Chương 4

Người này quả thật rất dễ khơi dậy một vài sở thích không mấy lành mạnh ở những kẻ như Minh Chiếu Lâm.

Lộ Hồi chỉ liếc nhìn một cái, rồi mặt không đổi sắc dời ánh mắt đi.

So với việc trên người cô ta cũng đeo một tấm thẻ giống hệt như vậy, điều Lộ Hồi để ý hơn là NPC này gọi cậu là “bác sĩ Quân”.

Là trong thế giới này tên của cậu thật sự chính là bút danh “Quân Triêu Mãn”, hay là dựa theo cái tên cậu tự đặt?

Mặc dù trong thiết lập của cậu, khi người chơi tiến vào phó bản có thể tự bịa một cái tên, NPC sẽ tự động thay thế bằng cái tên mà người chơi bịa ra, nhưng hiện tại điều Lộ Hồi quan tâm hơn là liệu cái tên của cậu trong thế giới trò chơi này có bị cố định thành “Quân Triêu Mãn” hay không.

Dù sao thì……

Thế giới này được cậu tạo ra dưới cái tên “Quân Triêu Mãn”.

Hiển nhiên Minh Chiếu Lâm cũng chú ý tới tấm thẻ trước ngực cô ta, chỉ khẽ nhếch môi, không nói gì.

Hứa Đình nói: “Hôm nay thời tiết rất đẹp, bác sĩ Quân có thể đưa anh Minh ra ngoài đi dạo một chút, đi vài vòng là cũng gần tới giờ ăn trưa rồi.”

Tầng 4 rất sáng sủa, không giống những tầng phía trên, mang cảm giác đè nén như các tòa chung cư thương mại, chỉ có cửa sổ ở hai đầu hành lang mở đối diện nhau, mà còn vì hành lang quá dài nên thông gió cũng chẳng có tác dụng gì.

Cũng chính vì vậy mà bầu không khí âm u đáng sợ mới càng thêm nồng đậm.

Nhưng tầng 4 có rất nhiều cửa sổ, hơn nữa không kéo rèm, cũng không có lưới sắt chống trộm để ngăn bệnh nhân nhảy lầu, có thể nhìn rõ phong cảnh bên ngoài.

Mặc dù trước đó Lộ Hồi và Minh Chiếu Lâm đã nhìn thấy từ cửa sổ rồi, nhưng lúc này nghe Hứa Đình nói vậy, Lộ Hồi mới thật sự có cảm giác hôm nay thời tiết không tệ.

Nắng không quá gắt, chỉ có chút ánh sáng nhàn nhạt, quả thực rất thích hợp để ra ngoài đi dạo.

Lộ Hồi mỉm cười đáp: “Cảm ơn, tôi sẽ dẫn anh ấy đi dạo quanh trong nhà trước.”

NPC không ngăn cản, thế là Lộ Hồi dẫn Minh Chiếu Lâm đi lòng vòng quanh tầng 4 ra dáng ra hình.

Các phòng trên tầng 4 đều mở cửa.

Có thể thấy tất cả đều là phòng khám của bác sĩ và phòng họp, nhưng đều không có số phòng, trước cửa chỉ dán tên bác sĩ nào đó. Lộ Hồi thậm chí còn tìm thấy phòng khám của mình ở vị trí hơi sâu bên trong, phía trên ghi: [Bác sĩ trưởng khoa Tâm thần – Quân Triêu Mãn]

Chỉ có mình cậu được ghi cấp chủ nhiệm.

Giống như trong các cuốn bệnh án, chỉ có phòng số 13 của bọn họ không phải bệnh án, mà là sổ ghi chép việc dùng thuốc.

Lộ Hồi nhanh chóng xây dựng mô hình suy luận trong đầu, rồi hỏi Minh Chiếu Lâm để xác nhận: “Vị trí này……”

“Ừm.”

Minh Chiếu Lâm hơi cụp mắt nhìn cậu: “Vừa khéo nằm ngay bên dưới phòng số 13.”

