

Bác sĩ Vương chần chừ: “Tinh thần lực của Thượng tướng Phí hiện giờ cực kỳ bất ổn, mà cậu vừa mới bước vào kỳ trưởng thành.”

Thời Tinh vừa định nói chắc sẽ không tạo gánh nặng quá lớn cho mình, thì giọng Trì Diệu đã vang lên trước cậu: “Phù Thanh.”

Một luồng tinh thần lực mạnh mẽ lập tức lan ra, tạo thành một lớp chắn bảo vệ bao trùm cả Thời Tinh lẫn Trì Diệu.

Trì Diệu đi đầu: “Đi thôi.”

Vị Thiếu tướng vừa chăm sóc Thời Tinh đẩy ghế bay của cậu theo sau bước vào phòng cách ly. Lớp chắn tinh thần lực chính là do anh ta dựng lên, Thời Tinh cảm nhận một chút rồi xác nhận là cấp SS.

Trước mắt Thời Tinh hoàn toàn không còn vật cản.

Quan sát kỹ một lúc, Thời Tinh khẳng định: “Tổ Cây không xử lý được phần tinh thần lực còn sót lại của tinh thú bên trong biển tinh thần, phải cần trị liệu sư.”

“Bên trong biển tinh thần của cậu ấy còn lại bao nhiêu sợi tinh thần?” Trì Diệu trầm giọng hỏi.

Thời Tinh khẽ cau mày, định nói gì đó rồi lại nuốt xuống.

Trì Diệu không phải đang bàn bạc với cậu.

Thời Tinh tiếp tục vận dụng thiên phú để “nhìn” sâu hơn, trong quá trình sử dụng thiên phú, tinh thần lực không khống chế được mà không ngừng tỏa ra ngoài, đến khi cảm thấy đã chạm đến giới hạn cậu mới dừng lại.

“Cũng may, phía bên của khu vực trung tâm đã hoại tử, nhưng sợi tinh thần ở khu vực bên ngoài và phía còn lại vẫn đang không ngừng tiến lại gần để bù đắp.”

Rắc, chỉ mới sử dụng thiên phú với cường độ cao trong chốc lát, viên tinh thạch trong tay Thời Tinh đã vỡ vụn thành bột.

Năng lượng bên trong đã bị cậu hút sạch hoàn toàn.

Nhân viên y tế lập tức mang tinh thạch mới đến, Trì Diệu cầm lấy một viên.

“Huyết tinh thạch cấp A, cũng tạm.”

Viên tinh thạch màu đỏ lăn qua đầu ngón tay thon dài của anh, cuối cùng được đặt vững vàng vào lòng bàn tay Thời Tinh.

“Cậu là người Lam Tinh thứ hai mà tôi từng gặp có thể hấp thu cạn sạch năng lượng trong tinh thạch.”

Nếu không phải không đúng lúc, Thời Tinh còn hơi muốn hỏi người đầu tiên là ai.

Trì Diệu nói tiếp: “Cậu nhìn thấy được tinh thần lực.”

Đây không phải câu hỏi, cũng không cần Thời Tinh trả lời, mà chỉ đơn thuần là một lời khẳng định.

Thông thường, người Lam Tinh sẽ đưa tinh thần lực đi sâu vào biển tinh thần của người khác để cảm nhận tình trạng bên trong.

Nhưng Thời Tinh thì khác, khi sử dụng thiên phú, cậu không cần triển khai tinh thần lực, mà chỉ cần nằm trong tầm mắt của cậu, tinh thần lực, sợi tinh thần và biển tinh thần đều sẽ hiện lên trước mắt cậu dưới hình thái cụ thể.

Tinh thần lực, biển tinh thần và sợi tinh thần đều là những dạng năng lượng tồn tại ở chiều không gian cao hơn. Nói cách khác, Thời Tinh có thể nhìn thấy dòng chảy của năng lượng ở chiều không gian cao hơn.

Mà Trì Diệu nói như vậy, Thời Tinh cũng không thấy bất ngờ.

