Chương 5

Thành Phi.

Người bạn thân nhất của cậu.

—–

Minh Chiếu Lâm nuốt ngụm nước lạnh xuống: “Vậy cậu đang nghĩ gì?”

Lộ Hồi: “……”

Cậu không tin Minh Chiếu Lâm không nghĩ ra điều gì.

Nhưng cậu vẫn nói: “Cái thứ ba trong cái ‘một đối một đối một’ là gì thì tôi vẫn chưa đoán ra, khả năng quá nhiều, có thể là y tá, cũng có thể là thứ gì khác mà hiện tại chúng ta vẫn chưa nhìn thấy.”

Lộ Hồi cũng rót cho mình một cốc nước.

Nhưng là nước ấm.

Minh Chiếu Lâm không tránh đi, thậm chí còn dựa ngay bên cạnh cây nước nóng lạnh, điều này khiến khoảng cách giữa bọn họ bị kéo lại rất gần.

Chỉ cần Lộ Hồi hơi nghiêng đầu là có thể đếm rõ có bao nhiêu sợi lông mi trên mắt Minh Chiếu Lâm.

Hơn nữa cậu buộc phải thừa nhận, lúc Minh Chiếu Lâm không lạnh mặt, đôi mắt đào hoa mà cậu viết cho hắn quả thật có vài phần mê hoặc lòng người, bên trong còn ẩn giấu sự sắc bén đầy tính công kích có thể khơi dậy bản năng hiếu thắng của người khác…

Không hổ là nam chính khiến cậu hài lòng nhất trong tất cả những nhân vật mình từng viết.

Lộ Hồi nhấp một ngụm nước ấm rồi tiếp tục: “Khi chính thức tiến vào trò chơi, hệ thống không hề nói rõ là có 13 cặp người chơi.”

Lúc đó vì Minh Chiếu Lâm vốn không nên xuất hiện trong phó bản này, Lộ Hồi cũng chỉ tiện tay định ra 12 cặp, không thiết kế cụ thể từng nhân vật. Vậy nên hoàn toàn có khả năng phó bản này thật sự chỉ có 12 cặp người chơi, còn cặp dư ra không phải người chơi mà là NPC.

Trong thế giới này, chuyện NPC của phó bản giả làm người chơi cũng không phải chưa từng có.

Đặc biệt là trong nội quy có ghi: “Xin đừng tiết lộ chuyện này cho những bệnh nhân khác biết.”

Lộ Hồi có lý do để suy đoán rằng bởi vì có một cặp không phải người chơi thật sự mà là NPC. Nếu chuyện này bị công khai cho mọi người biết, vậy cặp NPC đó sẽ trực tiếp ra tay.

Bọn chúng chỉ cần chọn người yếu để giết, là có thể giải quyết luôn người mạnh hơn.

Người chơi cũ đều có năng lực riêng.

Kẻ yếu đương nhiên là những người chơi mới chưa thức tỉnh năng lực như bọn họ.

Lộ Hồi bình tĩnh nói: “Mà hiện tại…… Tôi cảm thấy e rằng đã có người chơi tiết lộ tin tức này rồi, giờ chỉ còn xem mức độ ‘thông minh’ của cặp NPC đó tới đâu.”

Nếu mức độ thông minh không đủ cao, bọn chúng chỉ tấn công người đã tiết lộ thông tin.

Nếu đủ cao……

Vậy cậu cũng gặp nguy hiểm rồi.

Minh Chiếu Lâm vỗ tay.

Cách vỗ tay của hắn trước nay luôn là dùng các ngón tay của một bàn tay gõ lên lòng bàn tay còn lại, trông vừa tao nhã vừa qua loa.

Nhưng giọng điệu lại tràn đầy tán thưởng: “Woww, bác sĩ Quân, cậu giỏi quá.”

Lộ Hồi: “……”

Cậu trả lại nguyên câu đó cho Minh Chiếu Lâm: “Anh cũng thích diễn vở này ghê nhỉ.”