Hắn hơi cong môi, nhưng không nhìn ra bao nhiêu hứng thú: “Hơn nữa mỗi phòng bệnh và phòng khám đều đối diện với nhau.”

Quả nhiên.

Nhưng đây chỉ là trùng hợp, hay là bom khói, hoặc thật sự có ngụ ý gì khác?

Lộ Hồi tạm thời đè nén nghi hoặc trong lòng xuống, tiếp tục đi dạo cùng Minh Chiếu Lâm.

Bọn họ phát hiện một thang máy ở cuối hành lang, vừa hay nằm đối diện với cầu thang ở hai đầu hành lang. Vì các phòng bệnh của bọn họ đều tập trung bên phía cầu thang, xét về khoảng cách thì bên đó gần hơn, hơn nữa các phòng bệnh phía sau cũng đều đánh số từ [13] trở sang bên phải chứ không sang bên trái, nên đến giờ bọn họ mới phát hiện ra.

Thang máy có thể đi tới tầng 10.

Thông qua bảng hiển thị thang máy, cũng có thể thấy viện điều dưỡng này ít nhất có 17 tầng.

Về phần có tồn tại tầng 18 hay không, Lộ Hồi tạm thời chưa kết luận.

Cậu không cho rằng nhất định là không có.

Mà cả bên trong lẫn bên ngoài thang máy đều dán cùng một tờ thông báo: [Thang máy sẽ ngừng hoạt động lúc 7 giờ tối và chỉ khôi phục hoạt động vào 7 giờ sáng. Xin đừng sử dụng thang máy trong thời gian ngừng hoạt động! Nếu không may sử dụng thang máy trong thời gian này, hãy lập tức nhấn nút điện thoại báo động màu đỏ trong thang máy và chờ cứu hộ!]

Tờ giấy cũng không có gì đặc biệt, rất giống loại giấy dùng để dán thông báo ở các khu dân cư, giấy màu hồng, chữ in đậm màu đen.

Nhưng khoảng thời gian ngừng hoạt động này lại rất dễ khiến người ta suy nghĩ nhiều.

Đặc biệt là hiện giờ Lộ Hồi đang nghi ngờ khả năng tồn tại hai thế giới trong và ngoài.

Nếu thật sự là hai thế giới trong và ngoài, chẳng lẽ sau 7 giờ tối sử dụng thang máy sẽ tiến vào một thế giới khác sao?

Lộ Hồi nhìn Minh Chiếu Lâm một cái.

Nếu chỉ có một mình cậu, có lẽ cậu sẽ chọn cẩn thận quan sát thêm vài ngày.

Nhưng có Minh Chiếu Lâm ở đây……

Cậu thật sự rất muốn thử ngay trong hôm nay.

Cậu muốn sớm hoàn thành phó bản đầu tiên của mình, rồi thức tỉnh năng lực thuộc về riêng cậu.

Cậu quá muốn biết năng lực của mình là gì.

Minh Chiếu Lâm đối diện với ánh mắt của Lộ Hồi, hơi nhướng mày, giọng điệu vẫn nhàn nhạt như thế: “Bác sĩ, cậu có ý tưởng gì à?”

Tạm thời Lộ Hồi không nhắc tới chuyện thăm dò thang máy: “Không thấy phòng 404.”

Bên này không có biển số phòng, ngay cả phòng họp cũng chỉ được đánh dấu là “Phòng số 1”, “Phòng số 2”……

404 thật sự biến thành 404 rồi.

Minh Chiếu Lâm hơi cảm thấy nhàm chán, xoay người đi về phía đường cũ.

Phía sau hắn, Lộ Hồi khẽ mỉm cười.

Khi bọn họ đi ngang qua quầy y tá lần nữa, Hứa Đình lại đứng dậy: “Bác sĩ Quân, hai người đang tìm gì sao?”