Người đàn ông hỏi cậu còn bao nhiêu sợi tinh thần, có lẽ lúc đó trong lòng đã có suy đoán.

Người có tinh thần lực đạt đến ngưỡng cấp SSS sở hữu năng lực cảm nhận vượt trội. Theo trực giác của Thời Tinh, Trì Diệu chắc chắn đã đạt đến trình độ đó. Vì vậy, cho dù không nhìn thấy biển tinh thần của Thượng tướng Phí, thì anh vẫn có thể đưa ra phán đoán mơ hồ thông qua năng lực cảm nhận xuất sắc của mình. Thế nên, việc hỏi cậu còn bao nhiêu sợi tinh thần, bản thân nó đã là một sự thăm dò.

Thời Tinh không hề khó chịu vì điều đó, cậu cũng hiểu, một người vừa mới bước vào kỳ trưởng thành mà nói mình có cách, quả thật rất khó khiến người khác tin tưởng. So với việc bị nghi ngờ rồi lại phải giải thích cả một lượt, cậu thích chủ động chứng minh bản thân hơn.

Trì Diệu hỏi: “Cậu nói ‘cũng may’ là có ý gì?”

Thời Tinh đáp: “Sợi tinh thần ở trung tâm biển tinh thần là mạnh nhất, đồng thời cũng khó chữa trị nhất. Cũng may vết thương lệch khỏi khu vực trung tâm một chút. Chỉ cần đảm bảo trước khi trị liệu sư đến, sợi tinh thần ở khu vực trung tâm vẫn còn được giữ lại, thì sau khi điều trị, biển tinh thần của ngài ấy sẽ tự hồi phục.”

Nếu toàn bộ sợi tinh thần ở khu vực trung tâm đều hoại tử, vậy thì cho dù trị liệu sư cấp S có đến cũng không thể cứu vãn. Sau khi điều trị, vị sĩ quan này chắc chắn sẽ phải đối mặt với việc tinh thần lực bị tụt cấp. Đối với những con cưng của trời như họ, đó hẳn là điều rất khó chấp nhận.

Nghe xong, người đàn ông cũng không tỏ ra quá vui mừng, hàng mi dài phủ xuống một mảng bóng nhạt dưới mí mắt, anh bình tĩnh nói: “Điều kiện tiên quyết vẫn là phải đảm bảo cậu ấy có thể cầm cự đến khi trị liệu sư đến.”

Đúng là như vậy, nếu tinh thần lực mất kiểm soát, thì cũng chẳng còn gì để nói đến chuyện tự hồi phục sau đó nữa.

Trì Diệu xoay người bước ra khỏi phòng cách ly, Thời Tinh cũng ngay sau đó được đẩy ra ngoài.

Theo lời dặn của một vị chỉ huy, quản lý mở toàn bộ hồ sơ của Thời Tinh tại Tổ Cây dưới dạng hình ảnh lập thể.

Sau khi xác nhận không có vấn đề gì, Trì Diệu hỏi: “Thời Tinh?”

Thời Tinh đáp: “Là tôi, thưa Điện hạ.”

“Nếu giao Thượng tướng Phí cho cậu, cậu nắm chắc mấy phần?”

Quản lý chợt hiểu ra điều gì, sắc mặt lập tức thay đổi, nhưng Bệ hạ đã lên ngôi nhiều năm, thủ đoạn cứng rắn, uy thế quá nặng, bất kỳ quyết định nào của ngài cũng tuyệt đối không phải điều ông có thể can thiệp. Trong lúc hoảng hốt, trán người quản lý lấm tấm mồ hôi lạnh.

Thời Tinh đáp: “Nếu chỉ cần khống chế đến hừng đông thì khoảng bảy, tám phần, sau hừng đông, giới hạn của tôi ở đâu thì tôi không dám đảm bảo.”

Trì Diệu lại nhìn sang bác sĩ Vương: “Còn ông?”

