Thời Tinh trở về Tổ Cây.
—-
Thời Tinh mơ mơ màng màng lơ lửng giữa không trung, cảnh vật xung quanh từ nơi cậu ngã xuống nhanh chóng lùi ngược về sau.
Lùi về Đế đô, rồi trở lại Công viên trung tâm, Thời Tinh nhìn thấy sau khi mình rời đi, người đàn ông ngồi ở đó cũng ho vài tiếng. Không giống cậu ho không ngừng, anh chỉ ho vài tiếng rồi buông tay xuống, trên lòng bàn tay đã vương vài đốm máu đỏ sẫm. Người đàn ông vẫn bình tĩnh, nhưng những người bên cạnh anh thì đồng loạt quỳ rạp xuống, liên tục khẩn cầu anh quay về xe bay nghỉ ngơi.
Sức khỏe của đối phương cũng không tốt sao?
Ý nghĩ ấy vừa thoáng hiện lên, dòng chảy ngược vẫn không ngừng tiếp diễn. Thời Tinh nhìn thấy trước đó nữa, là một hàng chiến cơ màu đen uy nghiêm khí thế hộ tống chiếc xe bay sang trọng mang huy hiệu Hoàng gia đáp xuống Công viên trung tâm.
Cửa khoang mở ra, tùy tùng đẩy người đàn ông ngồi trên ghế bay xuống. Đúng khoảnh khắc đối mặt với Thời Tinh, đối phương như có điều cảm nhận được, ngẩng đầu nhìn về phía trước, đôi mắt xám khói chạm vào ánh mắt Thời Tinh. Trong thoáng chốc, Thời Tinh có cảm giác như đối phương thật sự nhìn thấy mình.
Ngay giây tiếp theo, đối phương đi thẳng xuyên qua người cậu.
Sau khi mất đi năng lực, Thời Tinh một lần nữa với thân phận trị liệu sư cảm nhận được một luồng tinh thần lực khổng lồ và hỗn loạn.
Cậu chưa từng thấy tinh thần lực nào mạnh đến như vậy.
Đồng thời, cậu cũng chưa từng thấy một biển tinh thần nào tồi tệ đến thế, có thể nói là chi chít vết thương.
Người bình thường khi rối loạn đến mức này thì đã sớm không còn sống nữa.
Người này……
Chưa kịp suy nghĩ sâu hơn, bông tuyết lại cuốn theo Thời Tinh tiếp tục trôi ngược về trước.
Lúc cậu vừa rời khỏi phủ Thân vương, ngay sau đó, người hầu đã tìm được Lục Luật và trả lại chiếc hộp cho đối phương.
Vẻ kinh ngạc trên gương mặt Lục Luật khiến Thời Tinh quay mặt đi.
Thời gian tiếp tục trôi ngược, trước mắt cậu lại hiện lên cảnh Lục Luật và Tất Thư thân mật trò chuyện.
Rồi tiếp tục ngược về trước là vị nhân viên y tế phụ trách chăm sóc Thời Tinh không nỡ giấu giếm, nên vào hai ngày trước hôn lễ đã báo tin cho cậu. Vừa nghe được tin ấy, Thời Tinh ngẩn người hồi lâu vẫn không thể hoàn hồn.
Lại tiếp tục ngược về trước……
Rồi lại tiếp tục……
Dòng chảy ngược của thời gian không ngừng đẩy Thời Tinh quay về quá khứ, không cho cậu bất kỳ cơ hội chống cự nào.
Từ chỗ nằm liệt giường vì bệnh tật, cơ thể yếu ớt của cậu dần hồi phục theo dòng thời gian đảo ngược, tinh thần cũng khá lên, từ từ có thể đứng dậy đi lại.
Tần suất Lục Luật liên lạc với cậu cũng dần nhiều hơn theo từng bước thời gian quay ngược.
Quay trở lại trận chiến ba năm trước, cậu cảm nhận được năng lực đã mất một lần nữa tràn ngập khắp cơ thể……
Cậu vất vả theo học cùng Lục Luật tại trường quân sự, đặc tính chủng tộc khiến cậu chịu không ít khổ sở trong các bài kiểm tra thể lực……
Cả cuộc đời lướt qua trước mắt như cưỡi ngựa xem hoa, vụt đi trong tiếng gió. Không biết đã bao lâu trôi qua, Thời Tinh nhìn thấy khoảnh khắc mình không chút do dự ký tên vào đơn ghép đôi trong Tổ Cây. Người quản lý lộ vẻ lo lắng, còn cậu khi ấy lại tràn đầy mong chờ và khát vọng.
