Chương 2

Cậu là người hiểu hắn rõ nhất, bởi vì chính cậu đã tạo ra hắn.

———-

Lộ Hồi: “……”

Phó bản này cậu chỉ mới nảy ra một ý tưởng, những thứ khác đều là do thế giới này tự diễn sinh ra, cho nên cậu cũng mới biết điều thứ năm trong quy tắc của bệnh nhân là như vậy.

Còn việc Minh Chiếu Lâm có lừa cậu hay không, Lộ Hồi không thể đưa ra câu trả lời khẳng định.

Cậu chỉ có thể nghĩ cách ứng phó.

“Đơn giản.”

Lộ Hồi nói: “Tôi mở cửa trước, anh nhìn tôi, tạm thời đừng đi ra ngoài.”

Minh Chiếu Lâm hơi nhướng mày: “Cậu muốn xem bên ngoài cửa có gì.”

Đây là câu khẳng định, Lộ Hồi cũng không phủ nhận.

Lúc này trời đang sáng, phòng bệnh đơn không tính là lớn, nhưng cũng không nhỏ.

Bên cửa sổ đặt một chiếc bàn dài có phần cũ kỹ và kém chất lượng, rèm cửa màu trắng, nhìn chất liệu có hơi mỏng nhẹ lại vì thời gian quá lâu mà ngả vàng rõ rệt, bên trên còn có vài vết bẩn khó nói thành lời.

Mặc dù bầu không khí của cả phòng bệnh vừa lạnh lẽo vừa âm u đáng sợ, nhưng dù sao cũng là ban ngày, mức độ nguy hiểm không cao đến vậy.

Hơn nữa Lộ Hồi cần xác minh một thứ.

Minh Chiếu Lâm không nói được hay không được, Lộ Hồi liền biết hắn đã đồng ý.

Thế là cậu buông bàn tay đang xoa cổ của mình xuống, đẩy cửa ra.

Hành lang rất dài và hẹp, hơn nữa vì đây không phải bệnh viện, sẽ không có bệnh nhân, bác sĩ cùng nhân viên qua lại, nên đặc biệt yên tĩnh.

Trong không khí cũng không có mùi thuốc sát trùng quá nồng, ngược lại càng nhiều hơn là một loại hơi thở quỷ dị không thể diễn tả thành lời, giống như tuyết phủ kín mũi, lạnh lẽo đến thấu xương.

Phòng bệnh đối diện cũng mở cửa, hơn nữa còn là cửa đối cửa, trên cửa không có biển số.

Lộ Hồi chỉ liếc nhìn một cái, ánh mắt đã dừng trên biển số phòng của bọn họ.

[Phòng số 13]

Lộ Hồi khẽ tặc lưỡi trong lòng.

Phó bản này, là kiểu mới do cậu nghĩ ra.

Người cũ dẫn người mới trong cuốn tiểu thuyết cậu viết cũng không hiếm gặp, nhưng kiểu mang quan hệ trói buộc tuyệt đối như thế này lại là phó bản đầu tiên, trong suy nghĩ của cậu, Minh Chiếu Lâm sẽ không tham gia phó bản lần này.

Phó bản lần này chỉ có 12 cặp, cũng chính là 24 người.

Có một người chơi mới sẽ sau khi vượt qua phó bản này mà thức tỉnh một năng lực cực kỳ hiếm thấy, là phát hiện nói dối.

Trong cuốn tiểu thuyết này của Lộ Hồi, mỗi người chơi vượt qua phó bản đầu tiên đều sẽ thức tỉnh năng lực đặc biệt.

Có vài năng lực sẽ có mức độ tương đồng nhất định, có vài năng lực sẽ rất mạnh, cũng có vài năng lực rất vô dụng.

Mà khi đó lúc cậu muốn để một người chơi sở hữu năng lực phát hiện nói dối này, điều cậu nghĩ tới chính là năng lực ấy được chuẩn bị cho Minh Chiếu Lâm.

