[ Chapter 2] Bức thư thứ 2: Sô cô la đen bạc hà

Ngáp tới cái thứ 7, nhân viên nói với Sầm Úy rằng đồ uống của cô đã làm xong rồi.

Trong chiếc cốc nhựa đựng chất lỏng màu xanh đen pha trộn với tạp chất có hạt màu nâu đậm, Sầm Úy cắn lấy ống hút, thưởng thức ngụm đầu tiên sau đó nở một nụ cười mãn nguyện.

Lý Duyệt Điềm đỡ lấy cốc latte của mình, khóe miệng giật giật, hỏi Sầm Úy: “Uống ngon thật thế cơ à?”

Sầm Úy đưa cốc tới mặt cô, Lý Duyệt Điềm xua tay: “Không cần đâu, em không thích uống kem đánh răng.”

Sầm Uy rụt tay lại, cười cười không nói gì.

Sự kết hợp giữa sô cô la đen và bạc hà chẳng khác nào rau mùi có người coi đó như mật đường, có người lại thấy nó như chất độc, phân hóa hai cực rõ ràng, mà Sầm Úy là một trong số hiếm người yêu thích nó.

Hết ngụm đầu tiên, nơi đầu lưỡi cảm nhận được vị sữa đậm đà, sô cô la đen đăng đắng pha chút ngọt, sau đó mới tới vị bạc hà kích thích, mát lạnh tê tái giữ lại dư lực, vị mát xộc thẳng tới khoang mũi, hiệu quả tỉnh táo tinh thần còn tốt hơn cà phê đen đá.

Lý Duyệt Điềm giơ điện thoại lướt xem tin nhắn mới nhất, nói với Sầm Úy: “Sếp bảo anh ấy đến rồi, giục chúng ta mau lên.”

Sầm Úy còn gọi gói mang đi một cốc cà phê và bánh sandwich, xách túi lên nói: “Đi thôi.”

Đẩy cánh cửa thủy tinh ra, bọn họ bước về phía tòa nhà văn phòng, Lý Duyệt Điềm nhìn chằm chằm vào cốc cà phê trong tay, nhận xét: “Lần đầu tiên em uống cà phê của Tâm Trừng, thế mà cũng oke đấy chứ.”

“Vị thì cũng được, nhưng mà….” Sầm Úy khựng lại hai giây, đè thấp giọng nói: “Bao bì này xấu đau xấu đớn.”

Trên cốc của Tâm Trừng có in dòng chữ nền trắng, viết là “Wish Coffe”, bên dưới còn một dòng chữ nhỏ, “Get your wish”, lúc Sầm Úy lấy được hạng mục  này, trong lòng cô phỏng đoán ông chủ của công ty này chắc chắn là đại gia chân đất hoặc nhà giàu mới nổi, gu thẩm mỹ đúng là chẳng dám khen, chẳng trách phải đi tìm đội thiết kế mới.

Lý Duyệt Điềm hiểu ý, mím môi nhịn cười: “May mà nó xấu, nếu không thì cũng chẳng đến lượt bọn mình đâu.”

Sầm Úy suỵt một tiếng, cắt ngang cuộc hội thoại: “Lên đi.”

Cà phê Tâm Trừng ở tầng 16, hiện tại là 9:48 phút sáng, giờ cao điểm vừa kết thúc, tháng máy chẳng có mấy người.

Sầm Úy và Lý Duyệt Điềm bước vào thang máy, bấm số tầng tương ứng trên bảng số.

Cửa thang máy bắt đầu khép lại, lúc ngước mắt lên Sầm Úy trông thấy một người đàn ông đi tới, cô vội bấm nút giữ cửa thang máy.

“Cảm ơn.” Người đàn ông bước vào thang máy, nói cảm ơn xong quay người lại.

Dáng của anh ta rất cao, ước chừng cũng phải tầm 1m85 đổ lên, vốn dĩ chỉ có hai người con gái, trong khoang thang máy rộng rãi, người đàn ông đứng vào bỗng chốc trở nên chật trội hơn.