Nhìn cảnh tượng ấy, trong lòng Thời Tinh dâng lên một cảm giác mệt mỏi và bất lực.
Tiếp tục ngược về trước, kỳ trưởng thành đặc biệt của người Lam Tinh sắp đến. Trước ngày ghép đôi, có một đêm bầu trời đầy sao trên thành An rực rỡ lạ thường. Đột nhiên, Thời Tinh không muốn tiếp tục quay ngược nữa.
Ngay khoảnh khắc ý nghĩ ấy xuất hiện, những bông tuyết xào xạc bên cạnh bỗng đứng yên, cậu hòa làm một với chính mình trong quá khứ. Dưới sự bao phủ của tinh thần lực dịu dàng từ Cây Mẹ, sau khi ngắm xong bầu trời đầy sao, cậu trở về căn phòng trong Tổ Cây, nơi mình sinh ra và lớn lên.
Đủ rồi, Thời Tinh không muốn sống lại cuộc đời ngắn ngủi của mình thêm lần nào nữa.
Đã đủ rồi.
Đến đây, cậu đã mãn nguyện.
*
Ánh sao len qua khung cửa sổ, Thời Tinh cùng chính mình trong quá khứ chìm vào giấc ngủ say.
Những tia nắng mặt trời chiếu lên mí mắt, Thời Tinh khẽ nhíu mày, phản ứng đầu tiên của cậu là bệnh viện nào mà lại sáng thế này.
Mở mắt ra, khung cảnh phòng cấp cứu như cậu tưởng tượng lại không hề tồn tại, Thời Tinh…… đã nhìn thấy căn phòng trong Tổ Cây của mình.
Cậu vẫn chưa tỉnh sao?
Cậu……
Rầm rầm rầm, tiếng cửa phòng bị gõ thật mạnh.
“Thời Tinh, có ở đó không? Quản lý bảo mình sang hỏi sao cậu chưa đi điểm danh? Có phải trước khi bước vào kỳ trưởng thành cơ thể thấy không khỏe không?”
Giọng nói quen thuộc khiến Thời Tinh sững người.
Ngay sau đó, Thời Tinh chẳng buồn chỉnh trang lại bản thân đã vội vàng lao đến mở cửa.
Người bạn duy nhất của Thời Tinh trong Tổ Cây, Thời Nhiễm, người đã bỏ mạng không còn cả thi thể trong một trận thú triều nhiều năm trước, giờ đây đang sống sờ sờ đứng trước mặt cậu. Đồng tử Thời Tinh khẽ run lên, cổ họng cũng nghẹn cứng.
Ngay lúc cậu sợ rằng chỉ cần mình cất tiếng, giấc mộng này sẽ lập tức tan biến, thì bàn tay của Thời Nhiễm đã đặt lên trán cậu, khó hiểu hỏi: “Sao vậy? Khó chịu lắm à?”
Bàn tay áp lên mặt cậu…… có nhiệt độ.
Hơn nữa, Thời Tinh ngơ ngác nhìn các khớp ngón tay của đối phương, không dám tin……
Cậu lại một lần nữa cảm nhận được dòng chảy tinh thần lực vô cùng nhỏ bé.
*
Đây không phải là mơ.
*
Thời Tinh mất cả một buổi sáng mới tiêu hóa được sự thật rằng mình đã quay trở về trước thời kỳ trưởng thành.
Cảm xúc dao động quá dữ dội, đến khi lên đường tìm người quản lý, và đứng trước cửa phòng của đối phương, cậu mới hoàn toàn bình tĩnh lại.
Quản lý là người phụ trách Tổ Cây, chịu trách nhiệm chăm sóc toàn bộ người Lam Tinh trong Tổ Cây.
Đúng như dự đoán, quản lý gọi cậu đến là để hỏi thăm tình trạng sức khỏe.
Cái giá của việc sở hữu năng lực đặc biệt có lẽ là cơ thể người Lam Tinh bẩm sinh đã yếu ớt, rất khó nuôi. Nhất là nhóm người sắp được ghép đôi như họ, không biết sẽ bước vào kỳ trưởng thành bất cứ lúc nào, nên càng cần được chăm sóc cẩn thận hơn.
Thời Tinh tùy tiện tìm một cái cớ, nhưng quản lý vẫn hỏi han rất tỉ mỉ từng chuyện. Nhìn khung cảnh quen thuộc trước mắt, Thời Tinh cảm thấy mình dường như đã quên mất điều gì đó, nhưng vì đã quá lâu nên nhất thời không thể nhớ ra.
