Chương 3

“…… Mọi người, có nghe thấy âm thanh gì không?”

—–

Lộ Hồi gõ cửa phòng bệnh có ghi [Phòng số 12].

Minh Chiếu Lâm mang dáng vẻ chẳng liên quan gì đến mình mà đi theo phía sau cậu khoảng 60cm, khoảng cách này vừa là khoảng cách an toàn, cũng có thể là khoảng cách nguy hiểm.

Vế trước là chỉ cần Lộ Hồi chạy nhanh thêm hai bước là có thể thoát khỏi phạm vi với tới của Minh Chiếu Lâm, vế sau là chỉ cần Minh Chiếu Lâm muốn ra tay với Lộ Hồi, giơ tay lên là có thể bóp gãy hoặc chặt đứt cổ cậu.

Lộ Hồi tin rằng chắc chắn mình sẽ không phản ứng kịp.

Hành lang rất dài và hẹp, hơn nữa vì ánh sáng mờ tối nên bầu không khí kinh dị được kéo căng hết mức.

Mấy tiếng gõ cửa này vang lên, không biết sẽ khiến thần kinh của bao nhiêu người căng chặt.

Nhưng Lộ Hồi vẫn khá bình tĩnh.

Bởi vì cậu biết, nếu xảy ra chuyện, Minh Chiếu Lâm nhất định sẽ cứu mình.

Quan hệ trói buộc thật hay, quan hệ trói buộc quá tuyệt, quan hệ trói buộc khiến cả tên cuồng sát cũng phải biến thành thiên sứ hộ mệnh.

Lộ Hồi ngắt quãng gõ cửa gần nửa phút, đối phương mới rốt cuộc mở cửa, nhưng cũng chỉ hé một khe nhỏ, thò đầu ra nhìn qua khe cửa, trông vô cùng căng thẳng.

Lộ Hồi chú ý thấy trên trán hắn ta lấm tấm mồ hôi, suy đoán phần lớn là người mới, bèn dùng giọng điệu cũng mang vài phần hoảng hốt mà hỏi: “Cái đó…… Các anh là người chơi phải không?”

Minh Chiếu Lâm ở phía sau cậu khẽ cười khẩy trước màn đổi sắc mặt của cậu.

Lại vừa khéo chứng thực thân phận người mới của Lộ Hồi.

Người chơi mới phía sau cửa cũng thả lỏng hơn một chút: “…… Phải.”

Hắn ta do dự một lát, kéo tay nắm cửa rồi nói với người phía sau: “Anh Hạ, có người chơi tìm tới rồi.”

Bên trong lập tức vang lên tiếng đáp khá lớn: “Ai biết có phải người chơi thật hay không! Nội quy ghi không được ra khỏi phòng bệnh! Mau đóng cửa lại!”

Người chơi mới còn chưa kịp động, Minh Chiếu Lâm đã bước lên một bước, trực tiếp đạp văng cửa phòng.

Người chơi kia đương nhiên ngã ngồi phịch xuống đất, đau đến nhe răng trợn mắt kêu lên một tiếng, cửa cũng bị đá tung.

Lộ Hồi khẽ “oa” một tiếng trong lòng, nhìn Minh Chiếu Lâm thản nhiên thu chân về, rồi đi vào trước mình một bước, thầm nghĩ quả nhiên ngầu thật.

Nhân vật do chính cậu viết ra, đương nhiên phải đúng gu của cậu.

Chỉ tiếc không còn là người giấy nữa, mà đã trở thành thanh kiếm Damocles treo trên đầu cậu.

Sau khi Minh Chiếu Lâm bước vào, người chơi được gọi là anh Hạ lập tức chửi thề một câu: “Đệt! Minh Chiếu Lâm!”

Lộ Hồi cũng bước vào ngay sau đó, cho nên cậu tận mắt nhìn thấy Minh Chiếu Lâm liếc người chơi vẫn đang mặc áo trói buộc nằm trên giường một cái, đối phương lập tức toát mồ hôi lạnh mà sửa lời:

“Minh…… Anh Minh”

Còn lắp bắp một chút.

Lộ Hồi cười thầm trong lòng.

Trong lòng phần lớn người chơi, e rằng Minh Chiếu Lâm còn đáng sợ hơn cả NPC của phó bản.