Bác sĩ Vương còn chưa kịp mở miệng, Trì Diệu đã lạnh giọng nói: “Đừng dùng những lời lẽ dè dặt của bác sĩ để qua loa với ta.”

Mồ hôi bác sĩ Vương túa ra như tắm: “Không, không nắm chắc lắm, Điện hạ cũng biết đấy, thiết bị không thể cảm nhận chính xác biển tinh thần như người Lam Tinh.”

“Có nghĩa là, bác sĩ có thẩm quyền nhất của Tổ Cây trong lĩnh vực điều trị rối loạn tinh thần lực, lại không bằng một người Lam Tinh vừa mới bước vào kỳ trưởng thành.”

Giọng nói không mang theo cảm xúc gì, nhưng chính vì quá bình thản, lại càng khiến bác sĩ đỏ bừng cả mặt.

Người quản lý cố gắng cứu vãn tình hình: “Thưa Điện hạ, Thời Tinh là người xuất sắc nhất trong nhóm người Lam Tinh cùng đợt.”

“Ta đã thấy.”

Không phải mỉa mai, nhưng còn hơn cả mỉa mai.

Người quản lý nghẹn lời, Thời Tinh chủ động lên tiếng: “Điện hạ vẫn nên quyết định trước đi.”

Biết Thời Tinh đang giúp mình giải vây, Trì Diệu đưa mắt nhìn sang cậu với ánh mắt lạnh lẽo, còn ẩn chứa chút tức giận. Thời Tinh bị nhìn đến mức tim khẽ run lên, vẫn cố mỉm cười đáp lại.

Kìm nén cảm xúc, Trì Diệu đưa ra quyết định: “Cậu làm đi.”

Ánh mắt anh chăm chú nhìn Thời Tinh không rời: “Nếu sau này Phí Sở có thể tự hồi phục, ta có thể đáp ứng cậu một yêu cầu.”

“Điện hạ.”

“Điện hạ!”

Mặc cho tiếng kinh hô liên tiếp vang lên, Trì Diệu vẫn đứng vững như núi, trong tầm mắt chỉ có Thời Tinh.

Thời Tinh cuối cùng cũng nổi chút ý trêu chọc: “Yêu cầu gì cũng được sao?”

“Trong phạm vi năng lực của ta.”

Cảm nhận được sự chân thành của đối phương, Thời Tinh nghiêm túc nói: “Tôi sẽ cố gắng hết sức.”

*

Tổ Cây vẫn trong trạng thái phong tỏa, mãi đến khi nơi ở của những người Lam Tinh lần lượt tắt đèn, vẫn không có dấu hiệu dỡ bỏ lệnh phong tỏa.

Vu Mãn nghe nói trước buổi tiệc ghép đôi sẽ có rất nhiều nhân vật lớn của Đế quốc tham gia ghép đôi sẽ đến thăm Tổ Cây, trong lòng khẽ động, thầm nghĩ chẳng lẽ tối nay chính là trường hợp như vậy?

Nghe thấy ngoài hành lang có tiếng động, Vu Mãn nhìn qua khe cửa, thấy có người đưa Thời Nhiễm đi.

Có người muốn gặp Thời Nhiễm? Hay là muốn quản lý tiến cử vài người có năng lực mạnh, rồi chọn trúng Thời Nhiễm?

Ý nghĩ ấy khiến người luôn cho rằng mình giỏi hơn là Vu Mãn vô cùng bực bội, không kìm được mà được lén đi theo.

Nhưng Tổ Cây phong tỏa đâu chỉ là cảnh báo bằng miệng. Trên đường đi ra ngoài, mỗi chốt kiểm soát đều cần quyền hạn để mở, Vu Mãn không dám theo quá sát, chẳng mấy chốc đã mất dấu.

Nhìn cánh cửa đang đóng kín, Vu Mãn tức tối giậm chân, đành quay trở lại. Vừa xoay người, khóe mắt lướt qua ô cửa kính sát đất khổng lồ, khoảnh khắc nhìn rõ cảnh tượng bên ngoài cửa sổ, hô hấp của cậu ta gần như ngừng lại.