“Đúng vậy.” Minh Chiếu Lâm thẳng thắn thừa nhận: “Dù sao ngài cũng là đại lão khu vực trung tâm, tôi vẫn là lần đầu tiên gặp đại lão khu vực trung tâm đấy. Thật mong ngài có thể gánh tôi qua cửa.”

Lộ Hồi: “.”

Cậu cảm thấy mình cần nhắc nhở Minh Chiếu Lâm: “Hiện tại tôi chỉ là kẻ chiến đấu hạng bét, hơn nữa còn chưa thể dùng năng lực.”

Nếu Minh Chiếu Lâm không muốn chết, tốt nhất nên bảo vệ cậu cho tử tế.

Minh Chiếu Lâm tỏ vẻ hơi kinh ngạc: “Thì ra là vậy à.”

Lộ Hồi: “?”

Rõ ràng trong lòng hắn biết rất rõ.

Cậu thật sự lười nói thêm với tên nghiện diễn này, dứt khoát đổi chủ đề: “Tôi muốn tối nay thử đi thang máy, anh thấy sao?”

Minh Chiếu Lâm: “Đương nhiên tôi nghe theo đại lão rồi, đại lão bảo đi đâu thì đi đó.”

Lộ Hồi thầm trợn mắt trong lòng, ngoài mặt vẫn bình tĩnh như thường: “Được, vậy tạm thời quyết định tối nay đi thám hiểm thang máy.”

Nhưng nói thật, Minh Chiếu Lâm có hứng thú cũng là chuyện tốt.

Như vậy hắn sẽ tích cực hơn, phó bản chắc cũng kết thúc nhanh hơn một chút.

“Nhưng mà……”

Minh Chiếu Lâm hơi nghiêng đầu, mang dáng vẻ khiêm tốn thỉnh giáo: “Đại lão, tại sao cậu lại cho rằng chỉ có một cặp NPC?”

Lộ Hồi khựng lại.

Trong nháy mắt nhận ra sơ hở trong lời mình nói.

Cậu đã dùng từ “cặp đó”.

Phần mở đầu của phó bản là do cậu nghĩ ra, 12 cặp người chơi cũng do chính cậu quyết định, cho nên theo bản năng cậu cảm thấy cho dù thật sự có NPC giả làm người chơi thì cũng chỉ nên có một cặp.

Nhưng Minh Chiếu Lâm và những người khác không hề có khái niệm tiên tri rằng chỉ tồn tại 12 cặp người chơi.

Lộ Hồi vẫn vô cùng bình tĩnh: “Tôi chỉ đoán là có một cặp thôi, đương nhiên cũng có thể là hai cặp, ba cặp, nhưng tôi cảm thấy khả năng chỉ có một cặp sẽ lớn hơn.”

Minh Chiếu Lâm làm ra vẻ chăm chú lắng nghe.

Lộ Hồi nói: “Trong văn hóa phương Tây, 13 là một con số không may mắn, tượng trưng cho sự phản bội. Người thứ 13 đã phản bội Chúa Jesus.”

Minh Chiếu Lâm lại bắt đầu vỗ tay: “Thì ra là vậy.”

Nhưng rốt cuộc có tin hay không, ngay cả Lộ Hồi cũng không chắc.

Dù sao Minh Chiếu Lâm là người rất giỏi che giấu bản thân.

Cậu tuy đủ hiểu hắn, nhưng đó là lúc hắn còn nằm trên trang giấy dưới ngòi bút của cậu.

Bây giờ thoát khỏi thế giới trong sách, Minh Chiếu Lâm đã trở thành một con người sống sờ sờ, Lộ Hồi luôn có vài phần không chắc chắn.

Chủ yếu là ngoài đời cậu chưa từng gặp người nào như Minh Chiếu Lâm.

Đến khi qua giờ cơm trưa, đúng một giờ chiều, các y tá tới phát thuốc đúng giờ.

Người gõ cửa phòng [13] là Hứa Đình.

