Chương 1: Quy tắc viện điều dưỡng

“……Giết tôi thì anh cũng sẽ chết.”
—-

[Biên tập: Cưng ơi, chỗ này của cưng cần sửa lại một chút nhé, vì quá máu me bạo lực nên bị báo cáo rồi [Ảnh chụp màn hình]]

Khi nhận được tin nhắn từ biên tập gửi tới, Lộ Hồi vừa hay mới rửa sạch lớp bụi bẩn đã hơi đen trong kẽ móng tay, mở máy tính lên và gõ một đoạn văn bản.

Cậu liếc nhìn màn hình điện thoại, có chút phiền lòng mà tắt màn hình đi, tay cũng rời khỏi bàn phím.

Cơn mưa ngoài cửa sổ trút xuống như thác đổ, hòa cùng những đợt sấm chớp liên hồi phủ kín cả thành thị nhỏ bé hẻo lánh này.

Lộ Hồi vốn nghĩ hôm nay cuối cùng cũng được rảnh rỗi, có thể tranh thủ viết ra một chương mới, nào ngờ kết quả vừa mở lên đã nhìn thấy bị báo cáo, nhất thời mất hết tâm trạng.

Thế này thì còn viết lách gì nữa chứ.

Ban đầu vốn chỉ viết để thư giãn một chút thôi, vậy mà lúc nào cũng gặp phải mấy chuyện bực mình này.

Lộ Hồi buông chuột ra, ngả người về phía sau.

Nhưng ánh mắt cậu vẫn dừng lại trên tên nhân vật chính trong truyện của mình.

Nội dung mới viết toàn là những cảnh giết chóc đẫm máu, bạo lực hơn trước.

Lộ Hồi khẽ thở dài: “Rốt cuộc tôi phải làm thế nào mới cứu được anh đây.”

…………………

Vì đã mất đi ham muốn sáng tác, Lộ Hồi lại tắt máy tính, tắm rửa đơn giản một cái, xối sạch thứ mùi khó chịu đến buồn nôn mà cậu cảm giác như vẫn còn vương lại trên người mình. Sau đó, cậu thay một bộ quần áo thoải mái, rồi lại ngồi phịch xuống chiếc ghế gaming của mình.

Cậu rút ra một quyển sách không có bìa, nhìn một lúc, cũng không biết làm sao nữa, có lẽ ban ngày quá mệt mỏi rồi, cho nên không tự chủ được mà ngủ thiếp đi.

[Đang tải thông tin người chơi……]

Trong giấc mộng tối đen như mực, Lộ Hồi nghe thấy một giọng điện tử máy móc không phân biệt được là nam hay nữ vang lên.

Cậu còn tưởng mình nghe nhầm, kết quả âm thanh đó lại vang lên thêm một lần nữa—-

[Thông tin người chơi bị lỗi……xẹt……rè……@#¥%&……]

Sau đó, Lộ Hồi nghe thấy một đoạn âm thanh hỗn loạn mà theo lý thuyết đủ để khiến cậu chết ngay tại chỗ.

Nó cực kỳ chói tai, gần như khiến người ta lập tức liên tưởng đến màn hình đầy mã lỗi loạn xạ đủ màu sắc. Cậu theo bản năng muốn ôm lấy đầu, lại phát hiện hình như mình đã không còn cơ thể.

May mà kiểu công kích tinh thần này chỉ kéo dài vài giây, rồi đột ngột như bị ai đó ấn nút tạm dừng.

[Người chơi Lộ Hồi, chào mừng ngài đến với thế giới của [Trò Chơi Kinh Dị], xin hãy nghiêm túc ghi nhớ toàn bộ những điều tôi sắp nói sau đây]

[Hiện tại ngài đã ở trong một trong những phó bản tân thủ của thế giới trò chơi. Phó bản tân thủ lần này là phó bản mới nhất theo hình thức người cũ dẫn người mới. Phát hiện ngài là người chơi mới, hệ thống đã sắp xếp người chơi cũ tiến hành ghép cặp trò chơi với ngài]

[Phó bản lần này có tên là [Quy tắc viện điều dưỡng]]

[Thân phận của ngài là: nhân viên y tế của viện điều dưỡng 444, phụ trách giám sát một bệnh nhân tâm thần]

[Tiếp theo, xin ngài hãy lắng nghe kỹ quy tắc nhân viên của viện điều dưỡng 444—-]

[1. Tất cả nhân viên y tế bắt buộc phải mặc đồng phục màu trắng;