Trên bầu trời phía trên Tổ Cây, từng chiến hạm màu đen lơ lửng thành từng mảng, nhiều đến mức gần như che khuất nửa bầu trời. Cậu…… cậu không nhìn nhầm chứ?

Quả nhiên là có nhân vật cực kỳ ghê gớm đã đến đây.

*

Thời Nhiễm được đưa vào khu vực bên trong Vườn Cây, một nơi ngày thường không mở cửa.

Khi đến nơi, thân Cây Mẹ đã ở ngay trước mắt, trên đầu là tán cây rộng lớn bạt ngàn. Dưới gốc cây, Thời Tinh, quản lý cùng một nhóm quân nhân toát ra khí thế áp người đều đang nhìn chính cậu.

Thời Nhiễm chưa từng chứng kiến cảnh tượng như vậy, trong lòng không khỏi thấp thỏm.

Sau khi quản lý để Thời Nhiễm chào Trì Diệu, Thời Tinh liền gọi người bạn đang bất an của mình đến bên cạnh.

“Cậu cứ làm theo lời mình nói là được, những chuyện khác để sau mình sẽ giải thích.” Thời Tinh hạ giọng nói.

Thời Nhiễm nhìn khoang y tế gần đó, nơi tinh thần lực đang dao động bất thường, chần chừ hỏi: “Là muốn cứu người sao?”

Thời Tinh gật đầu: “Tình huống đặc biệt.”

Mọi người đã có mặt đầy đủ, Thời Tinh dẫn Thời Nhiễm đến cạnh khoang y tế, rồi bảo tất cả những người còn lại lùi ra xa.

Trì Diệu và Thiếu tướng Phù Thanh, người đang dựng lớp chắn tinh thần lực bảo vệ Thời Tinh, lại không hề nhúc nhích. Người trước thì không ai dám lên tiếng, còn với người sau, Thời Tinh lịch sự nói: “Thiếu tướng, tôi sắp mở khoang y tế, phiền ngài thu lại tinh thần lực.”

Phù Thanh vẫn còn do dự, Trì Diệu tiến lên gần Thời Tinh một bước: “Thu lại đi.”

Có Bệ hạ ở đây, Thời Tinh chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện, Phù Thanh thu lại tinh thần lực rồi cũng lùi sang một bên.

Trước khi bắt đầu, Thời Tinh giải thích với Trì Diệu: “Tinh thần lực xoa dịu của Cây Mẹ có tác dụng với Thượng tướng, chỉ là vẫn chưa đủ, cần được tăng cường thêm một chút.”

Nói xong, Thời Tinh mở khoang y tế, ngay khoảnh khắc tinh thần lực hỗn loạn bùng phát quét qua Thời Tinh và Thời Nhiễm, tinh thần lực hùng hậu và dồi dào của Cây Mẹ cũng theo sát mà đến bao phủ lấy Thời Tinh, Thời Nhiễm và cả khoang y tế gần đó.

Hai luồng sức mạnh giằng co với nhau, ban đầu còn ngang sức ngang tài, nhưng theo tinh thần lực của Cây Mẹ không ngừng tăng lên, sự hỗn loạn dần bị áp chế chặt dưới ngưỡng năng lượng không thể bùng phát.

Không đợi Trì Diệu hỏi, Thời Tinh đã chủ động giải thích: “Người Lam Tinh ở trong phạm vi của Cây Mẹ đều sẽ được Cây Mẹ cảm nhận và che chở. Tôi lại vừa mới bước vào kỳ trưởng thành, là lúc yếu nhất, Cây Mẹ sẽ không để Thượng tướng Phí uy hiếp đến tôi và Thời Nhiễm.”

Nói cách khác, chỉ cần Thời Tinh và Thời Nhiễm không rời khỏi vị trí, tinh thần lực của Cây Mẹ sẽ liên tục áp chế trạng thái mất kiểm soát.

Trì Diệu như có điều suy nghĩ: “Vậy sau này cũng có thể dùng cách này để hỗ trợ điều trị sao?”