Anh ta giơ tay lên rồi lại thả xuống.

Hai người cô đứng phía sau bên phải anh, thang máy di chuyển lên cao, Lý Duyệt Điềm đang lướt điện thoại, còn Sầm Úy thì đang nhìn lén.

Nhìn anh ta bước đến chậm rãi, bước vào thang máy cũng không liên tục nhìn đồng hồ, không giống như đi làm muộn, chẳng lẽ là ông chủ?

Sầm Úy nghiêng đầu, nhưng mà trên người chẳng có đồ hiệu, tuổi tác thì còn quá trẻ.

Đing__ Thang máy dừng ở tầng 16.

Người đàn ông sải bước ra ngoài, Sầm Úy và Lý Duyệt Điềm đi ở phía sau.

Anh ta quẹt thẻ chấm công ở quầy lễ tân, bóng dáng nhanh chóng biến mất ở khu phòng làm việc.

Đợi khoảng bốn năm phút, trợ lý tiếp đốn mới ra đón người.

“Sếp Cảnh đã ở trong phòng họp rồi, trưởng phòng của chúng tôi nói mười năm phút sau họp.”

“Được.”

Lý Duyệt Điềm vừa đi vừa quan sát bố cục và trang hoàng, khẽ nói với Sầm Úy: “Quy mô không nhỏ đâu, không giống như vừa thành lập nhỉ.”

Sầm Úy chẳng hề quan tâm đến gia cảnh thân thế của bên A, cô chỉ quan tâm đến một chuyện: “Trưởng phòng này dễ nói chuyện là được, tuyệt đối đừng giống lần trước, chị sắp ptsd mất rồi.”

Lý Duyệt Điềm trề môi, nói toạc chân tướng: “Thế thì chị đừng ôm hi vọng nữa, trên đời này làm gì có bên A nào dễ hầu hạ đâu.”

Sầm Úy bất lực than nhẹ một tiếng: “Được thôi, em nói đúng.”

Trợ lý đưa bọn họ tới cửa phòng họp, dặn dò nói trưởng phòng Chu tới ngay giờ.

Cảnh Thận Ngôn đi từ nhà tới, anh ta tới sớm, đã đợi trong phòng họp được một lúc rồi.

Nghe thấy tiếng động, anh ta ngước đầu lên khỏi màn hình điện thoại, nhìn hai cô một cái: “Đến rồi hả?”

“Của anh này.” Sầm Úy bước tới, để túi giấy bên tay anh ta.

Cảnh Thận Ngôn với lấy cốc cà phê, phát hiện bên trong còn có một miếng sandwich, còn nóng hổi.

Anh ta hỏi: “Hai đứa có ai chưa ăn sáng à?”

Sầm Úy nói với anh ta: “Mang cho anh đấy, anh chưa ăn đúng không?”

Cảnh Thận Ngôn ngớ ra, nói: “Cảm ơn nha.”

Sầm Úy đáp lại bằng một nụ cười, lấy laptop trong túi ra, kết nối với máy chiếu trong phòng họp.

Mười phút sau, cửa phòng họp bị đẩy ra, một nam một nữ bước vào.

Cảnh Thận Ngôn lập tức đứng dậy, tươi cười đi tới đón: “Trưởng phòng Chu.”

Sầm Úy đưa mắt nhìn qua, từ cách ăn mặc cô nhận ra là người đàn ông trong thang máy khi nãy, không khỏi cảm thấy bất ngờ.

Thì ra là trưởng phòng, làm tới trưởng phòng thì được đi làm lúc mười giờ ư? Chế độ của công ty này tốt thật.

“Tổng giám đốc Cảnh.”

Hai người khách sáo bắt tay nhau, Cảnh Thận Ngôn giới thiệu với người đàn ông: “Đây là nhà thiết kế của phòng làm việc tôi, Sầm Úy, cô ấy là người phụ trách chính trong hạng mục này, còn đây là Lý Duyệt Điềm.”