“Đúng rồi, hôm nay phủ Thân vương đã chính thức gửi đơn xin ghép đôi của con và thiếu gia Lục đến Tổ Cây.”
Sau khi hỏi xong tình huống của Thời Tinh, quản lý đột nhiên nói một câu như vậy.
“Con biết rồi đấy, thiếu gia của phủ Thân vương là Lục Luật từ nhỏ biển tinh thần của cậu ấy từng bị thương do một sự cố. Mỗi tháng, phủ Thân vương đều sẽ đưa cậu ấy đến Tổ Cây ít nhất một tuần để được tinh thần lực của Cây Mẹ xoa dịu, ngăn tình trạng chuyển biến xấu.”
Đương nhiên Thời Tinh biết, bởi vì khoảng thời gian Lục Luật ở Tổ Cây là học cùng người Lam Tinh, tiếp nhận nền giáo dục của Đế quốc.
Nói một cách chính xác thì ở một mức độ nào đó, Thời Tinh và Lục Luật đã lớn lên cùng nhau.
Có điều Tất Thư cũng vậy, chỉ khác ở chỗ, Thời Tinh là bạn học của Lục Luật tại Tổ Cây, còn Tất Thư là bạn học của Lục Luật ở Đế đô.
Quản lý nói: “Nhưng muốn chữa lành hoàn toàn biển tinh thần trước khi tiến hành phân cấp tinh thần lực, thì Lục Luật vẫn cần một trị liệu sư, Thượng nghị viện đã đặc cách phê chuẩn tư cách được ghép đôi của cậu ấy.”
“Nghe nói quan hệ giữa hai đứa rất tốt.”
Thời Tinh đại khái đã biết quản lý định nói gì.
“Ghép đôi là lựa chọn từ hai phía, một khi đã xác định, đối phương không chỉ phải là người chịu trách nhiệm đầu tiên đảm bảo các con vượt qua kỳ trưởng thành, mà trước khi năng lực hoàn toàn ổn định, toàn bộ tinh thạch, thú hạch và thú hạch cấp cao mà cơ thể các con cần với số lượng lớn đều phải do đối phương một mình cung cấp.”
Người quản lý nhìn Thời Tinh, cuối cùng cũng đi vào trọng tâm: “Từ trước đến nay con luôn rất ưu tú, nếu vượt qua được kỳ trưởng thành, con sẽ trở thành một trị liệu sư vô cùng xuất sắc.”
“Nếu con chọn Lục Luật, ta không nghi ngờ năng lực chu cấp của phủ Thân vương. Nhưng người Lam Tinh càng mạnh thì kỳ trưởng thành càng mong manh, các tình huống bất ngờ cũng càng nhiều. Theo kinh nghiệm của ta, con cần một người bạn đời chín chắn, trưởng thành, chứ không phải một thiếu niên bằng tuổi mình.”
Đúng vậy, người được ghép đôi với người Lam Tinh cũng chính là bạn đời của họ sau này.
—“Sau này cấp bậc tinh thần lực của Lục Luật chắc chắn sẽ không thấp.”
Đột nhiên, một câu trả lời đầy chắc chắn vang lên trong đầu cậu.
Đó là câu trả lời năm xưa của chính Thời Tinh dành cho quản lý.
Thời Tinh khẽ cụp mắt. “Ý thầy là không muốn con chọn Lục Luật sao?”
Quản lý đáp: “Quyền lựa chọn cuối cùng vẫn thuộc về con, Đế quốc sẽ quyết tâm bảo vệ quyền lợi của người Lam Tinh.”
“Đây chỉ là một lời khuyên, hai đứa đều là những đứa trẻ mà ta nhìn lớn lên, Tổ Cây và ta đều chân thành hy vọng tất cả người Lam Tinh có thể bình an vượt qua kỳ trưởng thành.”
Trước đây thầy cô phụ trách sinh hoạt cũng từng nói với ông rằng quan hệ giữa Thời Tinh và Lục Luật rất tốt.
Mà phản ứng của Thời Tinh lại như thế này……
Đang cảm thấy khó xử, quản lý còn đang cân nhắc có nên nói thêm vài câu hay không, thì Thời Tinh bỗng lên tiếng: “Thầy nói đúng.”
“Con sẽ nghiêm túc suy nghĩ.”
Trong ánh mắt kinh ngạc của quản lý, Thời Tinh liền rời đi.
Đồng thời, cuối cùng cậu cũng nhớ ra mình đã quên điều gì.