Lộ Hồi hơi khựng lại, nhìn nụ cười ngọt ngào và tự nhiên của cô, da đầu vô cớ tê rần.

Do ảnh hưởng của phó bản kinh dị, cậu vô thức nghĩ xem câu nói này của Hứa Đình có phải đang ám chỉ điều gì không.

Nhưng Lộ Hồi là người cực kỳ bình tĩnh, vẫn giữ nụ cười ôn hòa, thậm chí còn trực tiếp thừa nhận: “Anh Minh nói lần trước tới đây anh ấy làm rơi đồ ở tầng này, tôi dẫn anh ấy tới tìm thử.”

Hứa Đình có chút khó hiểu: “Anh Minh làm rơi thứ gì vậy?”

Lộ Hồi xòe tay: “Tôi không biết.”

Cậu cười hỏi Minh Chiếu Lâm: “Anh Minh, có thể cho chúng tôi biết anh làm rơi thứ gì không?”

Đây là lần đầu tiên Minh Chiếu Lâm gặp người dám đá quả bóng sang cho mình, hắn khẽ nhếch môi, giọng điệu hờ hững: “Làm rơi một con mắt, mọi người có nhìn thấy không?”

Hứa Đình: “……?”

Lộ Hồi mặt không đổi sắc, giơ tay ra sau lưng Minh Chiếu Lâm, làm động tác dùng ngón tay xoay hai vòng bên cạnh thái dương với Hứa Đình.

Hứa Đình hiểu ý, lại khôi phục nụ cười ngọt ngào: “Được rồi, chúng tôi sẽ chú ý giúp anh.”

Minh Chiếu Lâm lạnh nhạt liếc Lộ Hồi một cái.

Lộ Hồi cũng không vội, xòe tay ra, chớp chớp mắt đầy vô tội.

Minh Chiếu Lâm hơi khựng lại.

Đây cũng là lần đầu tiên hắn nhận ra, mặc dù đôi mắt của Lộ Hồi là mắt phượng rất tiêu chuẩn, mang theo chút sắc bén, nhưng kết hợp với đường nét gương mặt của cậu, cộng thêm việc cậu dường như quen giả vờ yếu đuối đáng thương, nên trông thật sự rất vô hại.

Là kiểu rất dễ khiến người khác buông lỏng cảnh giác.

Đặc biệt là hai nốt ruồi nhỏ xếp dọc song song kia, càng khiến cậu có thêm vài phần cảm giác khiến người ta thương xót.

Hừ.

Thú vị đấy.

Sau đó bọn họ lại đi xem tầng 3 và tầng 2.

Tầng 3 là nơi làm kiểm tra.

Tầng 2 là nhà ăn và nhà bếp.

Nơi kiểm tra cũng không có gì đặc biệt, không có ai, các phòng đều khóa kín. Lộ Hồi nhìn vào bên trong qua vài cánh cửa mờ đục, quả thật đều là các thiết bị y tế.

Nhưng trước cửa nhà ăn ở tầng 2 có dán một tờ thông báo, vẫn là giấy màu hồng và chữ màu đen, bên trên viết: [Nhà ăn sẽ đóng cửa sau 8 giờ tối và mở cửa sau 6 giờ sáng. Không được dùng bữa tại nhà ăn ngoài khung giờ này.]

Lộ Hồi như có điều suy nghĩ.

Xuống dưới nữa chính là đại sảnh của viện điều dưỡng, tầng 1.

Viện điều dưỡng này không lớn, nhưng vì trong đại sảnh chỉ có quầy hướng dẫn tư vấn nên trông đặc biệt trống trải. Nhất là để tiết kiệm điện, chỉ có đèn ở quầy tư vấn là sáng, ánh đèn trắng bệch chiếu lên một cái quầy như vậy, trong khi màn hình hướng dẫn phía trước quầy lại tối đen, kết hợp với lối trang trí mang cảm giác cũ kỹ, bầu không khí phim kinh dị lại ùa về.

Giống hệt tầng 3 trống không.