Trong tương lai, Minh Chiếu Lâm sẽ gặp người chơi đó.

Nhưng những chuyện này tạm thời đều không phải trọng điểm, trọng điểm là phó bản này hiện tại vì có thêm cậu mà chen vào thêm một Minh Chiếu Lâm ghép cặp, nên biến thành phòng số 13.

Lộ Hồi đóng cửa lại, đau đầu thở dài một hơi trong lòng.

Hàm ý của con số 13 không được tốt cho lắm.

Thấy cậu lại đóng cửa, Minh Chiếu Lâm hơi nhướng mày: “Sao vậy? 4 hay là 13? Hoặc là 666?”

…… Cũng phải.

Minh Chiếu Lâm chắc chắn đã quá quen với những con số kiểu này rồi.

Dù sao Lộ Hồi cũng rất thích viết cho hắn nhận được những con số như vậy.

Ai bảo hắn là nam chính.

Lộ Hồi còn chưa nói gì, cửa đã bị gõ vang.

Cậu khẽ khựng lại, cùng Minh Chiếu Lâm nhìn nhau một cái.

Lộ Hồi rất chắc chắn lúc mình vừa mở cửa không nhìn thấy bóng người nào, cũng không nghe thấy tiếng bước chân.

Mà Minh Chiếu Lâm khẽ nhướng đuôi mày, trông không có bao nhiêu bất ngờ, nhưng nhân vật do chính mình viết ra thì chính mình hiểu rõ, Minh Chiếu Lâm cũng không nghe thấy động tĩnh gì.

Vậy người gõ cửa là người hay là quỷ, còn phải bàn lại.

Dù sao bối cảnh như viện điều dưỡng thế này, nhiều nhất cũng là phim ma.

Lộ Hồi biết Minh Chiếu Lâm biết đọc khẩu hình miệng, nên cậu mấp máy môi không phát ra tiếng mà hỏi hắn: “Anh không nằm lên giường trước à?”

Minh Chiếu Lâm lại nhướng mày một cái, cũng dùng khẩu hình miệng đáp lại: “Tại sao tôi phải lên giường?”

Lộ Hồi: “?”

Nhưng ngoài mặt cậu chỉ khẽ nhếch môi, mang vẻ nhàn tản giống hệt Minh Chiếu Lâm: “Đã nói là hợp tác cơ mà?”

Minh Chiếu Lâm cong môi cười đầy ẩn ý, nhưng cũng không nói thêm gì, trở lại giường nằm xuống.

Để che đi việc bộ đồ bó buộc đã bị hắn phá hỏng, hắn còn rất phối hợp kéo chăn đắp lên.

Trông hắn có vẻ rất “ngoan”.

Nhưng Lộ Hồi biết trong lòng hắn chắc chắn lại đang tính toán điều gì đó.

Chỉ là hiện tại cậu lười để ý, Lộ Hồi chỉ muốn nhanh chóng vượt qua phó bản này, từ nay về sau không còn gặp lại Minh Chiếu Lâm nữa.

Đợi đến khi thấy Minh Chiếu Lâm đã nằm yên, Lộ Hồi mới kéo cửa phòng bệnh ra.

Chỉ thấy một nữ y tá có nụ cười ngọt ngào đứng ở ngoài cửa, mặc đồng phục màu hồng, trước ngực còn đeo thẻ [Y tá trưởng viện điều dưỡng 444 – Hứa Đình].

Hứa Đình trông khá xinh đẹp, đôi mắt cong cong, khóe môi mỉm cười, là kiểu nụ cười có thể ngọt đến tận lòng người.

Giọng nói của cô ta cũng ngọt ngào, nhưng không hề ngấy, không phải kiểu giọng điệu làm bộ làm tịch thường bị người ta chê bai, mà nghe mềm mại dịu dàng, khiến người ta vô thức buông lỏng cảnh giác.