Minh Chiếu Lâm hoàn toàn không có ý định để ý tới hắn ta, chỉ hỏi: “Tìm được thứ gì chưa?”

Anh Hạ vội vàng lắc đầu: “Chưa, chưa…… Vẫn chưa kịp…… Tôi vừa rồi cứ mãi dẫn người mới.”

Thế là Minh Chiếu Lâm nhìn Lộ Hồi một cái.

Lộ Hồi lập tức nhập vai, cũng run run rẩy rẩy bắt đầu động tay lục soát.

Cấu trúc của phòng bệnh này giống hệt phòng của bọn họ, nhưng không có cuốn bệnh án ghi chép tương tự, ngược lại lại có cuốn bệnh án thật sự mà bên họ không có.

Lộ Hồi không để lộ cảm xúc giả vờ vô tình mở ra liếc nhìn một cái, sau đó lại run run rẩy rẩy đưa cho Minh Chiếu Lâm.

Cậu không ngại để Minh Chiếu Lâm biết kỹ năng diễn xuất của mình rất tốt.

Như vậy sẽ khiến Minh Chiếu Lâm càng thêm nghi ngờ thân phận của cậu, từ đó nảy sinh hứng thú.

Đối với một người tùy tâm sở dục như Minh Chiếu Lâm, hứng thú chính là chìa khóa để sống sót.

Minh Chiếu Lâm cười như không cười liếc cậu một cái, mở cuốn bệnh án ra.

Bên trên chỉ có một ghi chép, chính là thông qua cái gì đó chẩn đoán bệnh nhân mắc chứng tâm thần phân liệt.

Cái “gì đó” kia được viết quá nguệch ngoạc, cộng thêm vấn đề thuật ngữ chuyên môn, nên bọn họ cũng không thể phán đoán được.

Minh Chiếu Lâm lại hỏi: “Vừa rồi cô y tá kia đã nói gì với các người, còn nhớ không? Kể lại một lần.”

Người mở cửa bên này đương nhiên vẫn là người chơi mới kia, vì quá nhát gan nên đầu óc gần như trống rỗng hơn nửa, lúc trả lời cũng lộn xộn trước sau.

Nhưng đáp án cũng gần giống với dự đoán của Lộ Hồi, Hứa Đình không nói điều gì khác biệt.

Ở đây không còn quá nhiều manh mối khác, nên Lộ Hồi và Minh Chiếu Lâm chuẩn bị rời đi.

Nhưng trước khi đi, Lộ Hồi vẫn nhỏ giọng nói một câu: “Cái đó…… Anh Minh nói đây là phó bản quy tắc kiểu kinh dị, các anh phải cẩn thận những người mặc đồng phục không phải màu trắng.”

Anh Hạ khựng lại, Lộ Hồi lập tức biết bọn họ không nhận ra đồng phục màu hồng có gì bất thường, sở dĩ tránh được một kiếp chỉ vì anh Hạ cảm thấy không thể ra ngoài.

Sau khi có đánh giá sơ bộ về chỉ số thông minh bên này, trong lòng Lộ Hồi cũng có tính toán.

Chỉ là bọn họ vừa bước ra khỏi cửa phòng số 12, lại nghe thấy một tiếng thét thảm thiết vang lên từ tầng dưới.

Lộ Hồi hơi khựng lại, không vội xuống xem xét, ngược lại còn lùi về sau một bước.

Cậu và Minh Chiếu Lâm gần như lùi lại cùng lúc, Minh Chiếu Lâm còn thuận tay đóng cửa phòng lại.

Lợi ích của việc giả làm người mới đáng thương thể hiện ra vào lúc này, Lộ Hồi căng thẳng lên tiếng:

“Minh……Anh Minh…… Có chuyện gì vậy?”

Minh Chiếu Lâm liếc cậu một cái, lười đến mức chẳng buồn trả lời.

Nhưng chính thái độ như vậy lại khiến Lộ Hồi càng yên tâm hơn.

Minh Chiếu Lâm đang rất phối hợp diễn kịch với cậu, thật khiến người ta cảm động.

Anh Hạ cũng rất muốn hỏi xảy ra chuyện gì, nhưng hắn không dám.

Đặc biệt là nửa phút sau khi tiếng hét thảm lắng xuống, hắn dường như mơ hồ nghe thấy tiếng gặm nhấm khiến da đầu tê dại.