“Chào trưởng phòng Chu.” Lý Duyệt Điềm cười nói.

Sầm Úy: “Xin chào.”

Trước đó không để ý đến khuôn mặt chính diện của anh ta, lúc chạm với ánh nhìn của anh ta, Sầm Úy mới có cơ hội nhìn rõ anh ta trông ra sao.

Ngũ quan hài hòa, khí chất xuất sắc, sống mũi cao hõm mắt sâu thẳm, chỉ là ánh mắt nhìn người khác hơi lạnh lùng, hệt như mặt lạnh của mẫu nam trên tạp chí.

Có thứ gì đó lóe lên trong đầu, đồng tử của Sầm Úy run lên, ngướn cổ dài lên vẫn muốn nhìn cho rõ, nhưng người đàn ông đã đánh mắt ra hướng khác, chỉ để lại cho cô góc nghiêng mặt.

Sầm Úy cau mày lại, đây chẳng phải là…

Người đàn ông đi tới vị trí chủ tọa bàn họp, nói với bọn họ: “Mời ngồi, chuẩn bị xong rồi thì bắt đầu thôi.”

Thiết kế chính của phương án là Sầm Úy, báo cáo cũng do cô, trước khi bắt đầu, Cảnh Thận Ngôn nhỏ giọng hỏi cô: “Mấy điểm hôm qua anh nhắc tới đã sửa chưa?”

“Sửa rồi.” Sầm Úy thầm bổ sung trong lòng, còn sửa tới ba giờ sáng kia mà.

Ánh đèn trong phòng họp mờ đi, Sầm Úy đứng trước màn hình, gạt lọn tóc bên gò má ra sau tai.

Cô không thích mặc những bộ đồ công sở quy củ, trên người cô là một chiếc sơ mi xanh nhạt hoa nhí, phối với quần jean đơn giản và giày đế bằng.

Phối với PPT sau lưng, Sầm Úy bắt đầu thuyết trình về phương án thiết kế của mình: “Vấn đề lớn nhất hiện tại trên bao bì chính là thiếu đi điểm ghi nhớ, kiểu logo chữ như thế này quá đỗi đại trà, cũng không đẹp. Nhắm vào điểm này, chúng tôi có tham khảo mỹ nhân ngư hai đuôi của Starbucks, đầu hươu của Luckin, để thiết kế ra một hình logo cho Tâm Trừng.”

Chuyển trang, trên màn hình xuất hiện một cốc cà phê lạnh, bên trên có chèn một miếng cam cắt lát, cà phê sóng sánh như sóng biển, nửa miếng cam hệt như mặt trời mới nhú.

Đây là sản phẩm chính của Tâm Trừng, “Americano cam xanh”, trên cơ sở Americano truyền thống còn thêm vị ngọt thanh của nước cam tươi, khiến cho ca phê tăng thêm vị tươi mát của hoa quả. Định vị của Tâm Trừng cho nó chính là ly ca phê đầu tiên của buổi sớm, đánh thức năng lượng của cả ngày làm việc cho dân công sở.

Ly cà phê này đã được cải biên và tối giản hóa, một logo mới toanh ra đời.

Từng gợn sóng màu nâu tượng trưng cho cà phê, mặt trời múi cam tượng trưng cho tên nhãn hiệu, vừa mang tới hừng hực sức sống đánh vào thị giác.

Sóng biển và mặt trời mọc là hình tượng, cũng là mong muốn của chúng tôi muốn Tâm Trừng đạp sóng rẽ gió, tràn ngập hi vọng và sức sống.

Vừa dứt lời, Sầm Úy nhìn về phía người đàn ông, khóe miệng cong lên, hỏi: “Trưởng phòng Chu thấy thế nào, phương án của chúng tôi có phù hợp với mong đợi của anh không?”

