“…… Mọi người, có nghe thấy âm thanh gì không?”
—–
9 giờ 27……
Nhưng rõ ràng cậu đã nhìn thấy Hứa Đình đi về phía phòng số 12.
Lộ Hồi hơi cụp mắt xuống, khẽ co người lại: “Cô y tá tên Hứa Đình đó…… Lúc tới thông báo cho chúng tôi cũng là 9 giờ 27.”
Đái Lai mở to mắt, ngược lại Diệp Việt không quá bất ngờ: “Quả nhiên cô ta không phải người…… Xem ra đây phần lớn là một phó bản quy tắc kinh dị kiểu quỷ quái rồi.”
Nói tới đây, Diệp Việt lại không nhịn được thở dài: “Loại phó bản này lúc vượt ải lúc nào cũng tốn rất nhiều thời gian.”
Ở trong phó bản càng lâu, tinh thần càng bị giày vò nhiều hơn, đến giai đoạn sau sẽ ảnh hưởng rất lớn tới trạng thái.
Chỉ là……
Diệp Việt nhìn Minh Chiếu Lâm đang đứng phía sau Lộ Hồi, thầm nghĩ cũng không biết là may mắn hay xui xẻo, Minh Chiếu Lâm cũng có mặt trong phó bản này.
Độ khó……
Chắc là sẽ thấp hơn một chút.
Chỉ cần không chạm vào điểm kiêng kỵ của hắn.
Sau đó, Lộ Hồi và Minh Chiếu Lâm đi một lượt qua tất cả các phòng bệnh. Phòng số 1, số 2 và số 3 đều nằm ở tầng 5. Lộ Hồi cũng là khi lên tới tầng 5 mới biết nơi này là tầng 5, bởi vì phía trên không có ký hiệu tầng.
Nhưng cậu đoán Minh Chiếu Lâm hẳn đã ước lượng được độ cao tầng mà bọn họ đang ở ngay từ lúc đứng trong phòng bệnh số 13 nhìn xuống bên ngoài cửa sổ.
“…… Tất cả đều là bệnh nhân tâm thần.”
Lộ Hồi theo thói quen khẽ lẩm bẩm: “Hơn nữa lúc phát bệnh đều sẽ xuất hiện ảo giác.”
Rõ ràng đây là một viện điều dưỡng còn tiếp nhận cả người khuyết tật, bệnh nhân cần được chăm sóc dài hạn và người già, thế nhưng hồ sơ mà bọn họ nhận được lại toàn là bệnh nhân tâm thần.
Đây là đang ám chỉ điều gì sao?
Hơn nữa từ đầu đến giờ chỉ nhìn thấy bọn họ, vẫn chưa thấy NPC nào khác.
Minh Chiếu Lâm nghe thấy tiếng lẩm bẩm của cậu, hơi cụp mắt nhìn cậu một thoáng.
Bọn họ tiếp tục đi xuống dưới.
Không cần hỏi cũng biết, cả hai đều muốn tới tầng 4 xem thử.
Xem căn phòng 404 đó.
Khác với sự yên tĩnh trên tầng 5, khi vừa xuống được một đoạn cầu thang, Minh Chiếu Lâm đã nghe thấy chút tiếng người rất khẽ.
Thính lực của hắn quả thật rất tốt, nhưng cũng chưa đến mức biến thái như vậy. Muốn nghe rõ đang nói gì là chuyện không thể, nhưng hắn có thể xác định đó là NPC.
Tầng 4 không có phòng bệnh.
Khi Lộ Hồi và Minh Chiếu Lâm đi từ lối thoát hiểm ra ngoài, liền nhìn thấy một quầy y tá đang sáng đèn đỏ như máu. Thế nhưng vì cả tầng đều sáng trưng, ánh đèn huỳnh quang chiếu khắp mọi ngóc ngách, giống như muốn xóa sạch mọi cái bóng và bóng tối trên thế gian này.
Bên trong quầy y tá còn có sáu y tá đang trực, tất cả đều mặc đồng phục màu trắng.
Minh Chiếu Lâm đi phía trước, Lộ Hồi theo phía sau.
Thấy một bệnh nhân mặc áo trói buộc nghênh ngang xuất hiện, bọn họ cũng không hề căng thẳng.
Một nữ y tá có đồng phục rõ ràng hơi khác những người còn lại đứng dậy: “Bác sĩ Quân.”
Cô ta mỉm cười gọi Lộ Hồi: “Dẫn bệnh nhân ra ngoài đi dạo à?”
Lộ Hồi tiến lại gần hơn một chút, vừa gật đầu vừa chú ý thấy trên ngực cô ta rõ ràng đeo thẻ: [Y tá trưởng viện điều dưỡng 444 – Hứa Đình].