Tầng 2 thì không, bởi vì Lộ Hồi đã thò đầu nhìn vào nhà ăn, thấy có vài quầy phục vụ đều có đầu bếp đứng đó, còn nghe thấy tiếng xào nấu.

Quả thật cũng sắp tới giờ ăn rồi.

Lộ Hồi thật sự “dẫn” Minh Chiếu Lâm đi dạo một vòng bên ngoài.

Hàng rào sắt phía ngoài cùng còn được quấn lưới điện, trên đó công khai cắm biển báo đã có điện, chắc chắn không thể ra ngoài.

Mà quan trọng nhất là—-

Minh Chiếu Lâm giẫm phải thứ gì đó.

Hắn cúi mắt nhấc chân ra, giọng điệu lười biếng: “Bác sĩ, chỗ tôi có thứ gì này.”

Lộ Hồi lập tức hứng thú: “Thứ gì?”

Cậu lùi lại một bước.

Thật ra chỗ đó Lộ Hồi cũng đã đi qua rồi, chỉ là “cảm giác dưới chân” của cậu không nhạy bén bằng Minh Chiếu Lâm.

Dù sao đây cũng là nam chính do chính cậu viết ra để sinh ra vì phó bản, luôn có vài bản lĩnh vượt xa người thường, thường được gọi là bàn tay vàng.

Lộ Hồi cùng Minh Chiếu Lâm ngồi xổm xuống, chỉ thấy không biết Minh Chiếu Lâm moi đâu ra một cành cây, cành cây vừa vung lên vừa hạ xuống, động tác dứt khoát.

Lộ Hồi còn chưa kịp nhìn rõ hắn làm thế nào, Minh Chiếu Lâm đã trực tiếp lôi ra một bàn tay dính đầy bùn đất.

Chính xác hơn mà nói, là một bàn tay xương trắng dính đầy bùn đất.

Lộ Hồi nhìn bàn tay xương trắng gần như sắp dí thẳng vào mặt mình, im lặng một thoáng.

Minh Chiếu Lâm hơi nhướng mày, đầy hứng thú quan sát biểu cảm của Lộ Hồi.

Nhưng hắn  không nhìn thấy gì trên mặt cậu.

Thứ duy nhất có, là sự quan sát.

Lộ Hồi cẩn thận quan sát bàn tay xương trắng bị Minh Chiếu Lâm dùng cành cây mắc vào rồi kéo ra, như hiểu ra điều gì: “Xương hình như hơi ngả đen nhỉ, là bị điện giật chết…… Chẳng lẽ là muốn trốn ra ngoài rồi bị điện giật chết?”

Cậu thật lòng nghi hoặc: “Vậy tại sao không có ai xử lý thi thể này?”

Minh Chiếu Lâm mất hứng ném bàn tay xương trắng xuống đất: “Chôn ngay tại chỗ không tính là xử lý à?”

“……”

Quả thật cũng tính.

Lộ Hồi thầm nghĩ, nếu gặp phải người như Minh Chiếu Lâm, có khi ngay cả đãi ngộ được chôn ngay tại chỗ cũng không có.

Vậy thì vị huynh đài không rõ giới tính này quả thật đã được xử lý rất tử tế rồi.

Minh Chiếu Lâm phủi tay đứng dậy, quay lưng về phía Lộ Hồi rồi đi về.

Ngay khoảnh khắc hắn xoay người, Lộ Hồi cuối cùng cũng như không nhịn được nữa, đè thấp giọng khan khan nôn khan một tiếng.

Khi khóe mắt liếc thấy bàn tay xương trắng kia, cậu càng giống như bị bỏng mà vội vàng dời tầm mắt đi, lập tức đứng dậy đuổi theo Minh Chiếu Lâm: “Tôi cảm thấy hôm nay mình ăn không nổi bữa trưa rồi.”

Minh Chiếu Lâm quay đầu lại: “?”