Rất khẽ, khẽ đến mức gần như khiến người ta cảm thấy đó chỉ là ảo giác.

Nhưng đúng lúc ấy, đồng đội của hắn lại dùng giọng nói đầy kinh hoảng, nhỏ đến mức gần như chỉ còn là hơi thở mà hỏi bọn họ:

“…… Mọi người có nghe thấy âm thanh gì không?”

Anh Hạ vốn còn cho rằng đó là ảo giác của mình, nghe vậy lập tức tối sầm mặt mày, nhưng vẫn ôm chút hy vọng: “Cậu nói âm thanh gì?”

Người đồng đội kia cũng đúng là một nhân tài.

Nghe thấy câu hỏi này, cậu ta không dùng lời nói để miêu tả, mà trực tiếp bắt chước âm thanh đó.

Cậu ta mấp máy môi, làm cho hai hàm răng trên dưới va vào nhau phát ra tiếng lách cách.

Bởi vì cả tòa nhà đều cực kỳ yên tĩnh, tiếng lách cách đó hoàn toàn chồng khít với thứ “ảo giác” như có như không đang văng vẳng bên tai, khiến người ta có cảm giác như thần kinh của mình cũng đang bị thứ gì đó vô hình gặm nhấm.

“…… Mẹ kiếp nhà cậu!”

Anh Hạ chửi thề một câu: “Im miệng!”

Người chơi mới giật bắn mình vì bị dọa, không dám làm trò nữa.

Nhưng tiếng gặm nhấm lách cách đó ngược lại còn rõ ràng hơn lúc trước, quanh quẩn bên tai bọn họ, dường như rất xa, lại dường như rất gần.

Lộ Hồi vừa diễn vẻ sợ hãi, vừa để ý Minh Chiếu Lâm, thấy hắn hơi nghiêng đầu ra ngoài như đang chăm chú lắng nghe điều gì đó, thế là cậu cũng tập trung chú ý.

Trong thiết lập của cậu, năm giác quan của Minh Chiếu Lâm vốn đã nhạy bén hơn người bình thường, cho nên thính giác tốt cũng rất bình thường.

Lộ Hồi cẩn thận lắng nghe theo một lúc, có chút không chắc chắn.

Hình như…… thật sự có một âm thanh rất khẽ?

Thứ cậu nói không phải tiếng gặm nhấm kia, mà là âm thanh khác.

Sột soạt, xen lẫn trong tiếng gặm nhấm.

Cũng không biết đã qua bao lâu, Minh Chiếu Lâm nói một câu: “Hết tiếng rồi.”

Anh Hạ có lẽ bị hành hạ đến quá mức, lớn mật chất vấn một câu: “Hết tiếng rồi sao?”

Lộ Hồi cũng muốn hỏi.

Bởi vì cậu cũng cảm thấy hình như vẫn còn âm thanh, giống như có một con kiến đang gặm màng nhĩ của mình.

Minh Chiếu Lâm không để ý tới câu hỏi đó, mà trực tiếp mở cửa.

Lộ Hồi lập tức có thể xác định, thật sự không còn âm thanh nữa.

Cả hành lang vẫn u tĩnh như vậy, nhưng chóp mũi cậu khẽ động, đáy mắt lướt qua một tia kinh ngạc.

Có mùi……

Giống như xác chết bị ngâm nước đến trương phình, nhưng rất nhạt, rất nhạt, có thể nói gần như không thể ngửi thấy.

Minh Chiếu Lâm quay đầu nhìn Lộ Hồi một cái.

Lộ Hồi lập tức đi theo hắn.

Sau khi bọn họ rời đi, anh Hạ chần chừ một lát rồi nói: “Tiểu Tề, qua đây.”

Hắn ta nói: “Cởi trói cho tôi, chúng ta cũng ra ngoài xem thử.”

Tiểu Tề sửng sốt: “Anh Hạ, chẳng phải anh nói không thể ra ngoài sao……”

Anh Hạ đáp: “Nếu Minh Chiếu Lâm đã ra ngoài, vậy chứng tỏ không có vấn đề gì.”

Hắn ta nói: “Tôi sợ nhỡ đâu đây là mô thức hai người một tổ, đến lúc bọn họ đều đi rồi mà chúng ta vẫn còn ở trong này.”

Tiểu Tề đại khái đã hiểu: “Ồ ồ ồ, được.”

.

