“Là thật, cậu yên tâm đi, đây là hiện thực, không phải thế giới vô hạn lưu.”
—
Minh Chiếu Lâm chấp nhận lời mời đi dạo đêm trong viện điều dưỡng của Lộ Hồi.
Chỉ là còn chưa kịp bước ra khỏi cửa, tiếng gõ cửa đã vang lên trước.
Lần này Minh Chiếu Lâm không trèo lên giường bệnh nữa, chỉ ngồi nhìn Lộ Hồi đi mở cửa.
Khoảnh khắc Lộ Hồi xoay người, vẻ lười nhác vốn có trên mặt Minh Chiếu Lâm hơi ngưng lại vài phần, ánh mắt sắc bén hơn một chút, giống như một thợ săn hờ hững đang để lộ tính công kích ở nơi con mồi không nhìn thấy.
Người này…….
Vừa rồi hắn chỉ khẽ vỗ lên vai cậu một cái mà thôi, cậu đã lập tức tỉnh lại.
Nhưng khoảnh khắc tỉnh dậy, không phải kiểu ngơ ngác hay bị giật mình.
Chỉ đơn thuần là tỉnh.
Ngoài khoảng dừng chưa tới một giây, cùng lắm là nửa giây kia ra, không có bất kỳ biểu cảm nào khác.
Cậu rất giỏi kiểm soát biểu cảm trên mặt mình.
Hơn nữa diễn xuất cũng rất tốt.
Minh Chiếu Lâm chỉ có thể dựa vào trực giác để phân biệt thật giả.
Nhưng trực giác của hắn chỉ là rất chuẩn, chứ không phải loại năng lực thần kỳ chính xác 100%. Muốn hoàn toàn dựa vào trực giác để xác định điều gì đó là chuyện không thể.
Thật sự là người chơi khu vực trung tâm?
Nhưng Minh Chiếu Lâm chắc chắn mình chưa từng nghe qua cái tên “Quân Triêu Mãn”.
Đương nhiên cậu có thể dùng tên giả.
Vấn đề là……
Minh Chiếu Lâm cảm thấy cậu không giống người chơi khu vực trung tâm.
Thậm chí không giống một người chơi kỳ cựu.
Thế nhưng lại mâu thuẫn ở chỗ biết nhiều chuyện như vậy, còn đặc biệt hiểu rõ hắn.
Thật sự có liên quan tới cái trò chơi chết tiệt này sao?
Đáy mắt Minh Chiếu Lâm lướt qua một tia sắc lạnh.
Lộ Hồi không biết chỉ vì ngủ một giấc buổi chiều mà lại khiến Minh Chiếu Lâm có thêm nhiều suy nghĩ như vậy.
Nhưng đại khái cũng đoán được một chút.
Cậu rất rõ biểu hiện của mình có phần không được “bình thường”, nhưng bình thường lại không phải chuyện tốt.
Cậu cần một cái móc câu để câu lấy sự tò mò của Minh Chiếu Lâm.
Tốt nhất là nếu sau này bọn họ lại gặp nhau trong phó bản khác, Minh Chiếu Lâm vẫn sẽ vì sự tò mò này mà nương tay với cậu.
Lộ Hồi mở cửa phòng bệnh ra, liền nhìn thấy Hứa Đình đang đứng ngoài cửa.
Là Hứa Đình mặc đồng phục màu trắng.
Hứa Đình ngọt ngào mỉm cười với cậu: “Bác sĩ Quân, đến giờ uống thuốc rồi.”
Cô ta đưa túi thuốc đóng kín cho Lộ Hồi, lại thuận miệng hỏi thêm một câu: “Hai người ăn cơm chưa? Viên thuốc buổi tối này không được uống khi bụng đói.”
Lộ Hồi hơi khựng lại, có chút bất ngờ.
Ngoài mặt cậu vẫn bình tĩnh: “Bữa tối sao? Chúng tôi vẫn chưa kịp đi ăn.”
“Ôi chao, như vậy sao được?”