Lộ Hồi vô cùng nghiêm túc diễn vai người mới: “Tôi vừa nhìn thấy bộ xương trắng, bây giờ chắc không còn tâm trạng nuốt nổi một miếng cơm nào.”

Minh Chiếu Lâm khẽ cười nhạt một tiếng: “Cậu thích diễn vở này ghê nhỉ.”

Lộ Hồi xòe tay: “Không thì tôi phải giải thích việc mình thành thạo như vậy thế nào? Trừ khi giết sạch bọn họ, nếu không sau khi ra ngoài tôi sẽ trở thành mục tiêu công kích của tất cả mọi người.”

Nghe thấy câu này, Minh Chiếu Lâm nhướng mày. Giọng điệu khi nói chuyện cuối cùng cũng không còn lười nhác kéo dài nữa, ngược lại giống như đột nhiên nảy sinh hứng thú cực lớn: “Nếu cậu muốn, tôi có thể giúp cậu ra tay. Nể tình ở vài phương diện cậu khá hợp khẩu vị của tôi, tôi có thể lấy giá rẻ hơn một chút.”

—- Minh Chiếu Lâm quả thật cũng nhận loại công việc này.

Chỉ là nhận hay không hoàn toàn tùy tâm trạng của hắn.

Dù sao muốn sinh tồn trong thế giới này thì cần có “đồng tiền trò chơi”.

Mà đồng tiền trò chơi chỉ có thể kiếm được từ phó bản.

Ngoài ra còn có một cách khác, chính là người chơi tự giao dịch với nhau.

Ví dụ như dẫn phó bản.

Ví dụ như giết người.

Về phần có cần lo đối phương không trả tiền hay không, đương nhiên là có, dù sao cũng không có bên trung gian nào bảo đảm.

Nhưng thông thường cũng sẽ không có ai quỵt nợ.

Bởi vì không trả tiền thì người bị giết tiếp theo có thể chính là “bạn”.

Hơn nữa sau khi một người chơi giết chết người chơi khác, số đồng tiền trò chơi mà đối phương sở hữu sẽ được chuyển sang cho người đó.

“Hợp khẩu vị”……

Lời này của Minh Chiếu Lâm nghe cứ như giây tiếp theo sẽ đem cậu đi nấu lên ăn vậy.

Lộ Hồi khẽ mỉm cười: “Vậy thì không cần đâu.”

Cậu vô cùng chân thành: “Tôi không thích chém giết, cũng không nhìn nổi máu me.”

Minh Chiếu Lâm rất rõ ràng là bật cười khẽ một tiếng.

Lộ Hồi: “?”

Khó khăn lắm mới nói thật một lần, sao lại không tin chứ?

Mặc dù cậu thích viết những thứ máu me bạo lực thật đấy, nhưng với tư cách một thanh niên tốt của xã hội hiện đại, Lộ Hồi thật sự không dám tưởng tượng cảm giác một ngày nào đó mình phải tự tay chém người sẽ như thế nào.

Chắc chắn cậu sẽ nôn đến ngất mất.

Cho nên cậu chân thành hy vọng, mỗi người chơi gặp phải sau này đều đủ thân thiện.

Cùng lắm thì nước sông không phạm nước giếng, cậu cũng rất vui rồi.

Lộ Hồi và Minh Chiếu Lâm vẫn lựa chọn đi cầu thang bộ.

Thân thể này của Lộ Hồi tuy không đến mức một đấm hạ 10 người, nhưng tố chất cơ thể cũng không tệ. Trên người cậu có một lớp cơ bắp mỏng, không phải gầy nên lộ ra, mà là do luyện tập mà có.

Sau đó bọn họ gặp những người chơi xuống ăn trưa ở tầng hai.

Nhóm của Diệp Việt và anh Hạ đi cầu thang bộ.

Còn có một nhóm khác đi thang máy.

Không biết là vì âm thanh ở tầng 2 cũng không lớn, hay là tiếng thang máy quá rõ, nên khi đến tầng, tiếng “ting” vang lên đặc biệt chói tai, khiến Lộ Hồi nhìn sang bên đó một cái.