Người được hỏi trầm ngâm chốc lát, không nói ổn cũng chẳng nói không ổn, chỉ hỏi: “Chỉ vậy thôi sao?”

Bốn chữ nghe thì đơn giản sao mà nó góc cạnh đến thế, Sầm Úy đơ ra, nhìn về phía Cảnh Thận Ngôn cầu cứu.

Phương án này bọn họ đã bỏ rất nhiều tâm huyết, ban đầu đã họp mấy lần, Cảnh Thận Ngôn cũng theo sát từ đầu tới cuối, nghe xong báo cáo của Sầm Úy, anh ta cảm thấy ổn ổn rồi, nụ cười trên gương mặt còn chưa kịp tan đi, ai mà ngờ nổi đối phương lại thả ra bốn chữ này.

Anh ta hắng giọng, đè thấp giọng hỏi: “Phương án của chúng tôi chưa phù hợp với mong đợi của bên anh chăng?”

Đối phương nói thẳng: “Chẳng phải phòng làm việc của anh luôn đem tới bất ngờ cho khách hàng sao? Nhưng dường nhưu tôi chưa cảm nhận được điều đó.

Sắc mặt và tâm trạng của Sầm Úy trầm xuống, có nghĩa là phương án bọn họ đưa ra không đủ mới mẻ.

Anh ta lại nói: “Ngoài ra, tệp khách hàng chính của Tâm Trừng là dân công sở, khác hoàn toàn với những nhãn hiệu đồ uống lòe loẹt ven đường, trước đó tôi đã nhấn mạnh một điều, hi vọng trong thiết kế có thể thấy được cảm giác cao cấp.”

Thấy người đàn ông đứng dậy, Sầm Úy vội ôm laptop, vội vàng nhường chỗ cho anh ta, còn mình thì ngồi về bên cạnh Cảnh Thận Ngôn.

Phương án sửa ba ngày bị bên A lựa ra một đống lỗi, phối màu không đủ hài hòa, thiếu sáng ý, không thể hiện được sự cao cấp, đường nét quá phức tạp….

Sầm Úy vừa nhanh chóng ghi lại ý kiến sửa đổi, vừa thầm mắng trong lòng.

“Đại khái chỉ vậy thôi, hôm nay đến đây vậy. Mọi người vất vả rồi.” Người đàn ông giờ tay nhìn đồng hồ, “Cũng tới giờ cơm rồi, để Tiểu Trương dẫn mọi người đi ăn trưa rồi hãy về, lát nữa tôi còn có cuộc họp, không tiếp được rồi.”

Cảnh Thận Ngôn cười nói: “Được, vậy chúng tôi về sửa lại, sang tuần hẹn thời gian chúng ta trao đổi thêm.”

Hai bên bắt tay, nói: “Hẹn gặp lại.”

Vui mừng hớn hở tới, bị tạt một chậu nước lạnh đi về. Sầm Úy bỏ laptop và sổ vào trong túi tote, cảm giác choáng váng do thiếu ngủ ập tới.

Cô đi sau cùng, một chân bước ra khỏi cửa, nghĩ lại vẫn thấy không cam lòng, dừng lại rồi chạy về bên bàn họp.

Trưởng phòng Chu đó vẫn chưa đi, đang lật xem tài liệu trong tay, có lẽ đang đợi cuộc họp tiếp theo bắt đầu.

Tưởng cô bỏ quên đồ, anh ta cũng không ngẩng đầu lên.

Sầm Úy rón rén cất lời: “Anh này…”

Người đàn ông dừng động tác trên tay, ngước mắt lên nhìn cô.

“Có phải chúng ta quen nhau không?” Không đợi anh trả lời, Sầm Úy chỉ tay vào anh nói: “Chu Nhiên, là cậu đúng không? Thất trung Sơn Thành.”

Người đàn ông liếc sang chỗ khác rồi nhìn lại, làm ra bộ dang nhớ lại: “Cậu là?”