“Bác sĩ, 5 phút nữa tới phòng họp 404 họp nha~”

Lộ Hồi hơi khựng lại, không đáp là được, chỉ hỏi: “Họp gì ấy nhỉ?”

Hứa Đình: “Ây da, tôi cũng không biết đâu, là cuộc họp do viện trưởng triệu tập, chúng tôi sao biết là họp gì được chứ, đại khái phải tới đó rồi mới biết rốt cuộc là chuyện gì thôi.”

Lộ Hồi: “Ồ ồ ồ, được.”

Cậu nói: “Tôi quên mất chuyện này rồi, vất vả cho cô quá.”

Lộ Hồi không đưa ra bất kỳ lời hứa hẹn nào.

Bởi vì cậu không chắc phó bản quy tắc này có phải chỉ cần đồng ý chuyện gì đó, sẽ kích hoạt cơ chế nào đó hay không.

Hứa Đình: “Không sao đâu, chúng tôi đều biết lần này bác sĩ gặp phải bệnh nhân không được khiến người ta bớt lo cho lắm~. Vậy 5 phút nữa gặp ở 404 nha~”

Lộ Hồi mỉm cười: “Cảm ơn.”

Nói xong, cậu liền đóng cửa lại, còn tiện thể nhìn thời gian một cái.

Đồng hồ trong phòng bệnh không phải loại đồng hồ kim, mà là đồng hồ điện tử hiển thị số nằm ngay phía trên giường bệnh, nền đen chữ đỏ như máu, hiển thị [09:27].

Cửa phòng bệnh có một ô cửa sổ nhỏ, Lộ Hồi đợi một lúc mới cẩn thận hé ra một khe nhỏ để nhìn, chỉ thấy bóng lưng của Hứa Đình đi về phía khác, rồi lại gõ cửa một phòng bệnh khác.

Lộ Hồi nhìn mãi đến khi cô ta xuống lầu mới thu hồi ánh mắt.

Mà Minh Chiếu Lâm đang nằm trên giường bệnh không biết lấy từ đâu ra một cuốn hồ sơ bệnh án, đang lật xem, đầu cũng không ngẩng lên mà buông một câu: “Còn chưa tới 4 phút nữa.”

“Cho dù chỉ còn 1 phút cũng chẳng liên quan gì tới tôi.” Lộ Hồi đi về phía hắn: “Cô ta mặc đồng phục màu hồng.”

Điều thứ nhất trong nội quy: Tất cả nhân viên y tế đều phải mặc đồng phục màu trắng.

Điều này cũng có nghĩa là những người mặc màu khác phần lớn không phải nhân viên y tế, thậm chí……

Lộ Hồi nhìn Minh Chiếu Lâm hơi vén chăn lên, để lộ chiếc áo thun dài tay màu trắng rộng rãi bên trong, cùng một góc cạp quần màu trắng.

Minh Chiếu Lâm với thân phận bệnh nhân cũng mặc toàn thân màu trắng, Lộ Hồi khoác áo blouse trắng, áo sơ mi bên trong màu trắng, quần cũng màu trắng, ngay cả giày của bọn họ cũng là giày vải màu trắng không có dây buộc.

Cho nên những người mặc màu sắc khác thậm chí còn có khả năng không phải người.

Minh Chiếu Lâm đã đồng ý hợp tác, nên tất nhiên sẽ không tiếp tục gây chuyện nữa.

Ít nhất tạm thời sẽ không.

Thấy Lộ Hồi ngồi xuống ghế, hắn thuận tay đưa cuốn hồ sơ bệnh án trong tay đã lật tới trang cuối cho cậu.

Lộ Hồi nhận lấy, phát hiện đây là một cuốn hồ sơ bệnh án không ghi tên.

Mở ra, nét chữ bên trên cũng cực kỳ nguệch ngoạc, nhưng Lộ Hồi vẫn có thể nhận ra đôi chút.

[04.02 Uống thuốc bình thường, tạm thời không có tình trạng phát bệnh.]

[05.02 Uống thuốc bình thường, tạm thời không có tình trạng phát bệnh.]