Trong hành lang không có dấu vết gì.

Sau khi Lộ Hồi và Minh Chiếu Lâm xuống lầu, Lộ Hồi hoàn toàn là đi theo Minh Chiếu Lâm mới tìm được phòng bệnh xảy ra chuyện.

Cậu biết bản lĩnh nghe âm thanh để xác định vị trí của Minh Chiếu Lâm rất lợi hại, dù sao cũng là do chính cậu thiết lập.

Đặc biệt là phó bản này cố ý tách người chơi ra rất xa, mỗi tầng hai người, ở giữa cách vài phòng bệnh, muốn xác định vị trí cũng không quá khó.

Khi bọn họ xuống tới tầng dưới, cánh cửa của nhóm người chơi còn lại trên tầng này cũng mở ra.

Đó là hai cô gái, cô gái thấp hơn vừa nhìn thấy Minh Chiếu Lâm liền lập tức kéo cô gái cao hơn đang đi phía trước lại.

Cô gái kia hơi khựng lại, thông minh không quay đầu hỏi có chuyện gì, mà ngoan ngoãn đứng lại trước cửa.

Minh Chiếu Lâm không hề nhìn bọn họ.

Ngược lại Lộ Hồi khẽ gật đầu với họ một cái để tỏ ý thân thiện.

Cậu còn phải tìm ra người chơi tương lai sẽ thức tỉnh năng lực phát hiện nói dối trong số những người mới này, để nắm trong tay trước.

Hai cô gái cũng gật đầu đáp lại.

Trông có vẻ là hai người chơi lịch sự và thân thiện.

Minh Chiếu Lâm không hề lựa chọn gõ cửa, trực tiếp đá văng cửa phòng, tạo ra động tĩnh không nhỏ.

Bên trong không hề có cảnh tượng đẫm máu như tưởng tượng, thậm chí còn sạch sẽ ngăn nắp đến mức giống như bọn họ đã tìm nhầm phòng.

Chăn trên giường bệnh được gấp thành khối vuông tiêu chuẩn, gối cũng đặt ngay ngắn bên trên, trong bình đun nước không có nước nóng, thậm chí còn chưa cắm điện.

Lộ Hồi bước tới sờ lên giường một cái: “Không có nhiệt độ.”

Thậm chí cả căn phòng bệnh cũng mang mùi sạch sẽ nhưng cũ kỹ của một căn phòng đã bị bỏ trống từ rất lâu.

Thế nhưng trên cửa phòng lại treo [Phòng số 11].

Ánh mắt Lộ Hồi lướt qua tấm rèm đã được kéo sang một bên, khung sắt chống trộm chắn ngang bên ngoài cửa sổ, không khác gì những phòng bệnh khác, dùng để ngăn người ta nhảy lầu.

Cậu như có điều suy nghĩ.

Phòng số 11 là một người đi họp rồi gặp chuyện, cho nên người còn lại cũng gặp chuyện theo sao?

Không phải chết đôi ngay lập tức……

“Bác sĩ.”

Trong lòng Lộ Hồi vừa khẽ giật thót một cái, bên phía Minh Chiếu Lâm đã bật cười lên tiếng, ý tứ không rõ: “Không phải hai người cùng chết đồng thời nhỉ.”

Lộ Hồi biết ngay hắn sẽ nói câu này.

Chưa chắc là lại nổi sát tâm với cậu, đơn thuần chỉ là “trêu” một chút, muốn xem cậu sẽ có phản ứng gì.

Phản ứng của Lộ Hồi chỉ là một câu bình thản: “Ồ, đoán được rồi.”

Cậu lại nói: “Nhưng cũng chỉ là một khả năng thôi, biết đâu lại thật sự là chết đồng thời ngay lập tức thì sao?”

Cậu ra hiệu về phía chiếc giường: “Lỡ như là thế giới trong ngoài thì sao?”

Minh Chiếu Lâm nhướng mày.

Lộ Hồi không bỏ sót tia kinh ngạc thoáng lướt qua trong mắt hắn, khóe môi không khỏi cong lên: “Vị bệnh nhân này, anh thật sự không tin tôi đến từ khu vực trung tâm à.”

Minh Chiếu Lâm khẽ “ừm” một tiếng, không đưa ra phản hồi nào với câu nói đó.

Ngược lại, Lộ Hồi lại rất tò mò.