Hứa Đình mặc đồng phục màu trắng.

Cô đưa thuốc cho Lộ Hồi.

Đó là một viên thuốc màu trắng, không lớn, Lộ Hồi cũng không ngửi ra đó là thuốc gì, chỉ ngửi thấy mùi thuốc.

Lúc nhận thuốc, Lộ Hồi nhanh chóng liếc nhìn cửa phòng [12], cũng nhìn thấy một y tá mặc đồng phục màu trắng.

Y tá là “một” thứ ba sao?

Vậy thì người thứ ba này có cùng phe với bọn họ không?

Trên mặt Hứa Đình nở nụ cười ngọt ngào, Lộ Hồi cảm thấy độ cong nơi khóe môi rất giống Hứa Đình mặc đồng phục màu hồng buổi sáng: “Bác sĩ, ngài phải để anh Minh uống thuốc trước một giờ rưỡi nhé.”

Lộ Hồi đáp: “Được, tôi biết rồi, làm phiền cô phải chạy một chuyến.”

Hứa Đình nói: “Ngài khách sáo quá.”

Lộ Hồi đóng cửa lại rồi đưa thuốc cho Minh Chiếu Lâm.

Minh Chiếu Lâm không uống ngay, mà kẹp viên thuốc giữa các ngón tay, như có điều suy nghĩ.

“…… Anh không phải đang nghĩ nếu không uống thì sẽ thế nào đấy chứ?”

Lộ Hồi lập tức cảnh giác: “Ngày đầu tiên đừng tạo nhiều biến số như vậy.”

Mặc dù cậu muốn nhanh chóng qua phó bản, nhưng trong phó bản này có nhiều người chơi như thế, không phải dễ dàng là có thể vượt qua.

Minh Chiếu Lâm hơi nhướng mày, cười một tiếng, rất phối hợp nuốt thuốc xuống: “Bác sĩ, không cần lo lắng. Cậu là bác sĩ của tôi, tôi đương nhiên sẽ tuân thủ chỉ định của bác sĩ.”

Lộ Hồi cười khẩy trong lòng.

Cậu còn không hiểu Minh Chiếu Lâm sao?

Chẳng qua là hiện giờ tâm trạng hắn không tệ, nên trông rất dễ nói chuyện.

Nhưng đây là kiểu người thất thường, nói không chừng giây tiếp theo sẽ mất hứng, rồi trực tiếp đi dây thép tìm chút niềm vui.

Những lúc như vậy, phần lớn người chơi khác trong phó bản sẽ bị hành vi của hắn liên lụy mà xui xẻo theo.

Lộ Hồi hỏi: “Tôi không quen người chơi ngoài khu vực trung tâm, trong số những người này…… Anh cảm thấy ai có khả năng là NPC nhất?”

Minh Chiếu Lâm nhớ lại một chút: “Tạm thời chưa có đối tượng đáng nghi, biểu hiện của bọn họ đều rất tự nhiên.”

Lộ Hồi không hề nghi ngờ việc hắn có phải căn bản không chú ý hay không.

Bởi vì cậu biết cách Minh Chiếu Lâm vượt phó bản.

Ai bảo Minh Chiếu Lâm là do chính cậu viết ra.

“Được thôi.”

Nhưng cậu cũng không nói thêm gì: “Vậy chúng ta tiếp tục quan sát.”

Lộ Hồi nhìn đồng hồ, từ lúc Minh Chiếu Lâm uống thuốc đã trôi qua năm phút: “Anh có cảm giác gì không?”

Minh Chiếu Lâm xòe tay: “Không có.”

Lộ Hồi hỏi tiếp: “Vậy anh có ngửi ra đây là thuốc gì không?”

Minh Chiếu Lâm: “?”

Lần này tới lượt hắn gõ dấu hỏi.

Hắn nhìn Lộ Hồi với vẻ không mấy chắc chắn: “Người chơi khu vực trung tâm các cậu đều biến thái như vậy à? Một viên thuốc mà cũng ngửi ra được là thuốc gì?”