2. Viện này là viện điều dưỡng tổng hợp chứ không phải bệnh viện, chỉ tiếp nhận bệnh nhân tâm thần/người khuyết tật/người bệnh hoặc người già cần được chăm sóc dài hạn;

3. Hãy để bệnh nhân của bạn uống thuốc đúng giờ;

4. Tại viện điều dưỡng này, nhân viên y tế và bệnh nhân được ghép cặp theo hình thức một đối một đối một ràng buộc. Đặc biệt, bác sĩ giám hộ và bệnh nhân là mối quan hệ ghép cặp tuyệt đối, xin đừng tiết lộ chuyện này cho những bệnh nhân khác;

5. Không được để bệnh nhân rời khỏi phòng bệnh.

Trên đây, xin hãy nghiêm túc tuân thủ.]

[Nội dung phó bản đã phát xong, xét thấy ngài là người chơi mới, hệ thống xin nói thêm một câu: Chắc hẳn ngài đang có rất nhiều nghi hoặc và không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Sau khi mở mắt, có lẽ ngài còn sẽ rơi vào trạng thái hoảng loạn cực độ. Nhưng dù thế nào đi nữa, xin hãy bình tĩnh tham gia trò chơi. Chỉ cần còn sống vượt qua phó bản tân thủ, rất nhiều thắc mắc của ngài sẽ được giải đáp. Đương nhiên, nếu gặp được một người chơi cũ tốt bụng, ngài cũng có thể nhận được lời giải đáp hoàn hảo ^^]

[Tôi là hệ thống, từ giờ trở đi, tôi sẽ đồng hành cùng ngài suốt cuộc đời này, chúc ngài may mắn.]

[Chúc chơi game vui vẻ ^^]

Cùng lúc giọng AI máy móc nhưng mang theo chút vui tươi kia dứt lời, Lộ Hồi cũng đột ngột thoát ra khỏi trạng thái tối tăm vô tận.

Cậu lập tức mở mắt.

Cơ thể theo bản năng hơi chúi về phía trước, nhìn mặt sàn xa lạ trước mắt, ngửi thấy mùi thuốc đắng nồng nặc lan tràn trong không khí, đôi mắt Lộ Hồi khẽ mở to đầy vẻ không thể tin nổi.

Cái quái gì vậy?

[Trò Chơi Kinh Dị]?

Phó bản trói định người cũ dẫn người mới?

Viện điều dưỡng 444?

Đây chẳng phải là——-

Thứ mà cậu chỉ viết được mỗi cái phần mở đầu thôi sao?!

Còn có câu kết thúc nhất định sẽ xuất hiện sau mỗi lần phát sóng phó bản kia nữa—-

[Tôi là hệ thống, tôi sẽ đồng hành cùng ngài suốt quãng đời còn lại, chúc ngài may mắn.]

Và cả phần bổ sung do chính Lộ Hồi ác ý thú vị thêm vào “Chúc chơi game vui vẻ^^”……

Tim Lộ Hồi đột ngột khựng lại.

Cậu là một nửa tiểu thuyết gia nghiệp dư, bình thường kiêm nghề viết tiểu thuyết, lướt mạng 8G, đương nhiên biết đến xuyên không.

Nhưng xuyên đâu không xuyên, lại xuyên ngay vào chính bộ vô hạn lưu do mình viết——

Xuyên thì cũng thôi đi!

Nhưng mấu chốt là cậu lại xuyên vào một phó bản mà mình còn chưa viết phần tiếp theo nữa!?

Là một người chưa bao giờ viết dàn ý hay thiết lập nhân vật, Lộ Hồi hoàn toàn không biết nội dung phía sau sẽ là gì.

Thậm chí phó bản này cậu mới chỉ viết phần mở đầu của kiểu người cũ dẫn người mới, còn tiện tay ghi đại vài nét trong sổ. Ngoài một thiết lập cơ bản ra thì chẳng biết gì cả. Ngay cả cái gọi là [Quy tắc nhân viên] cũng không phải do cậu viết, mà là thứ được thế giới này tự hoàn thiện rồi diễn sinh ra……

Lộ Hồi hít một hơi thật sâu.

Hay chỉ là trùng hợp thôi?

Cậu không phải xuyên vào cuốn tiểu thuyết do mình viết?

Lộ Hồi ngẩng đầu lên.

Sau đó, cậu bất ngờ đối diện với ánh mắt vừa lúc nhìn sang của người đang nằm trên giường bệnh.

Đó là một đôi mắt đào hoa cực kỳ đẹp nhưng cũng vô cùng sắc bén.