Hứa Đình nói: “Lát nữa nhà ăn sẽ đóng cửa rồi…… Nhưng 7 giờ 30 là không được phép đi lại bên ngoài nữa.”
Cô ta có chút sốt ruột nhìn đồng hồ trên cổ tay, chợt nảy ra ý tưởng: “Hay thế này đi, bác sĩ Quân, tôi đi lấy giúp hai người hai phần cơm tối, hai người ăn trong phòng bệnh là được.”
Lộ Hồi cũng không ngờ lại có thể làm tới mức này.
Cậu chỉ dừng lại chưa tới nửa giây rồi mỉm cười đồng ý: “Được, cảm ơn cô.”
Hứa Đình xua tay: “Không có gì, vậy tôi đi trước đây.”
Nói xong, cô trực tiếp rời đi.
Tạm thời Lộ Hồi không nhìn ra điểm gì bất thường trên người cô ta, nhưng trong lòng lại càng thêm nghi hoặc.
Khi đóng cửa lại rồi xoay người, Lộ Hồi liền bắt gặp vẻ suy tư giống hệt mình trên mặt Minh Chiếu Lâm.
Lộ Hồi khá vui.
Cậu không phải kiểu người thích tự mình suy nghĩ trong im lặng, mà càng mong có người cùng nghe và cùng bàn bạc.
Đôi khi đang nói chuyện, sẽ nảy sinh thêm nhiều hướng suy nghĩ mới.
Lộ Hồi nói: “Trước đó tôi cảm thấy nhà ăn và thang máy đều có vấn đề, bởi vì dùng giấy màu hồng, không phù hợp với màu trắng, cho nên phải làm ngược lại.”
Cũng có nghĩa là phải đi thang máy sau 7 giờ tối hoặc tới nhà ăn dùng bữa, mới có thể nhận được manh mối gì đó.
“Nhưng Hứa Đình mặc đồng phục trắng lại bảo chúng ta ăn cơm ngay bây giờ, còn rất tích cực muốn giúp chúng ta lấy cơm……. Hiện tại màu sắc xuất hiện trên sân chơi chỉ có trắng và hồng, liệu mối quan hệ giữa trắng và hồng có thể không đối lập tới vậy…… Hay còn có màu thứ ba mà chúng ta chưa phát hiện ra?”
Minh Chiếu Lâm hơi nhướng mày: “Sao cậu lại nghĩ vậy?”
Lộ Hồi thành thật đáp: “Phó bản quy tắc thông thường sẽ xuất hiện vài màu chữ khác nhau, cần tự mình phân biệt màu nào đáng tin. Cũng sẽ có trường hợp một màu đáng tin, nhưng lại không hoàn toàn đáng tin.”
Cậu biết Minh Chiếu Lâm cũng biết điều này.
Bởi vì cuốn tiểu thuyết mà Lộ Hồi viết vẫn chưa dài, có thể nói là còn ở giai đoạn rất đầu.
Mặc dù ngay từ đầu cậu đã viết Minh Chiếu Lâm rất nổi tiếng bên ngoài khu vực trung tâm, nhưng thực tế hắn vẫn chưa đến mức tiếp xúc với khu vực trung tâm. Trong dự định của cậu, Minh Chiếu Lâm còn phải trải qua thêm một số chuyện ở “bên ngoài”, sau đó mới tiến vào khu vực trung tâm.
Minh Chiếu Lâm chỉ cố tình hỏi mà thôi.
Hắn muốn bắt thêm sơ hở từ lời nói của cậu.
Lộ Hồi cũng rất hài lòng với điều đó.
Minh Chiếu Lâm càng hứng thú với cậu, cậu càng an toàn.
Đương nhiên cũng có mặt xấu.
Dù sao vị này không phải người tốt lành gì, nếu bị hắn xem như con mồi……
Ừm, vẫn phải nhanh chóng vượt phó bản, cày phó bản để bản thân mạnh lên mới được.
Nghe Lộ Hồi nói vậy, Minh Chiếu Lâm cười một tiếng, không hỏi thêm gì nữa.