Lộ Hồi thầm nghĩ, tôi chẳng phải đang đặt hy vọng vào năm giác quan biến thái mà chính tôi ban cho anh sao?

Cậu khẽ mỉm cười: “Được rồi, không ngửi ra thì thôi.”

Cậu còn hơi sợ đả kích lòng tự tin của đứa trẻ này, nên bổ sung thêm một câu: “Người chơi khu vực trung tâm cũng không làm được đâu.”

Minh Chiếu Lâm không để ý tới cậu nữa.

Lộ Hồi cũng không bận tâm.

Rất đúng phong cách Minh Chiếu Lâm.

Lộ Hồi ngồi xuống ghế. Vì tạm thời không có ý định hành động gì, đầu óc cậu thả lỏng trống rỗng trong chốc lát.

Cũng không biết ở thế giới ban đầu cậu đang trong tình trạng gì.

Là sau khi hồn xuyên tới đây rồi biến thành thực thể, còn ở thế giới cũ thì đột tử?

Hay là thân xuyên, trực tiếp biến mất khỏi thế giới ban đầu?

Hoặc cũng có thể là cả con người cậu đã bị xóa bỏ khỏi thế giới cũ?

Lộ Hồi cảm thấy khả năng thứ ba có lẽ tốt hơn.

Mặc dù ở thế giới cũ người nhớ tới cậu không nhiều, nhưng cậu cũng có một hai người bạn.

Trong đó có một người là bạn thân nhất của cậu.

Người bạn đó là một người rất tốt, công việc hiện tại của cậu cũng là do anh ấy giúp tìm. Thỉnh thoảng lại hỏi han tình hình của cậu.

Nếu để anh ấy biết cậu xảy ra chuyện, bất kể là đột tử hay mất tích, chắc hẳn sẽ rất buồn.

Lộ Hồi thầm thở dài trong lòng.

May mà cậu đã từng dự đoán bản thân có thể gặp chuyện ngoài ý muốn vào một ngày nào đó, mặc dù không ngờ sẽ xuyên vào cuốn tiểu thuyết mình viết, nhưng cậu vẫn để lại một bức thư cho người bạn ấy.

Hy vọng sau khi đọc xong, người đó có thể buông bỏ được.

Tốt nhất là còn có thể cẩn thận và thận trọng giúp cậu hoàn thành một tâm nguyện.

Lộ Hồi thật lòng chắp hai tay trong lòng, thành tâm cầu nguyện một phen.

Tam Thanh Đạo Tổ, A Di Đà Phật, Quan Âm Bồ Tát, Amen —-

Phù hộ cho con đi.

Minh Chiếu Lâm không ngồi không.

Hắn lựa chọn lên giường ngủ.

Dù sao cũng là con người, tối nay còn phải đi thám hiểm, lúc này nghỉ ngơi một chút là tốt nhất.

Hắn còn hỏi Lộ Hồi có muốn ngủ một lát không.

Lộ Hồi nhìn chiếc giường chật hẹp: “Tôi canh chừng vậy.”

Cậu thầm nghĩ người bình thường làm sao mà ngủ nổi chứ.

Khả năng tiếp nhận của cậu tuy mạnh, nhưng cũng chưa đến mức ghê gớm như vậy, nhìn thấy bộ xương rồi vẫn có thể an tâm ngủ được.

Cậu cảm thấy dạ dày mình đến giờ vẫn còn hơi khó chịu.

Minh Chiếu Lâm cũng không khách sáo với cậu, thật sự nhắm mắt ngủ luôn.

Lộ Hồi suy đoán một chút, cảm thấy khả năng cao là hắn đã ngủ rồi, nhưng không ngủ sâu.

Nếu cậu tấn công hắn, hắn nhất định sẽ tỉnh lại.

Lộ Hồi gục xuống chiếc tủ đầu giường bên cạnh giường bệnh, nhàm chán sắp xếp lại toàn bộ những thông tin đã biết về phó bản trong đầu.