Chỉ thấy hai người chơi phòng số 4 vừa đi thang máy xuống.

Phòng số 4 nằm ở tầng 6, cách phòng số 13 một tầng. Tuy cũng không quá gần thang máy, nhưng phát hiện ra thang máy cũng chẳng có gì lạ.

Lộ Hồi cố ý nhìn bọn họ thêm vài lần, giả vờ kinh ngạc mở to mắt: “Còn có cả thang máy nữa à?”

Trong hai người phòng số 4, người chơi cũ là một người đàn ông đeo kính, trông hơi gầy yếu, còn người chơi mới thì hoàn toàn ngược lại.

Lộ Hồi đã trò chuyện với họ đôi câu, biết cậu ta là sinh viên thể thao. Chiều cao tuy không bằng Minh Chiếu Lâm, nhưng nhìn bề ngoài còn vạm vỡ hơn hắn.

Nhưng Lộ Hồi biết, Minh Chiếu Lâm tuy trông không quá lực lưỡng, nhưng mật độ cơ bắp rất cao, là kiểu bình thường không cần căng cơ mà cơ bắp vẫn rắn chắc.

—- Do chính cậu viết, đương nhiên cậu biết rõ.

Bởi vì trước đó Lộ Hồi đã nhắc nhở bọn họ một câu về màu sắc đồng phục, nên ấn tượng của họ với cậu cũng không tệ. Nghe Lộ Hồi thắc mắc, bọn họ cũng trả lời: “Ừ, ở cuối hành lang bên kia.”

Cậu sinh viên thể thao chỉ tay: “Bọn tôi cũng phát hiện lúc đi loanh quanh ở tầng 6.”

Cậu ta không sợ Minh Chiếu Lâm như người đàn ông đeo kính.

Đại khái là không biết nên không sợ.

Mà cậu sinh viên thể thao này cũng là người gan dạ thứ ba trong số những người chơi mới.

Người gan dạ thứ hai là một cô gái ở phòng số 1.

Cô mặc váy công chúa Lolita, trông yếu đuối mềm mại, nhưng khi Lộ Hồi và Minh Chiếu Lâm xuất hiện trước mặt cô, câu đầu tiên cô nói là: “Đệt, đẹp trai quá.”

Chỉ từ bốn chữ đó đã có thể nhìn ra tâm lý của cô rất vững.

Hơn nữa khi người chơi cũ trong phòng cô run như cầy sấy, cô còn dám chủ động hỏi Minh Chiếu Lâm hai câu hỏi.

Minh Chiếu Lâm có chút khoan dung nhỏ nhoi với những người gan dạ, nên cũng trả lời.

Về phần người gan dạ nhất……

Đương nhiên là Lộ Hồi.

Cho dù thế giới này là do cậu tạo ra, cậu cũng thật sự là người chơi mới.

Không cần bàn cãi.

Lộ Hồi không để lộ cảm xúc mà cẩn thận quan sát bọn họ một chút, không phát hiện điều gì khác thường: “Ồ ồ, ra là vậy.”

Cậu sinh viên thể thao lại hỏi: “Mọi người có phát hiện được gì không?”

Lộ Hồi trực tiếp kể chuyện bàn tay xương trắng mà bọn họ phát hiện ra.

Còn những thứ khác phần lớn chỉ là suy đoán của cậu, không tiện nói ra.

Quá thu hút sự chú ý.

Cậu sinh viên thể thao không có phản ứng gì lớn, những người chơi cũ cũng rất bình tĩnh.

Nhưng sắc mặt Đái Lai và Tiểu Tề lại không được đẹp lắm.

Thấy Lộ Hồi còn định đi lên lầu, cậu sinh viên thể thao không khỏi hỏi thêm: “Cậu không ăn cơm à?”