Động tác của Hứa Đình rất nhanh.
Chẳng bao lâu sau cô ta đã bưng hai khay cơm inox tới.
Đây cũng là lần đầu tiên Lộ Hồi nhìn thấy suất ăn của viện điều dưỡng.
Rất không tệ.
Món mặn món rau đầy đủ, còn có một bát canh.
Rau là rau lá xanh.
Phần thịt trong món mặn rất nhiều, chỉ là có vẻ cho hơi nhiều nước tương nên màu khá sẫm, nhưng ngửi rất thơm.
Lộ Hồi vốn chịu đói được.
Nhưng dù sao cũng đã cả ngày chưa ăn gì, ngửi thấy mùi thức ăn vẫn vô thức tiết nước bọt, yết hầu khẽ động.
Sau khi nhận hai khay cơm, Lộ Hồi cảm ơn rồi đóng cửa lại.
Tiếng bước chân của Hứa Đình dần xa.
Lộ Hồi đặt hai phần cơm lên bàn, hỏi ý kiến Minh Chiếu Lâm, người còn phải uống thuốc: “Thế nào?”
Minh Chiếu Lâm chìa tay ra trước mặt cậu.
Bàn tay thon dài rõ khớp xương ấy, dù ngửa lòng bàn tay lên vẫn khiến người ta cảm nhận được sự mạnh mẽ và đẹp đẽ. Đặc biệt là lòng bàn tay và đầu ngón tay đều phủ một lớp chai không hề mỏng, càng làm tăng cảm giác đầy sức mạnh.
Lộ Hồi hiểu ý hắn.
Cậu đặt thuốc vào tay Minh Chiếu Lâm, nhìn hắn trực tiếp uống thuốc khi bụng đói, rồi thấy hắn ra hiệu: “Đổ hai phần cơm này đi.”
Lộ Hồi liếc nhìn một cái: “Anh thấy có vấn đề à?”
“…… Cậu không thấy có vấn đề sao?” Minh Chiếu Lâm nhướng mày hỏi ngược lại.
Hắn nhìn Lộ Hồi.
Thần sắc trong đôi mắt đào hoa kia sâu không thấy đáy, vì vậy lại càng có vẻ mập mờ.
Đặc biệt là khi hắn hạ thấp giọng.
Khoảng cách giữa bọn họ không quá gần, cũng không quá xa, nhưng lại bị hắn biến thành cảm giác như những lời thì thầm giữa người yêu với nhau: “Cậu rõ ràng rất thèm.”
Lộ Hồi lùi lại nửa bước: “Bởi vì tôi chỉ là người bình thường, một ngày không ăn gì thì đói là chuyện rất bình thường.”
Cậu khựng lại rồi nói tiếp: “Nhưng nếu ngay cả anh cũng không nhịn được, vậy chứng tỏ hai phần thức ăn này thật sự có vấn đề.”
Minh Chiếu Lâm thầm nghĩ, quả nhiên là vậy.
Người này……
Lúc nào cũng quan sát phản ứng của hắn để đưa ra phán đoán.
Minh Chiếu Lâm hơi nghiêng đầu, có chút khó hiểu.
Vừa hay ánh mắt Lộ Hồi đang đặt trên hai khay cơm, không chú ý tới vẻ mặt của hắn, còn nói: “Nhưng tạm thời tôi không định đổ đi.”
Minh Chiếu Lâm khẽ “ồ” một tiếng: “Vậy thì cứ giữ lại đi.”
Hắn tùy ý đặt cốc nước trong tay xuống, rồi lại nằm lên giường: “Có điều tôi hy vọng nửa đêm sẽ không phải đi bắt một con mèo ham ăn nào đó bị câu mất hồn, lén lút ăn vụng sau lưng tôi ^^”
Lộ Hồi: “……”
Cậu rất chân thành: “Anh có thể nói chuyện bình thường được không?”
Không ngờ Minh Chiếu Lâm lại gật đầu: “Được, nói cho tôi biết tên thật của cậu.”
“…… Quân Triêu Mãn.”