Không hiểu sao cơn buồn ngủ lại dâng lên, cậu cũng chìm vào giấc ngủ.

Khi tỉnh lại, căn phòng đã tối hơn một nửa.

Hơn nữa chẳng hiểu vì sao cậu lại đang nằm trên giường.

Trong lòng Lộ Hồi giật thót.

Theo phản xạ cậu lập tức ngẩng đầu nhìn về phía sau, chỉ thấy chiếc đồng hồ điện tử màu đỏ như máu đã hiển thị: [18:23]

Sao lại muộn thế này?!

Lộ Hồi ngồi bật dậy khỏi giường, xoa xoa thái dương đang đau nhức, trong lòng lại dâng lên vài phần nghi hoặc.

…… Minh Chiếu Lâm đâu rồi?

Phòng bệnh này chỉ lớn chừng đó.

Cửa phòng vệ sinh riêng cũng đang mở, bên trong không bật đèn, cũng không có bóng người.

Cậu không nghĩ Minh Chiếu Lâm lại nhàm chán tới mức bế cậu lên giường rồi trốn đi chỉ để xem phản ứng của cậu.

Vậy thì…….

Là mơ.

Lộ Hồi không chút do dự tự véo mình một cái.

Đau tới mức gương mặt lập tức méo xệch.

Hít—

Không phải mơ.

Lộ Hồi thở ra một hơi.

Đau tới mức nước mắt cũng dâng lên khóe mắt, làm ướt hàng mi dài, khiến chúng như lông quạ bị thấm nước.

Cậu có chút mờ mịt nhìn quanh.

Không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng vẫn thử xuống giường bật đèn lên.

May mắn là đèn vẫn hoạt động bình thường.

Chỉ là ánh sáng làm mắt cậu hơi chói.

Sau khi căn phòng sáng lên, Lộ Hồi mới nhận ra phòng bệnh này hình như có gì đó không giống.

Bởi vì thói quen nghề nghiệp, trí nhớ của cậu rất tốt, sẽ cố ý ghi nhớ vị trí và hình dáng của mọi thứ trong một môi trường.

Cho nên cậu có thể khẳng định.

Phòng bệnh này mới hơn một chút.

Còn chiếc bàn cạnh cửa sổ kia……

Mặc dù nhìn qua giống hệt, nhưng không phải cùng một chiếc.

Vân gỗ không giống nhau.

Khả năng cảnh giác của cậu cũng không thấp.

Nếu có người di chuyển cậu đi nơi khác, cậu nhất định sẽ nhận ra.

Minh Chiếu Lâm chắc chắn cũng sẽ có phản ứng.

Vậy thì…….

Là ảo giác sao?

Lộ Hồi vô cùng bình tĩnh đưa mắt nhìn về phía chiếc tủ duy nhất trong phòng.

Cậu không chút do dự đi tới mở tủ ra, liền nhìn thấy bên trong có một cuốn bệnh án.

Bên trên vẫn là dòng chữ [Viện điều dưỡng 444], ô tên bệnh nhân và tuổi tác vẫn để trống.

Nhưng sau khi mở ra, đó không còn là sổ ghi chép việc dùng thuốc nữa.

Mà là bệnh án thật sự.

Rất dài, hơn nữa chữ viết cực kỳ nguệch ngoạc. Lộ Hồi cố gắng nhận diện một chút, chỉ có thể ghép từ những chữ mình nhận ra được để đoán rằng dựa trên kết quả kiểm tra, bệnh nhân được chẩn đoán mắc chứng hoang tưởng, nhưng phía sau còn có thêm một dấu hỏi.

Lộ Hồi lại xoa xoa thái dương.

Cậu khẽ thở ra một hơi, cuối cùng mới chú ý tới kim truyền dịch trên mu bàn tay mình, cùng với bộ quần áo bệnh nhân trên người.

Sau một thoáng khựng lại, cậu nghe thấy tiếng gõ cửa.