Sắc mặt Lộ Hồi trắng bệch: “Tôi vừa mới…… đối mặt trực tiếp với thứ đó, thật sự có hơi…… Thôi bỏ đi.”

Minh Chiếu Lâm đi ngay phía sau cậu, cùng nhau lên lầu.

Diệp Việt cũng không biết lấy đâu ra dũng khí, còn hỏi Minh Chiếu Lâm một câu: “Anh Minh, anh cũng không ăn cơm à?”

Minh Chiếu Lâm liếc cô một cái, lại nhìn tờ thông báo giấy màu hồng dán trước cửa nhà ăn, chậm rãi nói: “Người mới tôi dẫn quá mong manh, không muốn ngồi trong nhà ăn.”

Lời này vừa nói ra, thực ra chẳng ai tin.

Nhưng cũng không biết Minh Chiếu Lâm đang ôm tâm tư gì, lại bổ sung thêm một câu: “Nể mặt gương mặt đó khá hợp khẩu vị tôi, chiều theo cậu ấy một lần cũng chẳng có vấn đề gì.”

Lộ Hồi: “?”

Cậu nhịn xuống ý nghĩ muốn liếc xéo Minh Chiếu Lâm một cái, nhưng vẫn nhìn thấy ý cười ác liệt nơi đáy mắt hắn.

Mà những người khác đều không hẹn mà cùng nhìn Lộ Hồi một cái, rồi lại đầy ăn ý dừng ánh mắt trên vết ngón tay ở cổ cậu.

…… Ừm.

Nói thế nào đây.

Người này quả thật rất dễ khơi dậy một vài sở thích không mấy lành mạnh ở những kẻ như Minh Chiếu Lâm.

Lộ Hồi không biết những người đó đang nghĩ gì.

Cho dù có biết cũng lười quan tâm.

Cậu và Minh Chiếu Lâm từng tầng từng tầng leo lên trên.

Hoàn toàn không biết rằng sau khi suy nghĩ một lúc, Diệp Việt cũng nói mình tạm thời chưa ăn.

Anh Hạ cũng vậy.

Sau đó hai người lại lặng lẽ dẫn đồng đội của mình trở về phòng bệnh.

Sau khi Lộ Hồi và Minh Chiếu Lâm trở lại [Phòng số 13], Minh Chiếu Lâm chủ động hỏi một câu: “Cậu nghĩ sẽ có bao nhiêu người đi ăn cơm?”

“Nhóm phòng số 4 phần lớn sẽ đi.”

Lộ Hồi nói: “Phòng số 12 và phòng số 10 khả năng cao sẽ không đi, phòng số 12 không tính là thông minh, nhưng cũng lanh lợi, cũng rất cẩn thận.”

Nói đến đây, cậu lại thầm thở dài trong lòng.

Thật ra nên nhắc nhở bọn họ.

Cho dù chỉ là suy đoán.

Nhưng không nói ra, Lộ Hồi cũng có suy tính riêng của mình, lỡ đâu……

“Cậu đang nghĩ gì?”

Giọng nói của Minh Chiếu Lâm cắt ngang dòng suy nghĩ của Lộ Hồi.

Lộ Hồi hơi hoàn hồn, nhìn Minh Chiếu Lâm đang rót một cốc nước uống: “Tôi đang nghĩ trong nội quy có viết ‘Tất cả nhân viên y tế và bệnh nhân trong viện điều dưỡng đều áp dụng cơ chế trói buộc một đối một đối một’, đặc biệt còn nhấn mạnh ‘bác sĩ phụ trách và bệnh nhân có quan hệ trói buộc tuyệt đối’, vậy thì người thứ ba trong cái ‘một đối một đối một’ đó là ai?”

“Còn nữa……”

Lộ Hồi khẽ nói: “‘Xin đừng tiết lộ chuyện này cho những bệnh nhân khác biết’, nhưng từ đầu tới giờ chúng ta chỉ nhìn thấy 12 cặp người chơi này thôi.”

0 0 đánh giá
Đánh giá
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x