Lộ Hồi vẫn là ba chữ đó, nhưng bổ sung thêm một câu: “Đó đúng là tên của tôi.”
Chỉ là một cái tên khác mà thôi.
Minh Chiếu Lâm nhìn Lộ Hồi chăm chú suốt 10 giây.
Lộ Hồi vẫn giữ tư thế nhàn nhã, bình thản nhìn lại.
Thật ra cậu rất tò mò không biết trực giác của Minh Chiếu Lâm có “kích hoạt” hay không.
Dù sao Minh Chiếu Lâm cũng là một con hồ ly rất biết diễn kịch.
Nhưng đáp án cuối cùng chỉ có thể tự hắn đoán lấy.
Dù sao thì Minh Chiếu Lâm chỉ như có điều suy nghĩ mà khẽ gọi một tiếng: “A Mãn.”
Ngón tay đang đặt trong túi áo của Lộ Hồi bất giác khẽ co lại.
Sau đó cậu thấy Minh Chiếu Lâm đột nhiên bật cười.
Gương mặt vốn đã quá mức xuất chúng kia lập tức hoàn mỹ diễn giải bốn chữ “kinh tâm động phách”. Giọng nói của hắn cũng trầm xuống đôi phần: “A Mãn.”
Lộ Hồi ngước mắt nhìn hắn.
Vốn định nói có thể phiền hắn đổi cách xưng hô khác được không.
Nhưng vừa đối diện với đôi mắt đào hoa đầy ý cười kia, lại không nói ra được.
Haiz.
Cậu thật sự rất thích gương mặt này của Minh Chiếu Lâm, cũng rất thích tính cách đó.
Dù sao đây cũng là nam chính mà cậu yêu thích nhất trong tất cả những nhân vật mình từng viết.
Hơn nữa cậu quả thật thường xuyên mơ thấy mình sát cánh chiến đấu cùng hắn …….
Thôi vậy.
Chỉ là một cách gọi mà thôi.
Lộ Hồi ngồi xuống ghế, diễn trọn vẹn phong thái của một đại lão không hề sợ Minh Chiếu Lâm: “Nếu anh không ngủ được thì để tôi ngủ thêm một lát.”
Giấc mơ vừa rồi khiến cậu cảm giác như chưa hề được ngủ.
Dù sao bọn họ chắc chắn phải đợi sau 8 giờ mới hành động, tiện thể còn phải tới nhà ăn xem thử.
Chi bằng tranh thủ ngủ bù một chút.
Minh Chiếu Lâm cũng không ngăn cản Lộ Hồi.
Nhưng lần này, lúc tỉnh dậy, Lộ Hồi lại không nhìn thấy Minh Chiếu Lâm đâu nữa.
Lộ Hồi có một năng lực rất lợi hại.
Đó là nếu trong lòng nghĩ mình sẽ ngủ một tiếng rồi tỉnh, thì một tiếng sau nhất định sẽ tỉnh dậy.
Cho nên khi mở mắt ra, vừa nhìn đồng hồ cậu đã thấy thời gian là [19:44].
Lúc đi ngủ là [18:46].
So với một tiếng chỉ chênh lệch rất nhỏ.
Lộ Hồi nhìn chiếc giường bệnh trống không, nhất thời không biết có nên vui vì ít nhất lần này mình tỉnh lại trên ghế hay không.
Cậu vẫn véo mạnh vào chân mình.
Vẫn là cảm giác đau tới mức nước mắt muốn trào ra.
Lộ Hồi khẽ thở ra một hơi.
Đúng lúc nghe thấy tiếng gõ cửa phòng bệnh.
Theo bản năng cậu lập tức căng thẳng.
Sau đó lại nghe thấy một giọng nói từ ngoài cửa: “A Mãn?”
Là giọng nói rất quen thuộc.
Thành Phi.
Lộ Hồi bất giác thả lỏng hơn một chút.
Cửa bị đẩy ra.
Thành Phi “ồ” lên một tiếng rồi bật đèn.
Căn phòng tối tăm lập tức sáng trưng.