[06.02 Uống thuốc bình thường, tạm thời không có tình trạng phát bệnh.]

……

Liên tiếp hơn nửa tháng, đến ngày 28 tháng 2 cuối tháng, ghi chép mới có chút khác biệt.

[28.02 Không uống thuốc, tình trạng không được tốt lắm.]

Ghi chép cũng dừng đột ngột tại đây, phía sau không còn nội dung gì nữa.

Nhưng Lộ Hồi vẫn cẩn thận lật xem một lượt, phía sau vẫn trống không.

Lộ Hồi khép cuốn bệnh án lại, như có điều suy nghĩ mà sờ người mình một lượt, không tìm thấy điện thoại.

Mà bên kia, Minh Chiếu Lâm sau khi không tìm được gì thêm trong phòng thì đã giống như tới làm khách, thậm chí còn coi mình như chủ nhân, rót một cốc nước, nhàn nhã như giáo viên đang khảo bài học sinh: “Cậu nghĩ thế nào?”

Lộ Hồi cũng không chơi trò vòng vo với hắn, thẳng thắn nói: “Thông thường trên bệnh án đều sẽ ghi ‘bệnh án’, bệnh gì đó, nghi ngờ bệnh gì đó, cái này so với ‘bệnh án’ càng giống ghi chép hằng ngày hơn.”

Bắt đầu từ ngày 4 tháng 2.

Cũng có khả năng là sớm hơn, nhưng đã dùng cuốn sổ mới này.

Dù sao thì cũng kết thúc vào ngày 28.

Lộ Hồi hỏi ngược lại: “Anh có chỗ nào không thoải mái không?”

Minh Chiếu Lâm không do dự: “Không có.”

Lộ Hồi cũng không nghi ngờ.

Cậu khép cuốn sổ lại, đặt bệnh án lên mặt bàn: “Chắc hẳn có một cuốn bệnh án thật sự cần chúng ta tìm ra.”

Minh Chiếu Lâm ừ một tiếng: “Nhưng căn phòng này chỉ có từng ấy thứ.”

Vừa nói, hắn vừa như ngộ ra điều gì đó mà đảo mắt đánh giá Lộ Hồi từ trên xuống dưới.

Lộ Hồi vô thức dựng cả lông lên: “…… Làm gì?”

Minh Chiếu Lâm cong môi, cười đầy ám muội và nguy hiểm: “Bác sĩ, cậu cũng thấy rồi đấy, từ trên xuống dưới tôi chỉ có mỗi bộ quần áo mỏng manh này thôi, nhưng dưới chiếc áo blouse trắng của cậu còn có áo thun và quần dài…… Có phải giấu được thứ gì đó không?”

Lộ Hồi lập tức cảm thấy không ổn, thậm chí trong nháy mắt đã đoán được Minh Chiếu Lâm muốn làm gì.

Con người luôn có vài điểm yếu chí mạng, ví dụ như cổ, ví dụ như mắt, ví dụ như tim.

Nhưng cũng có vài chỗ tuy không nguy hiểm đến tính mạng, lại không thể tùy tiện đụng vào.

Nếu không phải kiểu xuất thân từ lực lượng đặc nhiệm, từng trải qua huấn luyện chuyên nghiệp, người bình thường rất khó khống chế phản ứng của bản thân ngay trong khoảnh khắc bị chạm vào.

Lộ Hồi biết Minh Chiếu Lâm muốn nắm thóp mình, để lấy đó ép cung.

Cho nên sắc mắt cậu gần như lập tức lạnh xuống, dù trong lòng có chột dạ thế nào, ngoài mặt cũng không để lộ nửa phần: “Vị bệnh nhân này, hiện tại chúng ta là quan hệ hợp tác, phiền anh tốt nhất đừng lúc nào cũng nghĩ xem phải làm thế nào để quay sang bắt nạt phe mình.”