“Sầm Úy đây, cậu không nhớ tôi sao? Hồi lớp mười chúng ta học chung lớp đó.”

“À.” Tầm nhìn của Chu Nhiên không dừng trên người cô quá lâu, nhanh chóng đánh ra chỗ khác.

Nhìn dáng vẻ lạnh nhạt này của anh, Sầm Úy không thể tin nổi: “Cậu không nhận ra tôi thật à?”
Chu Nhiên nhướng mày lên, không biết là tu từ hay hỏi ngược: “Sao nào, lẽ nào trước đây quan hệ giữa chúng ta tốt lắm à?”

“Không tốt.” Sầm Úy chẳng hề do dự trả lời: “Ngược lại, trước kia hình như chúng ta còn có thù với nhau nữa.”

Cô khẽ cười, dùng giọng đùa cợt nói: “Thế nên tôi mới tưởng rằng, vừa rồi cậu cố tình kiếm chuyện với tôi cơ, muốn báo thù này nọ.”

Chu Nhiên trợn to mắt, dường như quá đôi kinh ngạc với lời chỉ trích của đối phương: “Sao có thể?”

“Đương nhiên là không thể rồi, chuyện đã từ đời thủa kiếp nào chứ.” Sầm Úy cười nói, “Phương án chúng tôi sẽ nhanh chóng sửa đổi, hẹn gặp lần sau nhé, trưởng phòng Chu.”

Chu Nhiên thu lại tầm nhìn, đưa tay sờ lên tai, ba chữ kia cô nói ra nghe như thể cắn răng nghiến lợi vậy.

Đợi đến khi Sầm Úy ra khỏi phòng họp, bóng lưng biến mất khỏi tầm mắt, anh mới thở hắt ra, ngả người về phía ghế.

Đồ uống chưa uống hết còn ở trên bàn, màu xanh bạc hà có thế nào cũng không khiến anh có cảm giác thèm ăn, uống ngon đến vậy thật sao?

Lát sau, nghe thấy tiếng bước chân ngoài hành lang, Chu Nhiên mới nhanh chóng ngồi thẳng người, sửa sang lại áo khoác ngoài.

Trình Dịch Quân hai tay đút túi, chậm rãi đi vào, hỏi anh: “Ăn trưa nhanh thế à?”

Chu Nhiên trả lời: “Còn chưa ăn.”

Trình Dịch Quân ngồi phịch lên bàn, cầm lấy cốc sô cô la đen bạc hà còn dở, nói: “Ai uống đây, còn có người gọi món này cơ á?”

Chu Nhiên ngước mắt nhìn, nói: “Vừa họp với người của Cảnh Minh, thiết kế của bên họ uống chăng.”

Trình Dịch Quân bĩu môi: “Bộ phận sản phẩm hôm qua mới phản ảnh với tôi là cốc này chẳng có lượng mua mấy, có cần loại khỏi menu không kia.”

“Đừng.”

Thấy giọng điệu của anh gấp gáp như vậy, Trình Dịch Quân cười đểu: “Sao nào? Cậu cũng thích à?”

“Không thích, tôi ghét vị bạc hà.” Chu Nhiên ngừng lại, “Nhưng chẳng phải có người thích sao? Giữ lại đi.”

Trình Dịch Quân nhắm chuẩn ném cốc vào thùng rác: “Ấy, nghe nói hôm nay cậu đi làm muộn hả, chị Hà bảo phải trừ lương của cậu.”

“Kệ thôi.”

Trình Dịch Quân chống một tay lên bàn, khom lưng ghé sát vào mặt Chu Nhiên: “Tối qua cậu đi đâu? Quầng thâm mắt đen thế này, hôm này còn ngủ quá đà nữa.”

Chu Nhiên lạnh lùng bật ra hai chữ, nghe cảm giác oán khí rất nặng: “Chuyển nhà.”

0 0 đánh giá
Đánh giá
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x