Biết đối phương sẽ hỏi như vậy, Thời Tinh chỉ đáp: “Việc liên tục áp chế trạng thái rối loạn tiêu hao tinh thần lực của Cây Mẹ nhiều hơn việc chống lại ảnh hưởng của trạng thái mất kiểm soát. Nếu Cây Mẹ cảm nhận được không thể tiếp tục áp chế nữa, nó sẽ lập tức thu hồi tinh thần lực đang dùng để áp chế, rồi chuyển sang tập trung bảo vệ tôi và Thời Nhiễm.”

Nói cách khác—-

“Muốn dùng cách này thì nhất định phải có một người Lam Tinh có thể theo dõi rõ tình trạng của biển tinh thần.”

Không chỉ cần một người Lam Tinh chưa bước vào kỳ trưởng thành, mà còn cần người đó có năng lực cảm nhận biển tinh thần cực kỳ mạnh…… hai điều kiện này vốn mâu thuẫn với nhau. Mà nếu dùng trị liệu sư để theo dõi, thì tại sao không để trị liệu sư trực tiếp chữa trị luôn?

Nhận ra đây chỉ là biện pháp đặc biệt có thể áp dụng trong tình huống trước mắt, Trì Diệu đổi chủ đề: “Còn điều gì chúng tôi có thể phối hợp không?”

Thật sự có.

Thời Tinh nói: “Có thể chỉ để lại một, hoặc hai người ở đây được không? Tiếp theo chúng tôi phải dốc sức bổ sung tinh thần lực cho Thượng tướng, cần phải tập trung.”

À, là chê bọn họ đông người, vướng víu.

Trì Diệu gật đầu, không bao lâu sau, ngoài quản lý, bác sĩ, anh và Phù Thanh, thì tất cả những người còn lại đều rời khỏi khu vực bên trong.

Phù Thanh mang một chiếc ghế dựa đến, Trì Diệu ngồi xuống, Thời Tinh liền biết đối phương sẽ ở lại canh chừng.

Thời Tinh không biết quan hệ giữa Thượng tướng Phí và Trì Diệu, nhưng quản lý thì hiểu rõ. Ông đưa tay lau mồ hôi vốn không hề tồn tại trên trán, chỉ lặng lẽ cầu mong người em họ của Bệ hạ có thể vượt qua.

Thời Tinh hướng dẫn Thời Nhiễm chạm vào biển tinh thần của bệnh nhân. Trước chênh lệch tinh thần lực quá lớn, hai người nhanh chóng rơi vào trạng thái làm việc quá tải.

Trong tay mỗi người đều cầm tinh thạch. Chưa đầy một tiếng, Thời Tinh đã phát hiện tinh thạch được thay đến hai lượt.

Những nguồn năng lượng ấy không giống như bị cậu hấp thu, mà giống như chỉ tạm thời lưu lại trong cơ thể cậu một lúc.

Thời Tinh nhìn sang chiếc giỏ đựng tinh thạch, Trì Diệu tưởng cậu phát hiện cấp bậc tinh thạch phía sau đã được thay đổi, liền lên tiếng: “Được tháo từ khoang năng lượng của chiến hạm xuống, các cậu cứ sử dụng, đủ dùng.”

Lúc này Thời Tinh mới nhận ra tinh thạch đã được thay đổi.

Bốn giờ sáng, Thời Tinh và Thời Nhiễm đều mồ hôi đầm đìa, trông như vừa được vớt lên từ dưới nước. Sau khi xin phép Trì Diệu, Thời Tinh kéo Thời Nhiễm nghỉ ngơi nửa tiếng.

Gần 6 giờ, Thời Nhiễm đột nhiên quay đầu, nhìn thấy gương mặt trắng đến gần như trong suốt của Thời Tinh thì giật nảy mình. Cậu ta định bảo Thời Tinh nghỉ một lát, lại thấy người kia khẽ lắc đầu.

“Mình vẫn chịu được, mình nghỉ thì chưa chắc ngài ấy chịu được.”