Theo bản năng, Lộ Hồi đặt cuốn bệnh án trở lại chỗ cũ rồi nhanh chóng leo lên giường.

Ngay sau đó, cậu thấy Hứa Đình mặc đồng phục màu hồng cầm thuốc bước vào, trong lòng lập tức căng thẳng.

Hứa Đình mỉm cười ngọt ngào với cậu: “Anh Lộ, đến giờ uống thuốc rồi.”

Cô đưa thuốc cho Lộ Hồi: “Hôm nay chúng ta sẽ ngoan ngoãn uống thuốc, đúng không nào?”

Lộ Hồi nhìn đống viên thuốc và viên nang đủ màu sắc trong tay cô, trực tiếp hỏi: “Minh Chiếu Lâm đâu?”

Hứa Đình mặt không đổi sắc: “Đợi anh uống thuốc xong, tôi sẽ đi gọi anh ấy tới cho anh, được không?”

…… Cô ta không biết Minh Chiếu Lâm là ai.

Đây là cách nói dùng để dỗ bệnh nhân.

Lộ Hồi lập tức đưa ra phán đoán: “…… Tôi là ai?”

Lộ Hồi lập tức giả ngốc: “Tại sao tôi phải uống thuốc?”

Cậu bĩu môi, không vui nói: “Thuốc đắng lắm, tôi không muốn uống.”

Hứa Đình kiên nhẫn đáp: “Anh tên là Lộ Hồi, lộ trong con đường, hồi trong trở về nhà. Anh bị bệnh mà, bị bệnh thì phải uống thuốc. Uống thuốc xong là có thể về nhà rồi, còn có thể đi tìm Minh Chiếu Lâm nữa.”

Lộ Hồi: “Minh Chiếu Lâm là ai? Tôi không muốn tìm Minh Chiếu Lâm.”

Hứa Đình nói: “Không uống thuốc là không được đâu. Anh còn nhớ Thành Phi không? Nếu không chịu uống thuốc, anh Thành Phi sẽ không vui đâu.”

Móng tay Lộ Hồi bấm sâu vào lòng bàn tay mình.

Thành Phi.

Người bạn thân nhất của cậu. “…… Thành Phi, là anh ấy đưa tôi vào đây sao?”

“Đúng vậy, anh ấy còn dặn anh phải ngoan ngoãn uống thuốc nữa.”

Lộ Hồi mím môi, cuối cùng cũng đưa tay ra, lấy nắm thuốc trong tay Hứa Đình bỏ vào miệng, rồi nhận lấy cốc nước của cô, nuốt xuống cùng với nước.

Hứa Đình cong cong mắt: “Hôm nay anh Lộ giỏi lắm.”

Cô ta dỗ cậu như dỗ trẻ nhỏ: “Anh Lộ há miệng ra cho tôi xem nào, có viên thuốc nào chưa nuốt xuống không?”

Lộ Hồi ngoan ngoãn phối hợp há miệng, còn nhấc cả lưỡi lên.

Lúc này Hứa Đình mới hài lòng rời đi.

Sau khi cô đóng cửa lại, Lộ Hồi lập tức vô cảm đưa tay vào miệng, mạnh tay móc họng.

Đôi mắt phượng xinh đẹp kia lần nữa phủ lên một tầng hơi nước, ngay cả khóe mắt cũng đỏ lên, nhưng cậu vẫn làm được việc nôn toàn bộ số thuốc ra mà không phát ra tiếng động.

Lộ Hồi thở ra một hơi, đứng dậy đi tới trước cửa.

Cậu ấn tay nắm cửa, không ngoài dự đoán, cửa đã bị khóa.

Được thôi.

Lộ Hồi đi một vòng quanh phòng, cuối cùng lựa chọn rút cây kim truyền dịch trên mu bàn tay mình ra.

Khoảnh khắc rút kim ra, cơn đau lại khiến mắt cậu nhòe đi một lớp nước, nhưng cậu nghiến răng, trước tiên ấn lên mu bàn tay, sau đó dùng cây kim cạy ổ khóa.