Người đời nhắc đến mắt đào hoa, đa số là nói đa tình phong lưu, nhưng đôi mắt của người này rõ ràng tiêu chuẩn như vậy, lại tràn ngập lệ khí, giống như con dao nhuốm máu, còn lấp lánh ánh sắc lạnh dưới ánh đèn huỳnh quang, khiến người ta không rét mà run, đồng thời trong lòng cũng đánh trống liên hồi.

Càng đừng nói tới việc hắn đang mặc áo trói toàn thân, trên mặt còn đeo rọ mõm.

Cách ăn mặc như vậy càng khiến gương mặt quá mức nổi bật kia thêm phần thu hút.

Sức tấn công mười phần, đồng thời còn có một loại cảm giác khêu gợi khác người khiến tim đập tăng tốc.

Trong lòng Lộ Hồi “lộp bộp” một tiếng, tầm mắt khẽ dịch chuyển, liền nhìn thấy đầu giường có dán ba chữ sáng chói—-

[Minh Chiếu Lâm]

Phía trước là hai chữ [Bệnh nhân].

Lộ Hồi: “……”

Cậu thật sự đã xuyên vào chính cuốn truyện của mình rồi.

Đúng là muốn lấy mạng người ta thật mà.

Với tính cách của Minh Chiếu Lâm, để người khác nhìn thấy bộ dạng nhục nhã như thế này, hắn nhất định sẽ giết người diệt khẩu!

Lộ Hồi cũng không biết mình có nên cảm thấy may mắn hay không khi vị nam chính thất thường, giết người không chớp mắt này hiện tại đang bị trói trên giường bằng bộ đồ cố định toàn thân.

Bởi với sức chiến đấu của Minh Chiếu Lâm, hắn hoàn toàn có thể cưỡng ép thoát ra.

Lộ Hồi cảm thấy hắn khẽ động đậy một chút.

Trong khoảnh khắc ấy, tim cậu lập tức căng chặt, thế nhưng bên ngoài, cậu lại trực tiếp ngả người ra sau, dùng tư thế vô cùng nhàn nhã tựa vào lưng ghế, đau đầu lẩm bẩm bằng giọng rất khẽ: “Sao lại là anh chứ……”

Cậu nói cực kỳ nhỏ và mơ hồ, nhưng cậu biết với thính lực của Minh Chiếu Lâm, hắn chắc chắn có thể nghe rõ từng chữ.

Quả nhiên, Minh Chiếu Lâm lập tức khựng lại.

Hắn nằm nghiêng đầu trên giường bệnh, ngay cả miệng cũng bị rọ mõm khóa lại, vẫn có thể nói chuyện, nhưng không thể cắn người.

Giọng Minh Chiếu Lâm trầm thấp lạnh lẽo: “Cậu biết tôi là ai?”

Hắn đã nghe thấy thông báo của phó bản, đây là phó bản người cũ dẫn người mới, hắn là người chơi cũ, vậy người này chỉ có thể là người chơi mới.

Lộ Hồi hờ hững day các khớp ngón tay: “Biết chứ, con chó điên số một của thế giới trò chơi mà.”

Cậu cười một tiếng, như thể hoàn toàn không coi Minh Chiếu Lâm ra gì: “Không ngờ vận may lại tệ đến thế, vậy mà gặp phải anh.”

Nói đến đây là đủ rồi, nói thêm nữa sẽ thành diễn quá đà.

Minh Chiếu Lâm nheo mắt: “Cậu là người chơi cũ?”

Lộ Hồi không trả lời câu hỏi đó, chỉ nói: “Hợp tác không? Qua cửa sớm một chút.”

Minh Chiếu Lâm: “Tôi dựa vào đâu phải hợp tác với cậu?”

Ngay khi lời vừa dứt, cùng với một tiếng rạn vỡ vang lên, Lộ Hồi còn chưa kịp phản ứng đã bị hắn quật mạnh xuống sàn, chiếc ghế cũng theo đó đổ ầm xuống đất.

Cơn đau gần như lập tức từ sau lưng lan khắp cơ thể, Lộ Hồi không thể tránh khỏi mà nhíu chặt mặt, để lộ vẻ đau đớn.

Cậu rất sợ đau.

Cực kỳ sợ đau.

Minh Chiếu Lâm bóp cổ cậu, đè cả người lên người cậu. Lực trên tay chậm rãi siết chặt. Mái tóc rơi xuống cũng lòa xòa bên tai hoặc cổ Lộ Hồi, giống như một tấm mạng nhện đen kịt, hoặc thứ chất lỏng đặc quánh nào đó đang bao trùm lấy cậu.