Thời Nhiễm nghiến răng một cái, tiếp tục cố gắng.

Đến chính Thời Tinh cũng không ngờ, cơ thể 20 tuổi lại một lần nữa phải trải nghiệm trạng thái trước khi chết. Cơ thể nhẹ hẫng, xem ra cậu vẫn đánh giá quá cao bản thân vừa mới bước vào kỳ trưởng thành.

“Không đến được 7 giờ đâu, 6 giờ rưỡi, nếu trị liệu sư còn chưa đến thì chỉ có thể phó mặc cho số phận.”

Thời Tinh đưa ra lời cảnh báo cuối cùng, nói chuyện chỉ còn lại tiếng thở.

Trì Diệu nhìn thiết bị liên lạc một cái rồi xoay người rời đi.

Khi một luồng tinh thần lực dịu dàng mà mạnh mẽ xuất hiện, gần như gấp nhiều lần tinh thần lực của Thời Tinh và Thời Nhiễm phủ xuống người Thượng tướng Phí, trong lòng Thời Tinh chợt nhẹ nhõm.

Cậu biết, trị liệu sư mà bọn họ chờ đợi suốt đêm đã đến gần.

Chốc lát sau, Trì Diệu cùng trị liệu sư ngồi chiến hạm cỡ nhỏ đến nơi.

Thời Tinh đã sử dụng thiên phú suốt cả đêm, đầu óc mơ màng đến mức gần như không còn tỉnh táo. Trị liệu sư nhanh chóng tiến lên kiểm tra Thượng tướng Phí. Từng luồng tinh thần lực mạnh mẽ, sáng rõ không ngừng phủ xuống, phối hợp với sức mạnh của Cây Mẹ, cuối cùng cũng hoàn toàn xoa dịu biển tinh thần đang hỗn loạn.

Thời Tinh nhìn cảnh ấy, trong lòng dâng lên niềm ngưỡng mộ, đây chính là trị liệu sư mạnh mẽ sao?

Nhận ra nơi này đã không còn cần đến mình nữa, cuối cùng Thời Tinh cũng buông lỏng hơi sức vẫn luôn gắng gượng.

Trì Diệu lặng lẽ nhét một nắm tinh thạch vào tay Thời Tinh, nhưng ngay khoảnh khắc chạm phải nhiệt độ trên da cậu, đồng tử anh bỗng co rút.

Đã mệt đến cực hạn, ý thức Thời Tinh hoàn toàn mơ hồ. Cảm nhận được tinh thần lực cấp cao đến gần, cơ thể cậu theo bản năng mất kiểm soát lần theo cổ tay Trì Diệu chạm lên trên, hấp thu tinh thần lực của anh.

Sắc mặt quản lý lập tức thay đổi, vừa bước lên một bước thì đã bị ánh mắt của Trì Diệu giữ chặt tại chỗ: “Đợi cậu ấy.”

Tiếp đó, quản lý tận mắt chứng kiến Bệ hạ không hề né tránh, mặc cho người Lam Tinh vừa bước vào kỳ trưởng thành bị tinh thần lực của mình hấp dẫn, không khống chế được mà cả người đều chui vào lòng ngài.

Không ai biết cảnh tượng vừa giày vò vừa khó xử ấy kéo dài bao lâu, bàn tay đang nắm chặt bỗng buông lỏng, Trì Diệu phát hiện Thời Tinh đã dựa vào người mình hôn mê bất tỉnh.

“Giường cấp cứu ở đâu?”

Phù Thanh chỉ về một hướng, vừa định bước lên giúp thì thấy Trì Diệu đã bế thẳng Thời Tinh lên, nhanh chóng sải bước lướt qua bên cạnh mình.

—-

Lời tác giả:

Công bế bé con.jpg (không phải đâu)

Ừm, chắc mọi người cũng nhận ra rồi, bé Tinh là một tiểu yêu tinh chuyên hút tinh thần lực.

0 0 đánh giá
Đánh giá
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x