Ánh sáng cũng khiến Lộ Hồi hơi nheo mắt lại.
Thành Phi đi tới.
Không khác gì trong ký ức của Lộ Hồi.
Anh là một anh chàng khá đẹp trai, không quá cao, 1m79, đi giày vào thì 1m8.
Nhưng thân hình rất rắn chắc.
Dù sao cũng là cảnh sát.
“Cậu không bật đèn mà ngồi đây làm gì vậy?”
Lộ Hồi không trả lời.
Thành Phi cũng không để ý.
Anh ngồi xuống mép giường, đặt túi trái cây mang tới lên bàn, lấy ra một quả quýt rồi chậm rãi bóc vỏ: “Hôm nay tình hình thế nào?”
Hàng mi của Lộ Hồi khẽ động.
Giọng nói rất khẽ: “…… Em lại mơ thấy mình tiến vào cuốn tiểu thuyết đó.”
Thành Phi khựng lại một chút: “…… Lại đi phó bản cùng nhân vật cậu viết ra đó à?”
Lộ Hồi khẽ đáp: “Ừ.”
Cậu có chút hoảng hốt nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết đã lặp lại câu này bao nhiêu lần: “Em hình như sắp không phân biệt nổi đâu là hiện thực, đâu là giấc mơ nữa rồi. Em luôn cảm thấy anh ấy thật sự tồn tại…… Anh ấy thật sự rất chân thực.”
Thành Phi lo lắng nhìn cậu, nhẹ nhàng khuyên nhủ: “A Mãn, đừng nghĩ tới chuyện đó nữa. Cậu cứ yên tâm điều trị, uống thuốc đúng giờ……”
“Thành Phi.” Lộ Hồi ngắt lời anh: “Anh có thể đừng quản em nữa được không?”
Thành Phi: “……”
Động tác bóc quýt của anh khựng lại, cứ thế lặng lẽ nhìn Lộ Hồi.
Lộ Hồi nhếch khóe miệng: “Anh biết mà, loại người như em, cho dù chữa khỏi rồi ra ngoài cũng chẳng có ý nghĩa gì, chi bằng cứ ở đây tự sinh tự diệt.”
Môi Thành Phi khẽ động.
Lộ Hồi nói: “Có gì thì cứ nói đi, đừng nghẹn trong lòng.”
Giọng điệu Thành Phi vô cùng chân thành: “Anh chỉ muốn biết cậu có muốn biến thành người nằm giường bên cạnh, ngày nào cũng đầu tóc bù xù, vừa ngây ngô cười hì hì không?”
Lộ Hồi: “……”
Rất tốt.
Không muốn.
Thành Phi tách quả quýt ra, nếm thử một múi.
Rất ngọt.
Lúc này anh mới đưa phần còn lại cho Lộ Hồi: “Được rồi, đừng suy nghĩ lung tung nữa. Mẹ cậu nói vài hôm nữa sẽ tới thăm cậu, hỏi cậu có muốn ăn gì không, cô ấy sẽ làm cho cậu.”
Lộ Hồi: “……”
Cậu chậc một tiếng: “Mọi người phiền thật đấy, anh chỉ hơn em có 10 tuổi, pháp luật còn không cho anh nhận nuôi em, thế mà anh cứ nhất quyết coi em như con trai. Anh tự nhìn xem, nói ra ngoài có ai tin anh có đứa con trai đẹp trai như em không?”
Thành Phi: “?”
Anh nổi giận: “Hồi đó anh cũng là nam thần trường học đấy!”
Anh lại lẩm bẩm: “Hơn nữa lúc lần đầu tiên gặp cậu, cậu gầy tới mức chẳng khác gì đứa trẻ 6 7 tuổi. Khi đó nếu anh cố gắng một chút thì cũng không phải không thể có đứa con 6 7 tuổi.”
Lộ Hồi qua loa đáp: “Vâng vâng vâng.”
Cậu lại nói: “Anh nói với chị Doãn là em muốn ăn cánh gà kho.”
“Được.”