Cậu biết Minh Chiếu Lâm phần lớn sẽ không hoàn toàn tin cậu là người chơi cũ dùng thủ đoạn đặc biệt để quay về làng tân thủ, nhưng tỷ lệ hắn nghi ngờ cậu không phải như vậy lại cao hơn dự liệu của cậu.

Điều này khiến Lộ Hồi có chút bất ngờ.

Tại sao?

Nhưng hiển nhiên bây giờ không phải lúc để bận tâm chuyện đó. Lộ Hồi lục soát một lượt, ngay cả bệnh án cũng không tìm thấy, căn phòng này thật sự giống như chưa từng có người ở, không lưu lại bất kỳ dấu vết nào.

Thế là Lộ Hồi chuyển mục tiêu sang hai cô gái vẫn còn đứng ngoài hành lang.

Cậu vẫn giữ dáng vẻ của người mới, cẩn thận dừng lại ở khoảng cách an toàn: “Cái đó…… Anh Minh bảo tôi hỏi xem mọi người có tìm được bệnh án của mình không, có thể cho chúng tôi xem một chút được không?”

Minh Chiếu Lâm lại một lần nữa bị mang ra làm bia đỡ đạn, chỉ đứng phía sau cậu cụp mắt đầy nhàm chán, trông chẳng có chút hứng thú nào.

Ngược lại điều đó khiến cô gái thấp hơn thả lỏng hơn một chút, lấy từ trong túi ra cuốn bệnh án đã bị gấp lại, mở ra cho Lộ Hồi xem, nhưng vẫn cẩn thận cầm trong tay.

Lộ Hồi cũng không có ý định giật lấy: “…… Chứng hoang tưởng à? Cảm ơn.”

Cô gái lắc đầu: “Không có gì.”

Cô còn chủ động hỏi: “Cậu tên gì?”

Lộ Hồi không do dự: “Quân Triêu Mãn.”

Cậu nói: “Quân trong quân vương, Triêu trong sớm chiều bên nhau, Mãn trong thỏa mãn.”

Ánh mắt cô gái lướt qua vết hằn ngón tay trên cổ Lộ Hồi, lúc này đã càng lúc càng rõ hơn: “Tôi là Diệp Việt, người chơi cũ. Đây là Đái Lai, giống cậu, đều là người mới.”

Lộ Hồi gật đầu, vẫn mang dáng vẻ có chút rụt rè: “Xin chào.”

Diệp Việt chủ động trao đổi thông tin:

“Vừa rồi có một y tá tên Hứa Đình, mặc đồng phục màu hồng tới gõ cửa, thông báo chúng tôi phải đến phòng họp 404 ở tầng 4 để họp. Chúng tôi thấy số 404 không may mắn, hơn nữa trong nội quy có nói nhân viên y tế đều mặc đồng phục màu trắng, nên không đi. Nhưng sau đó tôi nghe thấy phòng bên cạnh mở cửa, còn loáng thoáng nghe thấy tiếng chửi bới và tiếng thúc giục, bọn họ chắc là đã đi rồi.”

Lộ Hồi lại gật đầu: “Chúng tôi biết, Hứa Đình cũng tới thông báo cho chúng tôi……”

Nói tới đây, cậu như chợt nhớ ra điều gì, cẩn thận hỏi thêm một câu: “Cô ta tới thông báo cho mọi người lúc mấy giờ vậy?”

Với tốc độ đi bộ của Hứa Đình, muốn thông báo cho đủ 13 phòng bệnh, thì 5 phút căn bản không đủ!

Diệp Việt lại nhớ rất rõ: “Khi đó Đái Lai cố ý xem giờ, sợ mình không nhớ nổi, còn nói cho tôi biết nữa, là lúc 9 giờ 27 phút.”

Cô nhẹ nhàng chạm vào cánh tay Đái Lai phía sau lưng mình, xác nhận với cô ấy: “Đúng không?”

Đái Lai gật đầu khẳng định: “Đúng.”

9 giờ 27……

Nhưng rõ ràng cậu đã nhìn thấy Hứa Đình đi về phía phòng số 12.

Lộ Hồi hơi cụp mắt xuống, khẽ co người lại: “Cô y tá tên Hứa Đình đó…… Lúc tới thông báo cho chúng tôi cũng là 9 giờ 27.”