Mở thiết bị liên lạc bị mình bỏ quên, quả nhiên Thời Tinh nhìn thấy trong khung trò chuyện giữa cậu và Lục Luật đã có nhắc đến chuyện phủ Thân vương nộp đơn xin ghép đôi, hơn nữa, Lục Luật cũng đã bày tỏ rất rõ mong muốn được ghép đôi với cậu.
Nghĩ lại cũng thật buồn cười, đó chỉ là chuyện xảy ra tối hôm qua, khi ấy cậu mải ngắm sao, không ngờ mình lại quay trở về đúng thời điểm quan trọng đến vậy.
Vì cậu trọng sinh trở về, nên cuộc trò chuyện bị gián đoạn, cậu vẫn chưa trả lời lời đề nghị của Lục Luật.
Đợi mãi không thấy cậu hồi âm, cuối cùng Lục Luật chỉ nhắn một câu bảo sẽ chờ câu trả lời của cậu.
Vẫn chưa đồng ý…… như vậy cũng tốt.
Để mọi chuyện được thay đổi ngay từ đầu, không đi theo vết xe đổ nữa, như vậy sẽ tốt cho cả hai.
[Xin lỗi, tối qua ngắm sao mải quá nên quên trả lời cậu.]
[Chúng ta gặp nhau đi, nói trực tiếp.]
Lục Luật gần như trả lời ngay lập tức, đồng ý.
Hiện giờ đối phương đang ở Tổ Cây, Thời Tinh hẹn gặp trong Vườn Cây, nơi hai người thường xuyên gặp nhau.
*
Thời Tinh trở về phòng ngồi một lúc, dưới sự giúp đỡ của Thời Nhiễm, cậu dần làm rõ mốc thời gian và tình hình hiện tại của mình.
Trong đợt người Lam Tinh này có hơn mười người, hiện tại đều đang chờ được ghép đôi.
Những người sở hữu năng lực mạnh đã có người bước vào kỳ trưởng thành từ trước, còn phần lớn những người còn lại thì Tổ Cây dự đoán sẽ bước vào kỳ trưởng thành sau khi ghép đôi.
Việc ghép đôi sẽ được tiến hành trong một buổi tiệc chuyên biệt. Trước đó, Tổ Cây còn tiến hành một bài đánh giá thiên phú năng lực cho họ, sau đó quang não sẽ căn cứ vào kết quả đánh giá để đề cử đối tượng ghép đôi phù hợp nhất.
Hai ngày nữa sẽ tiến hành bài đánh giá.
Lúc bước vào Vườn Cây, trong đầu Thời Tinh vẫn đang suy nghĩ về những thông tin ấy. Đến khi nhận ra ánh sáng trước mặt bỗng tối đi một cách bất thường, cậu mới ngẩng đầu lên, không biết từ lúc nào đã có người đứng chắn trước mặt mình.
“Hôm nay cậu không đi điểm danh, chẳng lẽ đã bước vào kỳ trưởng thành rồi?” Gương mặt Vu Mãn lâu ngày không gặp lại xuất hiện trước mắt, vẫn khiến Thời Tinh chán ghét như trước. “Nhưng chẳng phải cậu có quan hệ rất tốt với thiếu gia Lục sao……”
Vu Mãn bước tới một bước, hạ thấp giọng chỉ để hai người nghe thấy: “Để được vào phủ Thân vương mà cậu cố tình nhịn đói để kéo dài kỳ trưởng thành, chẳng lẽ bây giờ lại đổi ý rồi?”
“……”
Rất tốt, lại thêm một chuyện nữa cậu đã quên mất.
Cảm nhận thử một chút, Thời Tinh xác nhận mình đúng là đang đói.
Là cơn đói đối với năng lượng.
Vì cơ thể sau khi sống lại khỏe hơn trước quá nhiều, nên ban đầu cậu không nhận ra.
Mà lý do Vu Mãn nói cũng không sai, Thời Tinh luôn là người nổi bật nhất, những người tham gia ghép đôi đa phần đều là nhân vật lớn của Đế quốc. Vì không muốn quá thu hút sự chú ý, để số liệu đánh giá của mình có vẻ “xứng đôi” với Lục Luật hơn, cậu quả thật đã cố ý khiến bản thân trở nên suy yếu.
Thật ra, ngay từ trước khi Lục Luật mở lời, cậu đã sớm chọn đối phương rồi.
Nhưng đó là chuyện của riêng cậu, không liên quan đến Vu Mãn.
Nghĩ vậy, Thời Tinh cũng nói như vậy, rồi lách người qua Vu Mãn định rời đi.