Thành Phi lại ở lại với Lộ Hồi thêm một lúc.
Nhưng thời gian thăm bệnh có hạn, anh chưa ngồi được mười phút đã phải đi.
Lộ Hồi gọi anh một tiếng: “Thành Phi.”
Thành Phi dừng bước, quay đầu nhìn cậu: “Sao thế?”
Đôi mày khẽ động, yết hầu Lộ Hồi cũng trượt lên xuống một cái: “Anh là thật sao?”
Thành Phi biết cậu lại phát bệnh rồi, không khỏi khẽ thở dài: “Là thật, cậu yên tâm đi, đây là hiện thực, không phải thế giới vô hạn lưu.”
Lộ Hồi khẽ nói: “Nếu một ngày nào đó em biến mất, anh sẽ buồn chứ?”
Thành Phi lập tức cảnh giác: “Cậu biến mất? Cậu muốn làm gì?”
“Anh đừng căng thẳng.”
Lộ Hồi đùa: “Em chỉ giả sử thôi. Ví dụ như em xuyên vào cuốn tiểu thuyết mình viết thì sao?”
Thành Phi thở phào nhẹ nhõm, lại cảm thấy bất lực, cũng nửa đùa nửa thật: “Vậy thì anh sẽ tìm cách xuyên qua đó, rồi tới kéo cậu ra.”
Trong chốc lát, Lộ Hồi không nói gì.
Cậu cảm thấy Thành Phi nói ra những lời như vậy thật sự không có gì bất ngờ.
Anh quá cứng đầu.
Đây cũng là lý do tới giờ anh vẫn chỉ là phó đội trưởng.
Lộ Hồi biết Thành Phi sẽ không nghe.
Nhưng cậu vẫn muốn nói cho anh biết: “Không cần đâu, em sẽ cố gắng tự nghĩ cách ra ngoài.”
Cậu mỉm cười, giọng điệu khiến người ta không phân biệt được thật giả: “Dù sao em vẫn còn rất nhiều chuyện chưa làm.”
Sau khi Thành Phi rời đi, ngay khoảnh khắc cánh cửa khép lại, Lộ Hồi hơi cụp mắt xuống.
Cậu cảm giác như đèn trong phòng vừa nhấp nháy một cái.
Hoặc cũng có thể là có thứ gì đó vừa lướt qua trước mắt.
Tóm lại, vào khoảnh khắc ngẩng đầu lên, cậu liền đối diện với một bàn tay.
Minh Chiếu Lâm hơi nhướng mày, rút tay về: “Cậu tỉnh lại đúng lúc thật đấy, tôi còn đang định gọi cậu.”
Lộ Hồi bình tĩnh liếc nhìn chiếc đồng hồ điện tử màu đỏ như máu, tận mắt nhìn nó nhảy thành [19:57].
Lần này Lộ Hồi chủ động hỏi Minh Chiếu Lâm: “Vừa rồi anh có ngủ không?”
Minh Chiếu Lâm hơi nghiêng đầu: “Chợp mắt một lát, uống thứ thuốc đó xong cứ thấy hơi buồn ngủ, có lẽ thật sự là thuốc điều trị tâm thần.”
Lộ Hồi lại hỏi: “Anh có nằm mơ không? Anh mơ thấy gì?”
Minh Chiếu Lâm cong khóe môi, trông có vẻ tâm trạng rất tốt: “Ôi chao, cũng không mơ thấy gì đặc biệt cả, không biết nên gọi là ác mộng hay gì nữa, dù sao cũng rất chân thật.”
Lộ Hồi: “……”
Cậu thật sự hối hận vì đã viết Minh Chiếu Lâm thành người thù dai nhớ lâu như vậy.
Lộ Hồi vừa bất lực, lại vừa thấy buồn cười một cách khó hiểu: “…… Đại lão, lúc trước là tôi sai, tôi không nên giấu giếm, chúng ta trao đổi thông tin một chút được không? Anh cũng mơ thấy Viện điều dưỡng 444 đúng không? Hơn nữa thân phận của anh là bác sĩ?”