Đái Lai mở to mắt, ngược lại Diệp Việt không quá bất ngờ: “Quả nhiên cô ta không phải người…… Xem ra đây phần lớn là một phó bản quy tắc kinh dị kiểu quỷ quái rồi.”

Nói tới đây, Diệp Việt lại không nhịn được thở dài: “Loại phó bản này lúc vượt ải lúc nào cũng tốn rất nhiều thời gian.”

Ở trong phó bản càng lâu, tinh thần càng bị giày vò nhiều hơn, đến giai đoạn sau sẽ ảnh hưởng rất lớn tới trạng thái.

Chỉ là……

Diệp Việt nhìn Minh Chiếu Lâm đang đứng phía sau Lộ Hồi, thầm nghĩ cũng không biết là may mắn hay xui xẻo, Minh Chiếu Lâm cũng có mặt trong phó bản này.

Độ khó……

Chắc là sẽ thấp hơn một chút.

Chỉ cần không chạm vào điểm kiêng kỵ của hắn.

Sau đó, Lộ Hồi và Minh Chiếu Lâm đi một lượt qua tất cả các phòng bệnh. Phòng số 1, số 2 và số 3 đều nằm ở tầng 5. Lộ Hồi cũng là khi lên tới tầng 5 mới biết nơi này là tầng 5, bởi vì phía trên không có ký hiệu tầng.

Nhưng cậu đoán Minh Chiếu Lâm hẳn đã ước lượng được độ cao tầng mà bọn họ đang ở ngay từ lúc đứng trong phòng bệnh số 13 nhìn xuống bên ngoài cửa sổ.

“…… Tất cả đều là bệnh nhân tâm thần.”

Lộ Hồi theo thói quen khẽ lẩm bẩm: “Hơn nữa lúc phát bệnh đều sẽ xuất hiện ảo giác.”

Rõ ràng đây là một viện điều dưỡng còn tiếp nhận cả người khuyết tật, bệnh nhân cần được chăm sóc dài hạn và người già, thế nhưng hồ sơ mà bọn họ nhận được lại toàn là bệnh nhân tâm thần.

Đây là đang ám chỉ điều gì sao?

Hơn nữa từ đầu đến giờ chỉ nhìn thấy bọn họ, vẫn chưa thấy NPC nào khác.

Minh Chiếu Lâm nghe thấy tiếng lẩm bẩm của cậu, hơi cụp mắt nhìn cậu một thoáng.

Bọn họ tiếp tục đi xuống dưới.

Không cần hỏi cũng biết, cả hai đều muốn tới tầng 4 xem thử.

Xem căn phòng 404 đó.

Khác với sự yên tĩnh trên tầng 5, khi vừa xuống được một đoạn cầu thang, Minh Chiếu Lâm đã nghe thấy chút tiếng người rất khẽ.

Thính lực của hắn quả thật rất tốt, nhưng cũng chưa đến mức biến thái như vậy. Muốn nghe rõ đang nói gì là chuyện không thể, nhưng hắn có thể xác định đó là NPC.

Tầng 4 không có phòng bệnh.

Khi Lộ Hồi và Minh Chiếu Lâm đi từ lối thoát hiểm ra ngoài, liền nhìn thấy một quầy y tá đang sáng đèn đỏ như máu. Thế nhưng vì cả tầng đều sáng trưng, ánh đèn huỳnh quang chiếu khắp mọi ngóc ngách, giống như muốn xóa sạch mọi cái bóng và bóng tối trên thế gian này.

Bên trong quầy y tá còn có sáu y tá đang trực, tất cả đều mặc đồng phục màu trắng.

Minh Chiếu Lâm đi phía trước, Lộ Hồi theo phía sau.

Thấy một bệnh nhân mặc áo trói buộc nghênh ngang xuất hiện, bọn họ cũng không hề căng thẳng.

Một nữ y tá có đồng phục rõ ràng hơi khác những người còn lại đứng dậy: “Bác sĩ Quân.”

Cô ta mỉm cười gọi Lộ Hồi: “Dẫn bệnh nhân ra ngoài đi dạo à?”

Lộ Hồi tiến lại gần hơn một chút, vừa gật đầu vừa chú ý thấy trên ngực cô ta rõ ràng đeo thẻ: [Y tá trưởng viện điều dưỡng 444 – Hứa Đình].

0 0 đánh giá
Đánh giá
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x