Mặc dù cậu thích viết những thứ máu me bạo lực thật đấy, nhưng với tư cách một thanh niên tốt của xã hội hiện đại, Lộ Hồi thật sự không dám tưởng tượng cảm giác một ngày nào đó mình phải tự tay chém người sẽ như thế nào.
Chắc chắn cậu sẽ nôn đến ngất mất.
Cho nên cậu chân thành hy vọng, mỗi người chơi gặp phải sau này đều đủ thân thiện.
Cùng lắm thì nước sông không phạm nước giếng, cậu cũng rất vui rồi.
Lộ Hồi và Minh Chiếu Lâm vẫn lựa chọn đi cầu thang bộ.
Thân thể này của Lộ Hồi tuy không đến mức một đấm hạ 10 người, nhưng tố chất cơ thể cũng không tệ. Trên người cậu có một lớp cơ bắp mỏng, không phải gầy nên lộ ra, mà là do luyện tập mà có.
Sau đó bọn họ gặp những người chơi xuống ăn trưa ở tầng hai.
Nhóm của Diệp Việt và anh Hạ đi cầu thang bộ.
Còn có một nhóm khác đi thang máy.
Không biết là vì âm thanh ở tầng 2 cũng không lớn, hay là tiếng thang máy quá rõ, nên khi đến tầng, tiếng “ting” vang lên đặc biệt chói tai, khiến Lộ Hồi nhìn sang bên đó một cái.
Chỉ thấy hai người chơi phòng số 4 vừa đi thang máy xuống.
Phòng số 4 nằm ở tầng 6, cách phòng số 13 một tầng. Tuy cũng không quá gần thang máy, nhưng phát hiện ra thang máy cũng chẳng có gì lạ.
Lộ Hồi cố ý nhìn bọn họ thêm vài lần, giả vờ kinh ngạc mở to mắt: “Còn có cả thang máy nữa à?”
Trong hai người phòng số 4, người chơi cũ là một người đàn ông đeo kính, trông hơi gầy yếu, còn người chơi mới thì hoàn toàn ngược lại.
Lộ Hồi đã trò chuyện với họ đôi câu, biết cậu ta là sinh viên thể thao. Chiều cao tuy không bằng Minh Chiếu Lâm, nhưng nhìn bề ngoài còn vạm vỡ hơn hắn.
Nhưng Lộ Hồi biết, Minh Chiếu Lâm tuy trông không quá lực lưỡng, nhưng mật độ cơ bắp rất cao, là kiểu bình thường không cần căng cơ mà cơ bắp vẫn rắn chắc.
—- Do chính cậu viết, đương nhiên cậu biết rõ.
Bởi vì trước đó Lộ Hồi đã nhắc nhở bọn họ một câu về màu sắc đồng phục, nên ấn tượng của họ với cậu cũng không tệ. Nghe Lộ Hồi thắc mắc, bọn họ cũng trả lời: “Ừ, ở cuối hành lang bên kia.”
Cậu sinh viên thể thao chỉ tay: “Bọn tôi cũng phát hiện lúc đi loanh quanh ở tầng 6.”
Cậu ta không sợ Minh Chiếu Lâm như người đàn ông đeo kính.
Đại khái là không biết nên không sợ.
Mà cậu sinh viên thể thao này cũng là người gan dạ thứ ba trong số những người chơi mới.
Người gan dạ thứ hai là một cô gái ở phòng số 1.
Cô mặc váy công chúa Lolita, trông yếu đuối mềm mại, nhưng khi Lộ Hồi và Minh Chiếu Lâm xuất hiện trước mặt cô, câu đầu tiên cô nói là: “Đệt, đẹp trai quá.”
Chỉ từ bốn chữ đó đã có thể nhìn ra tâm lý của cô rất vững.
Hơn nữa khi người chơi cũ trong phòng cô run như cầy sấy, cô còn dám chủ động hỏi Minh Chiếu Lâm hai câu hỏi.
Minh Chiếu Lâm có chút khoan dung nhỏ nhoi với những người gan dạ, nên cũng trả lời.
Về phần người gan dạ nhất……
Đương nhiên là Lộ Hồi.
Cho dù thế giới này là do cậu tạo ra, cậu cũng thật sự là người chơi mới.
Không cần bàn cãi.
Lộ Hồi không để lộ cảm xúc mà cẩn thận quan sát bọn họ một chút, không phát hiện điều gì khác thường: “Ồ ồ, ra là vậy.”
Cậu sinh viên thể thao lại hỏi: “Mọi người có phát hiện được gì không?”
Lộ Hồi trực tiếp kể chuyện bàn tay xương trắng mà bọn họ phát hiện ra.
Còn những thứ khác phần lớn chỉ là suy đoán của cậu, không tiện nói ra.
Quá thu hút sự chú ý.
Cậu sinh viên thể thao không có phản ứng gì lớn, những người chơi cũ cũng rất bình tĩnh.
Nhưng sắc mặt Đái Lai và Tiểu Tề lại không được đẹp lắm.
Thấy Lộ Hồi còn định đi lên lầu, cậu sinh viên thể thao không khỏi hỏi thêm: “Cậu không ăn cơm à?”
Sắc mặt Lộ Hồi trắng bệch: “Tôi vừa mới…… đối mặt trực tiếp với thứ đó, thật sự có hơi…… Thôi bỏ đi.”
Minh Chiếu Lâm đi ngay phía sau cậu, cùng nhau lên lầu.
Diệp Việt cũng không biết lấy đâu ra dũng khí, còn hỏi Minh Chiếu Lâm một câu: “Anh Minh, anh cũng không ăn cơm à?”
Minh Chiếu Lâm liếc cô một cái, lại nhìn tờ thông báo giấy màu hồng dán trước cửa nhà ăn, chậm rãi nói: “Người mới tôi dẫn quá mong manh, không muốn ngồi trong nhà ăn.”
Lời này vừa nói ra, thực ra chẳng ai tin.
Nhưng cũng không biết Minh Chiếu Lâm đang ôm tâm tư gì, lại bổ sung thêm một câu: “Nể mặt gương mặt đó khá hợp khẩu vị tôi, chiều theo cậu ấy một lần cũng chẳng có vấn đề gì.”
Lộ Hồi: “?”
Cậu nhịn xuống ý nghĩ muốn liếc xéo Minh Chiếu Lâm một cái, nhưng vẫn nhìn thấy ý cười ác liệt nơi đáy mắt hắn.
Mà những người khác đều không hẹn mà cùng nhìn Lộ Hồi một cái, rồi lại đầy ăn ý dừng ánh mắt trên vết ngón tay ở cổ cậu.
…… Ừm.
Nói thế nào đây.
Người này quả thật rất dễ khơi dậy một vài sở thích không mấy lành mạnh ở những kẻ như Minh Chiếu Lâm.
Lộ Hồi không biết những người đó đang nghĩ gì.
Cho dù có biết cũng lười quan tâm.
Cậu và Minh Chiếu Lâm từng tầng từng tầng leo lên trên.
Hoàn toàn không biết rằng sau khi suy nghĩ một lúc, Diệp Việt cũng nói mình tạm thời chưa ăn.
Anh Hạ cũng vậy.