Hành lang yên tĩnh đến lạ.

Rất giống hành lang trong phó bản.

Nhưng cũng không hoàn toàn giống.

Phòng đối diện có gắn số phòng.

Phòng của Lộ Hồi cũng có.

[404]

…… Quả là một con số không may mắn.

Lộ Hồi vô cảm bước ra khỏi phòng bệnh.

Khả năng nghe âm thanh để xác định vị trí của cậu không quá tốt, nhưng vẫn dùng được.

Tiếng bước chân của Hứa Đình đi về phía bên phải.

Vì thế Lộ Hồi cũng cẩn thận lần mò đi sang phải.

Chưa đi được mấy bước, cậu đã nhìn thấy Hứa Đình đang pha cà phê trong phòng nước nóng mở hé cửa ở ngay bên cạnh.

Hứa Đình bật loa ngoài trên điện thoại, đang gọi điện ra ngoài.

Lộ Hồi dừng bước, khom người nấp lại, rồi nghe thấy giọng nói quen thuộc nhất vang lên từ đầu dây bên kia—

“A lô? Bác sĩ Hứa?”

Người đàn ông rất căng thẳng: “Là Lộ Hồi xảy ra chuyện gì sao?”

Là Thành Phi.

Hứa Đình dịu dàng nói: “Không có gì đâu, chỉ là vừa rồi cậu ấy nhắc tới một người tên là ‘Minh Chiếu Lâm’, nói muốn gặp anh ta. Tôi cũng không biết đó là ai nên gọi điện hỏi anh một chút.”

Thành Phi thở phào được một nửa, nhưng lại cười khổ: “Đó là nam chính trong cuốn tiểu thuyết cuối cùng cậu ấy viết. Cậu ấy nói đó là nhân vật mình thích nhất, luôn hy vọng người đó là thật……”

“Chính vì cậu ấy lúc nào cũng tưởng tượng mình thật sự đang ở trong thế giới của cuốn tiểu thuyết đó, thậm chí về sau còn không phân biệt nổi hiện thực, cho rằng mình thật sự sẽ tiến vào thế giới ấy mỗi khi ngủ, đi vượt phó bản, chơi trò chơi, nên mới bị chẩn đoán mắc chứng hoang tưởng.”

……

Minh Chiếu Lâm không tồn tại?

Những chuyện trước đó đều là giấc mơ của cậu?

Lộ Hồi sững sờ đứng tại chỗ.

Còn chưa kịp có phản ứng gì, cậu đã cảm thấy như có thứ gì đó khẽ vỗ lên vai mình.

Trong lòng Lộ Hồi giật thót.

Cậu lập tức quay phắt đầu lại—-

Và đối diện trực tiếp với một đôi mắt đào hoa ở khoảng cách quá gần.

Lộ Hồi hơi mở to mắt, đứng sững tại chỗ không nhúc nhích.

Minh Chiếu Lâm khẽ nhướng mày, lùi ra xa một chút rồi ngồi xuống mép giường: “Cậu gặp ác mộng à?”

Lộ Hồi hoàn hồn, nhìn căn phòng bệnh hơi tối, ánh mắt dừng lại trên chiếc đồng hồ điện tử màu đỏ như máu: “…… Cũng không biết nên gọi là ác mộng hay là gì nữa, dù sao cũng rất chân thật.”

Đuôi lông mày đang nhướng lên của Minh Chiếu Lâm vẫn chưa hạ xuống: “Nhưng trông cậu có vẻ không sợ lắm.”

“Đúng vậy.”

Lộ Hồi thu hồi ánh mắt: “Dù sao cũng không hẳn là ác mộng, chỉ là không thích lắm thôi.”

Cậu đứng dậy vận động gân cốt một chút, sắc mặt vẫn bình thường: “18 giờ 31 rồi, chúng ta ra ngoài đi dạo một vòng chứ?”

0 0 đánh giá
Đánh giá
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x