Lộ Hồi khẽ nhếch môi: “Nếu tôi còn phải chia một nửa tâm trí để đề phòng anh, thì cả hai chúng ta đều đừng mong ra ngoài được.”

Minh Chiếu Lâm hơi nhướng mày, nụ cười càng sâu hơn: “Bác sĩ, đừng giận mà.”

Hắn hơi nghiêng đầu, nhưng ý cười không chạm tới đáy mắt: “Tôi chỉ đùa với cậu thôi.”

…… Lộ Hồi mới không tin lời hắn.

Nhưng còn chưa đợi cậu nói gì, một tiếng thét thảm gần như xé toạc bầu trời đã vang lên.

Cả hai đều khựng lại.

Lộ Hồi khẽ nhíu mày đến mức khó nhận ra, ý cười trên mặt Minh Chiếu Lâm cũng nhạt đi vài phần, vẻ hứng thú thiếu thiếu mà đặt cốc nước còn chưa uống ngụm nào xuống bàn.

Lộ Hồi biết hành động này của hắn có ý gì.

“Lại có kẻ ngu nào đó chết trong phó bản rồi, thật nhàm chán.”

“…… Chắc là vừa rồi có người tới phòng 404 rồi xảy ra chuyện.”

Lộ Hồi nói: “Vừa rồi tôi thấy cô y tá tên Hứa Đình đó thông báo cho phòng bên cạnh chúng ta rồi còn đi thêm hai phòng nữa, bên đó cũng có thể là người chơi, đi dò hỏi tin tức một chút.”

Minh Chiếu Lâm không có ý kiến: “Nhưng bác sĩ, trong nội quy của cậu có ghi ‘không được để bệnh nhân rời khỏi phòng bệnh’.”

Lộ Hồi biết hắn cũng đã nghĩ tới điều này, nói ra chẳng qua là đang thăm dò cậu, mà cậu cũng vui vẻ thể hiện đầu óc của mình trước mặt Minh Chiếu Lâm, khơi gợi hứng thú của hắn.

Con người Minh Chiếu Lâm chính là một kẻ gây án vì khoái cảm.

Những thứ khiến hắn cảm thấy thú vị, hắn đều sẽ giữ lại một mạng.

Đợi đến khi cảm thấy không còn thú vị nữa mới ra tay.

Cậu không chắc tương lai bọn họ còn gặp lại hay không, dù sao phó bản đều là ngẫu nhiên, không cho phép lựa chọn.

Lộ Hồi làm ra vẻ bất đắc dĩ thở dài: “Giống như đằng sau câu ‘Tất cả nhân viên y tế đều phải mặc đồng phục màu trắng’ có thể ngầm ám chỉ những kẻ mặc quần áo màu khác không phải người, cũng có thể ám chỉ không mặc đồng phục màu trắng sẽ xảy ra chuyện; đằng sau câu ‘Không được để bệnh nhân rời khỏi phòng bệnh’ có thể ngầm ám chỉ không được để bệnh nhân tự mình rời khỏi phòng bệnh, cũng có thể thật sự là anh không thể rời đi.”

“Nhưng nếu chúng ta là quan hệ hợp tác trói buộc, trong nội quy của anh có ghi không được để bác sĩ phụ trách rời khỏi phạm vi tầm mắt của anh, vậy thì hẳn là đang ngầm ám chỉ ý nghĩa thực sự của điều này là không được hành động riêng lẻ.”

“Wowww.”

Minh Chiếu Lâm ra vẻ ra dáng mở to mắt cảm thán rồi vỗ tay: “Bác sĩ giỏi quá đi.”

Lộ Hồi: “……”

Cậu thật sự rất hối hận vì đã viết một nam chính tâm thần.

Nhưng đã viết rồi, Lộ Hồi còn có thể làm gì đây.

Cậu chỉ có thể thương lượng với Minh Chiếu Lâm trước khi ra ngoài.

Cậu giả làm người chơi mới, nhờ Minh Chiếu Lâm đừng vạch trần.