Bất kể là về thể xác hay tinh thần, đều mang đến cảm giác áp bức ngột ngạt đến nghẹt thở.

Minh Chiếu Lâm nhìn Lộ Hồi, có lẽ vì cảm thấy thú vị nên hắn khẽ cong môi, nhưng ý cười không chạm tới đáy mắt:

“Trông cũng đẹp đấy, nghĩ cũng hay đấy, bất kể cậu có phải người chơi cũ hay không, dùng cách gì quay lại phó bản tân thủ, thì gặp phải tôi cũng là cậu xui xẻo—–”

“……Giết tôi thì anh cũng sẽ chết.”

Giọng Lộ Hồi bị ép ra từ kẽ răng.

Cậu chậm rãi điều chỉnh hơi thở, nghiến chặt răng hàm sau để ổn định tinh thần, rồi kéo ra một nụ cười đầy khiêu khích: “Tôi thì không sao cả, dù sao tôi cũng không chết được, nhưng anh thì chắc chắn sẽ chết.”

Thậm chí cậu còn lộ ra vẻ mặt ác liệt hơn cả Minh Chiếu Lâm, đôi mắt phượng hẹp dài ánh lên vẻ chờ xem kịch vui, cậu buông bàn tay vừa rồi theo bản năng nắm lấy cổ tay Minh Chiếu Lâm, búng tay một cái giữa không trung: “Chết dưới sự tàn bạo của chính mình…… đúng là cái kết rất phù hợp với một bạo quân.”

……

Mối quan hệ ràng buộc trong quy tắc.

Gần như ngay lập tức Minh Chiếu Lâm đã nghĩ tới điều đó.

Lý trí của hắn khôi phục lại đôi chút, nhưng ánh mắt lại càng lạnh hơn.

Minh Chiếu Lâm rất rõ người thanh niên xinh đẹp, yếu ớt đang nằm dưới tay mình này có gì đó không bình thường, nên hắn muốn moi thêm nhiều thông tin hơn: “Nếu không sợ chết thì cậu thừa gì phải nói câu đó?”

Lộ Hồi thầm mắng chính mình một câu.

Tự dưng viết một nam chính có não như vậy làm gì không biết.

Đáng lẽ nên viết một con chó ngốc mới phải, khi đó chắc chắn sẽ ngoan ngoãn để cậu đeo vòng cổ rồi dắt đi bằng dây xích, biết đâu còn có thể dụ hắn đi diễu phố thị chúng nữa.

Lộ Hồi vẫn giữ nguyên nụ cười: “Tôi không chết được thật, nhưng làm lại từ đầu cũng khá phiền phức, anh nghĩ lừa được hệ thống dễ lắm sao?”

Thậm chí cậu còn kiêu ngạo cảm thán một câu: “Quả nhiên người chơi chưa từng vào khu vực trung tâm thì hiểu biết vẫn quá ít.”

Minh Chiếu Lâm bật cười khẩy.

Lộ Hồi biết hắn không tin.

Minh Chiếu Lâm không phải kiểu người dễ bị lừa gạt, vì vậy cậu cũng không chứng minh gì thêm, chỉ nói: “Những gì tôi biết còn nhiều hơn anh tưởng.”

Cậu nhìn thẳng vào Minh Chiếu Lâm: “Ví dụ như tôi biết anh không biết bản thân mình là ai, có lai lịch thế nào…… ưm!”

Cậu còn chưa nói hết câu, bàn tay của Minh Chiếu Lâm đã siết mạnh hơn.

Lộ Hồi thậm chí còn có một khoảnh khắc trước mắt tối sầm lại. Mãi đến khi Minh Chiếu Lâm hơi nới lỏng lực tay, cậu vẫn phải mất vài giây mới thoát khỏi trạng thái hoa mắt chóng mặt.

Chỉ là tầm nhìn vẫn còn hơi mờ, nhưng cậu nghe ra giọng điệu của Minh Chiếu Lâm đã thay đổi.

Trở nên lạnh lẽo và hung lệ hơn.

Sát ý trong đó cũng không còn là đùa giỡn nữa.

“Cậu đang tự tìm đường chết.”

Lộ Hồi thở ra một hơi, cười khẽ, không rõ mang theo cảm xúc gì: “Minh Chiếu Lâm, người thông minh thì đừng vòng vo nữa. Chẳng phải anh cũng đã đoán ra cái gọi là ‘ghép cặp tuyệt đối’ có nghĩa là tôi chết thì anh cũng chết, anh chết thì tôi cũng chết sao?”

Minh Chiếu Lâm nhướng mày, giọng điệu nhàn nhạt: “Lỡ như chỉ là dẫn tới quái vật, chứ không phải đột tử ngoài tầm kiểm soát thì sao?”