Khoảnh khắc hai người lướt qua nhau, cổ tay Thời Tinh bị một bàn tay giữ chặt lại.
“Đi gì mà đi, chột dạ à?”
Giọng Vu Mãn đầy vẻ khiêu khích, đột nhiên cảm nhận được một phần tinh thần lực bị rút đi, Thời Tinh ngẩng đầu nhìn Vu Mãn, bắt gặp ý cười trêu tức tràn ngập trong mắt cậu ta.
Vu Mãn cố ý.
Cậu ta đã bước vào kỳ trưởng thành, người Lam Tinh khi mới bước vào kỳ trưởng thành tinh thần lực sẽ cực kỳ bất ổn. Biểu hiện của sự bất ổn ấy chính là vô thức hấp thu mọi nguồn năng lượng mà chính mình chạm vào, bao gồm cả tinh thần lực.
Đây là kiến thức ai cũng biết, Vu Mãn không thể nào không biết, cậu ta rõ ràng là cố tình hấp thu tinh thần lực của cậu.
“Buông ra.”
Cảm nhận tinh thần lực tiếp tục suy yếu, ánh mắt Thời Tinh chợt lạnh xuống.
Vu Mãn khoa trương liếc nhìn phía sau lưng Thời Tinh một cái, cười tươi nói: “Chẳng phải cậu muốn mình yếu đi sao? Tôi đang giúp cậu đấy~”
Thời Tinh hiểu ngay hàm ý trong cái liếc mắt ấy của Vu Mãn, phía sau lưng cậu có người, hơn nữa còn là một người mà cậu rất để tâm.
Vu Mãn ỷ vào việc cậu phải giấu chuyện này trước người đó nên mới không chút kiêng dè hành động như vậy.
Nếu thật sự là Thời Tinh của năm đó, vì nghĩ cho lòng tự trọng của Lục Luật, quả thật cậu sẽ như ý Vu Mãn để cậu ta chiếm được chút lợi.
Đáng tiếc, cậu không còn là Thời Tinh của năm ấy nữa.
Suy nghĩ của cậu đã thay đổi, thậm chí, ngay cả năng lực của cậu cũng……
Khóe môi Thời Tinh chậm rãi cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt. “Chính cậu nói đấy nhé.”
Nụ cười ấy khiến tim Vu Mãn khẽ thắt lại, Thời Tinh lạnh giọng: “Đừng hối hận.”
Ngay giây tiếp theo, Thời Tinh chẳng những không giãy ra, mà còn lật tay nắm ngược lấy cổ tay Vu Mãn.
Vu Mãn bị hành động ấy của Thời Tinh làm cho ngẩn người. Trong kiểu đối đầu trực diện bằng tinh thần lực này, cho dù cả hai đều đã bước vào kỳ trưởng thành thì người có tinh thần lực mạnh hơn vẫn sẽ chiếm ưu thế. Bình thường thực lực của hai người vốn đã ngang nhau, huống chi Thời Tinh còn tự bỏ đói mình suốt một thời gian dài. Chẳng lẽ Thời Tinh thật sự cho rằng có thể lấy lại số tinh thần lực đã mất từ chỗ mình sao?
Vu Mãn vừa định mở miệng mỉa mai cậu không biết tự lượng sức mình, thì Thời Tinh khẽ nheo mắt, ngay sau đó, tinh thần lực khổng lồ trong cơ thể Vu Mãn không khống chế được mà bị rút đi……
Trong khoảnh khắc ấy, cậu ta há miệng nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Linh hồn cậu ta dường như cũng bị kéo ra khỏi cơ thể theo dòng tinh thần lực ấy……
Rầm—-
Đến khi Vu Mãn lấy lại ý thức, cậu ta mới phát hiện mình đã kiệt sức quỳ sụp xuống trước mặt Thời Tinh.
Không biết từ lúc nào, Thời Tinh đã buông tay cậu ta ra.
Gương mặt vốn tái nhợt giờ đã ửng hồng vì lượng lớn tinh thần lực tràn vào cơ thể. Ánh mắt Thời Tinh lướt qua Lục Luật đang đứng ngây người nhìn cảnh tượng trước mắt, rồi chậm rãi hạ xuống những ngón tay của Vu Mãn vẫn còn đặt trên cổ tay mình.
Thời Tinh lại mỉm cười, nụ cười ấy khiến Vu Mãn kinh hãi đến kinh hồn bạt vía: “Còn chưa chịu buông sao?”
Tác giả có lời muốn nói: Bình thường chương mới sẽ được cập nhật vào buổi tối.