Minh Chiếu Lâm: “Vậy thù lao của tôi là gì?”

Lộ Hồi mặt không cảm xúc: “Rốt cuộc anh có muốn ra ngoài hay không?”

Minh Chiếu Lâm nhướng mày, nhún vai đầy bất lực: “Bác sĩ, nói thật với cậu, cậu thú vị như vậy, tôi ở lại đây cùng cậu từ từ dây dưa cũng không phải không được.”

Hắn cong môi cười, đôi mắt đào hoa ấy che giấu sự sắc bén trong làn sóng mắt lưu chuyển, lại càng khiến nó thêm nổi bật. Rõ ràng là giọng điệu đùa cợt, nhưng vẫn khiến lòng Lộ Hồi khẽ lạnh đi.

“Dù sao tôi có một loại trực giác, những điều tôi muốn biết, bác sĩ đều có thể cho tôi đáp án.”

Lộ Hồi: “.”

Trực giác của Minh Chiếu Lâm quả thật rất chuẩn.

Điều này bất kể là ai trong hai người bọn họ, đều rất rõ ràng.

“…… Thế này đi.” Lộ Hồi không nói mình sẽ cho hắn tin tức gì, ngược lại nói: “Anh giúp tôi giấu bí mật, tôi cũng giúp anh giấu.”

Cậu học theo dáng vẻ của Minh Chiếu Lâm mà cong môi, nhưng cười ngọt ngào hơn, hơi nghiêng đầu, đôi mắt phượng không đa tình như mắt đào hoa, lại càng có phong vị hơn.

Đặc biệt là sự khiêu khích đó, mười phần trọn vẹn.

“Giúp anh giấu bí mật về năng lực của anh là gì.”

Khi nói câu này, Lộ Hồi còn làm thêm hai khẩu hình miệng.

Khí thế trên người Minh Chiếu Lâm trong khoảnh khắc đó lập tức thay đổi: “…… Cậu có biết nói ra câu này mới thật sự là tự tìm đường chết không?”

Trong trò chơi này, không ai biết rốt cuộc năng lực của Minh Chiếu Lâm là gì.

Có đủ loại suy đoán về năng lực của hắn, nhưng vì đây không phải phát sóng trực tiếp, càng không có ghi hình, cho nên cho dù có người cố ý tìm hiểu cũng rất khó biết được đôi chút.

Bởi vì số người có thể sống sót sau khi xuống phó bản cùng Minh Chiếu Lâm thật sự quá ít, mà một bộ phận nhỏ những người đó cũng hoàn toàn không biết gì về năng lực của hắn.

Đây cũng là một trong những lá bài tẩy của Minh Chiếu Lâm.

Lộ Hồi thật sự không sợ, ít nhất trong phó bản này không sợ, bởi vì cậu không thiết lập cho Minh Chiếu Lâm khuynh hướng tự hủy.

“Vậy thì anh tới đi.”

Cậu hơi ngẩng cằm, cười đầy ác ý: “Anh bạn à, không phải tôi nói đâu, mà là vận may của anh thật sự không được tốt lắm.”

Vốn dĩ không nên tiến vào phó bản này, kết quả lại tiến vào.

Tiến vào thì thôi đi, lại còn gặp phải cậu.

Gặp cậu thì thôi đi, lại còn có quan hệ trói buộc với cậu.

Cậu là người hiểu hắn nhất, bởi vì chính cậu là người tạo ra hắn.

Cho dù Minh Chiếu Lâm có hung ác đến đâu, cậu cũng có cách nắm thóp hắn.

Minh Chiếu Lâm cười khẩy một tiếng, cũng ngầm thừa nhận lời này: “Thành giao.”

Thế là Lộ Hồi cười tít mắt đi ra ngoài: “Vậy đi thôi đại lão.”

Trong lòng lại nghĩ: Mẹ nó chứ, cuối cùng cũng giải quyết xong tên phiền phức này rồi.

5 1 đánh giá
Đánh giá
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x