Lộ Hồi hừ cười một tiếng.

Tầm nhìn trước mắt dần trở nên rõ ràng trở lại. Nhìn biểu cảm của Minh Chiếu Lâm, cậu đoán tám chín phần là mình đã thoát được một kiếp, nên giọng điệu cũng thoải mái hơn: “Cũng có khả năng đó thật, vậy anh muốn cược không?”

Minh Chiếu Lâm cụp mắt nhìn người đang nằm dưới thân mình.

Người không rõ tên tuổi này lớn lên cực kỳ đẹp.

Là kiểu đẹp giống như mị ma vậy.

Đặc biệt là bên dưới đuôi mắt phải của cậu còn có hai nốt ruồi nhạt màu, xếp dọc sát cạnh nhau.

……

Đặc điểm nổi bật như vậy.

Thế nhưng hắn chắc chắn chưa từng nghe nói tới người này trong thế giới trò chơi.

Thật sự là người chơi cũ đổi thân phận sao?

Nhưng hệ thống nghiêm ngặt như vậy, rốt cuộc đối phương làm được bằng cách nào?

Hay chuyện này có liên quan đến chính trò chơi?

Minh Chiếu Lâm chậm rãi buông lỏng tay.

Trái tim đang treo lơ lửng của Lộ Hồi cũng cuối cùng rơi trở lại mặt đất.

Minh Chiếu Lâm đứng dậy.

Mái tóc dài kiểu đuôi sói lại rủ xuống người hắn, vì những động tác vừa rồi mà có phần hơi rối.

Lộ Hồi cũng chống tay xuống sàn đứng lên, tiện thể dựng lại chiếc ghế bị đổ.

Cậu sờ lên lưng mình, khẽ hít một hơi lạnh, rồi lại ho khan vài tiếng.

Minh Chiếu Lâm liếc cậu một cái, cười nhạt đầy ẩn ý: “Người chơi cũ da giòn.” (*)

(*): chỉ người mỏng manh, yếu, dễ vỡ

Lộ Hồi biết hắn vẫn không tin chuyện mình là người chơi cũ, nhưng cũng chẳng để tâm: “Tôi đã nói rồi, quay về thân phận ban đầu phải trả giá mà.”

Trong phòng bệnh có một tấm gương bẩn thỉu bị nứt một vết dài như tia chớp, nhưng vẫn đủ để phản chiếu dấu tay trên cổ Lộ Hồi.

Chỉ cần nhìn một cái, cậu đã biết không bao lâu nữa nó sẽ bầm tím.

Da cậu mỏng, cơ thể lại yếu ớt, đúng là phiền phức.

Lộ Hồi lặng lẽ thở ra một hơi, vừa lúc nhìn thấy Minh Chiếu Lâm giật mạnh chiếc rọ mõm xuống.

Phần khóa phía sau bị hắn trực tiếp dùng sức kéo hỏng.

……

Phải nói rằng, nam chính của cậu làm động tác này đúng là rất ngầu.

Không uổng phí gương mặt đó.

Cũng không uổng phí thân hình hoàn mỹ mà chính cậu đã tạo ra cho hắn.

Minh Chiếu Lâm tiện tay ném chiếc rọ mõm xuống đất: “Hợp tác thế nào?”

Đến tên cậu hắn cũng chẳng buồn hỏi.

Lộ Hồi cảm thấy đau đầu.

Tên này vẫn còn định giết cậu đây mà.

Không giết được trong phó bản này thì có thể là phó bản sau.

……

Cho nên rốt cuộc tại sao cậu lại đi viết một tên cuồng sát như thế chứ?

Lòng Lộ Hồi lạnh đi hơn nửa, nhưng ngoài mặt vẫn bình thản: “Tôi đi thăm dò trước, anh cứ ở yên trong phòng bệnh, tuân thủ điều thứ năm trong quy tắc của tôi, không được để bệnh nhân rời khỏi phòng bệnh.”

Minh Chiếu Lâm nhướng mày: “Điều thứ năm của cậu là cái này à?”

Hắn bật cười: “Điều thứ năm của tôi là không được để bác sĩ phụ trách rời khỏi phạm vi tầm nhìn của tôi.”

Lộ Hồi khựng lại.

Rồi cậu thấy Minh Chiếu Lâm cuối cùng cũng tạm thời gác ý định giết người sang một bên, hứng thú hỏi: “Bác sĩ, vậy phải làm sao đây?”

—–

0 0 đánh giá
Đánh giá
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x